43.
Đôi giày thêu của Trương Tiểu Nguyên rơi ở xa đó, dính chút bùn đất. Lục Chiêu Minh phủi sạch bùn giày, lúc mới tìm Trương Tiểu Nguyên.
Trương Tiểu Nguyên vội vàng đưa tay nhận lấy giày, nhưng Lục Chiêu Minh xổm xuống, dường như trực tiếp giúp Trương Tiểu Nguyên xỏ giày. Hắn nghĩ nhiều, giày đang trong tay , thuận tay luôn. Chỉ điều Trương Tiểu Nguyên vô cùng căng thẳng, rụt về phía , mà chạm mắt cá chân Trương Tiểu Nguyên, Trương Tiểu Nguyên liền đau đến hít một khí lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Trương Tiểu Nguyên từ nhỏ nuông chiều, sợ khổ cũng sợ đau. Hồi nhỏ học võ “ba ngày đ.á.n.h cá, hai ngày phơi lưới”, thương đếm đầu ngón tay. Nếu thực sự thương, cha nương và tỷ tỷ đều dỗ dành xót xa. Một tháng , y vẫn là tiểu thiếu gia của Đại Tường t.ửu trang, là bảo bối đầu tim của cả nhà, giờ đây y vô duyên vô cớ mặc giá y của nữ t.ử, còn trật mắt cá chân ở nơi núi rừng hoang vắng thế . Cả đời y từng chịu khổ như .
Trương Tiểu Nguyên chỉ cảm thấy tủi nên lời.
“Trật khớp ?” Lục Chiêu Minh nhíu mày, đặt đôi giày sang một bên, , “Ta xem thử .”
Văn Đình Đình cảm thấy gì đó , bèn dịch bước chân gần, cách Lục Chiêu Minh ba thước, thò đầu hỏi thăm: “Bị trật ? Vậy thì mau về thôi, Thích đại nhân y thuật, nếu nghiêm trọng, vài ngày là thể hồi phục!”
Lục Chiêu Minh nhiều lời , trực tiếp cởi tất của Trương Tiểu Nguyên . Mắt cá chân sưng tấy một vòng, giày thì thể xỏ . May mà xương cốt chắc hẳn , cũng coi là quá nghiêm trọng, về dùng chút cao dán tiêu sưng tan m.á.u bầm, chẳng mấy ngày là thể hồi phục bảy tám phần.
Lục Chiêu Minh liền với Trương Tiểu Nguyên: “Về thôi.”
Trương Tiểu Nguyên đang đầy một bụng tủi , bĩu bĩu môi, : “Ta bằng cách nào?”
Văn Đình Đình : “Để tìm cho ngươi một cây gậy chống?”
“Không , đường xa lắm.” Lục Chiêu Minh trực tiếp phản bác, “Đệ chỉ thể bằng một chân.”
Văn Đình Đình nhíu mày: “Vậy… tìm đến cõng ngươi?”
Lục Chiêu Minh : “Để .”
Hắn mở miệng, Trương Tiểu Nguyên và Văn Đình Đình đều sửng sốt. Văn Đình Đình nghĩ là Lục Chiêu Minh Thiên Sát Cô Tinh mệnh cứng khắc Trương Tiểu Nguyên nông nỗi , nếu còn cõng Trương Tiểu Nguyên về, e rằng đường xảy chuyện gì nữa chăng.
Trương Tiểu Nguyên nghĩ đơn giản hơn, y sợ Lục Chiêu Minh, y một chút cũng Lục Chiêu Minh cõng y.
nha sai nhân thủ vốn dĩ thiếu thốn, cả cô nương cứu lẫn đám thổ phỉ bịt mặt đều sợ Lục Chiêu Minh. Để nha sai cõng y mà Lục Chiêu Minh giúp khác rõ ràng cũng lắm. Dù nữa, Lục Chiêu Minh là sư của y, sư thương, nên do sư chăm sóc.
Hắn xổm xuống mặt Trương Tiểu Nguyên, Văn Đình Đình đỡ Trương Tiểu Nguyên, giúp Trương Tiểu Nguyên trèo lên lưng Lục Chiêu Minh. Nàng bảo Lục Chiêu Minh một bước đưa Trương Tiểu Nguyên về huyện thành, vết thương thể trì hoãn , thiếu thì thể nghĩ cách khác . Thế là Lục Chiêu Minh men theo con đường núi gần như thể gọi là đường mà trở về.
Đường núi gập ghềnh khó , nơi đây cách huyện Phượng Tập một quãng đường gần. Trương Tiểu Nguyên cảm thấy Lục Chiêu Minh lẽ sẽ vất vả, ngược y bắt đầu cảm thấy ngại ngùng, căng thẳng sợ hãi, thể cứng đờ gồng c.h.ặ.t sống lưng, miễn cưỡng vịn lấy vai Lục Chiêu Minh, nhỏ với Lục Chiêu Minh: “Cảm… cảm ơn đại sư .”
Lục Chiêu Minh dường như hiểu tại y lời cảm ơn, chỉ ừ một tiếng, thêm phản ứng nào khác. Một lát , mới với Trương Tiểu Nguyên: “Lần chú ý bước chân hơn.”
Trương Tiểu Nguyên vẫn còn đang đầy tủi , y kìm , nhỏ: “Rõ ràng là do giày chân mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-21.html.]
Lục Chiêu Minh thực sự thuận theo lời y tiếp: “Là của đôi giày.”
Trương Tiểu Nguyên khựng , theo bản năng thăm dò: “Cả cái đống y phục cũng quá vướng víu nữa!”
Lục Chiêu Minh: “Y phục cũng .”
Trương Tiểu Nguyên bĩu môi: “Nếu các bắt giả tân…”
Y đến đây, chợt nhận lỡ lời. Y đây là đang trách móc Lục Chiêu Minh ư? Y về nhà thì thể mách lẻo với sư phụ, nhưng dám trách móc Lục Chiêu Minh ngay mặt!
Trương Tiểu Nguyên căng thẳng vô cùng, cố gắng lái sang chuyện khác, : “Kế… kế sách mới dùng thật là ho!”
Lục Chiêu Minh : “Là của .”
Trương Tiểu Nguyên sững sờ.
Truyện của Gió lười~
“Ta để dấn nơi hiểm nguy, là của .” Lục Chiêu Minh khẽ , “Sau sẽ chuyện đó nữa.”
Trương Tiểu Nguyên khỏi nghĩ, Lục Chiêu Minh mà y thấy, hoặc là nghiêm túc lạnh nhạt, hoặc là tay tàn độc, nhưng tất cả đều là đối với ngoài.
Lục Chiêu Minh tuy luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng Lục Chiêu Minh sẽ chia cá cho y ăn, sẽ lo lắng y lau khô tóc mà nhiễm phong hàn, sẽ cảm thấy áy náy vì để y dấn nguy hiểm. Đại sư chỉ là ít biểu cảm một chút, ăn cho lắm, rõ ràng là một bình thường che chở cho và trái tim mềm yếu.
Trương Tiểu Nguyên lưng Lục Chiêu Minh, ho nhẹ một tiếng, : “Vậy lát nữa về mua bánh nếp nhà … coi như bồi tội cho !”
Giọng điệu Lục Chiêu Minh vẫn bình thản: “Được.”
Trương Tiểu Nguyên: “Ta còn bánh hạnh nhân giòn!”
Lục Chiêu Minh: “Được.”
Trương Tiểu Nguyên: “Kẹo mạch nha!”
Lục Chiêu Minh: “… Được.”
Trương Tiểu Nguyên: “Kẹo hồ lô!”
Lục Chiêu Minh: “…”
Lục Chiêu Minh dừng bước .
“Sư .” Hắn nhíu mày, “Đệ sợ sâu răng ?”