Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 19

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-14 06:33:16
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

40.

Mặc dù câu của sư ngầu, nhưng Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, câu lúc , quá là đúng lúc !

Nói như hình như càng khiến hiểu lầm thêm mà!

Không, bây giờ là lúc mấy lời nhảm nhí , y nghĩ cách giúp sư đối phó với đám .

Chu Hữu Nghĩa vang lên, : “Cái tên nhóc tuổi trẻ nhà ngươi, thật là giỏi khoác.”

Truyện của Gió lười~

Chu Hữu Nghĩa xong câu , liền giơ đao lên ngang n.g.ự.c, nhào thẳng tới phía Lục Chiêu Minh.

Sau đó Chu Hữu Nghĩa một cước dẫm ổ khóa sắt mà Lục Chiêu Minh vứt đằng xa. Hang núi ẩm ướt, đầy rêu phong, trượt chân bay xa cả một đoạn, miễn cưỡng dùng khinh công định hình, nhưng vướng sợi xích sắt vứt gần đó, “rầm” một tiếng ngã lăn đất.

Lưỡi đao Chu Hữu Nghĩa giơ ngang n.g.ự.c, khi ngã xuống, lưỡi đao dường như chĩa thẳng chính .

“Phụt” một tiếng, lưỡi đao đ.â.m thể, Trương Tiểu Nguyên trợn mắt há hốc mồm, mặt chỗ khác, thực sự nỡ tiếp.

Cũng thể như ?!

Vận khí của đại sư cũng quá đó!

thì! Chu Hữu Nghĩa tự trọng thương, thì kẻ địch của bọn họ, chỉ còn Tòng Điềm và đám lâu la cắc ké thôi.

Tất cả đều mờ mờ mịt mịt, chuyện xảy quá đột ngột, dường như đều kịp phản ứng.

Tòng Điềm cuối cùng cũng hồn, nàng tức đến tái mét mặt mày, vung cây roi dài trong tay lên trung, phát tiếng “pách” xé gió, gầm lớn: “Còn đực đó gì! Xông lên cho !”

Đám thủ hạ còn của nàng mới liên tiếp lấy tinh thần. Chính nàng xông lên đầu tiên, giơ roi dài thẳng tiến về phía Lục Chiêu Minh. Lục Chiêu Minh căn bản thèm nhấc kiếm lên, Tòng Điềm một cước giẫm vũng m.á.u của Chu Hữu Nghĩa, loạng choạng dữ dội, võ công của nàng bằng Chu Hữu Nghĩa, sự cố đến quá đột ngột, nàng căn bản giữ vững , trượt về phía , đầu đập mạnh một tảng đá nhô , mắt trợn trắng, ngã vật xuống bên cạnh Chu Hữu Nghĩa.

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Văn Đình Đình: “…”

41.

Văn Đình Đình kinh hãi đầu , nữa cố gắng dùng khẩu ngữ giao tiếp với Trương Tiểu Nguyên.

[Sư của ngươi ? Có bát tự của quá cứng, là Thiên Sát Cô Tinh, nào gần đều sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m !]

Trương Tiểu Nguyên ngừng lắc đầu.

Y cũng rốt cuộc đây là tình huống gì !

Đây là cái dạng gì ?

Người khác là chiến mà khuất phục binh đao của đối phương, còn sư thì là chiến mà khiến kẻ địch tự tìm đường c.h.ế.t ?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-19.html.]

Y run rẩy ngẩng đầu Lục Chiêu Minh, run giọng gọi: “Sư… sư ?”

Lục Chiêu Minh trả lời y, đám thủ hạ của Tòng Điềm và Chu Hữu Nghĩa, mới mở miệng : “Ta từ đến nay mạnh miệng là gì.”

Đám đại hán bịt mặt hoảng sợ, thậm chí mấy tên nãy còn theo sát xông lên, cũng âm thầm lùi về phía , run lẩy bẩy, mặt mày kinh hãi, sợ rằng chỉ cần bước thêm một bước, cũng sẽ vô duyên vô cớ trọng thương.

Trương Tiểu Nguyên đờ đẫn bóng lưng Lục Chiêu Minh, chợt thấy tiếng “ting tang” quen thuộc, Trương Tiểu Nguyên ngây ngốc ngẩng đầu lên, liền thấy đầu Lục Chiêu Minh, mà y từ đến nay thể thấu, xuất hiện thêm mấy chữ.

[Lục Chiêu Minh, vô danh tiểu .]

[Phúc duyên: Cực cao]

[Hồng vận phủ đầu, gặp sự tình hung hiểm ắt sẽ hóa cát.]

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Đây… đây là ý gì?

Nhìn mấy chữ xuất hiện đỉnh đầu sư mà xem, đại sư khẳng định bát tự quá cứng Thiên Sát Cô Tinh gì, hình như chỉ là… chỉ là đơn thuần may mắn cực độ thôi ?

Hắn thậm chí cần tự động thủ, kẻ địch g.i.ế.c đều sẽ tự trọng thương ư?

Không , thể!

Cái chuyện vận khí ! Làm thể nào cũng trúng, đây nhất định là sự trùng hợp!

cho dù đây chỉ là sự trùng hợp, đám thủ hạ của Tòng Điềm cũng dám động đậy nữa. lúc đó, bên ngoài hang động truyền đến tiếng ch.ó sủa và tiếng , Thí Đôn cùng các nha sai khác cuối cùng cũng đến nơi. Bọn họ khí thế hừng hực xông trong hang động, liền thấy một đám đại hán bịt mặt run rẩy như bầy gà con mới nở, và hai tên thổ phỉ một nam một nữ đang trọng thương bất tỉnh nhân sự đất, nhất thời rốt cuộc cảnh tượng mắt là thế nào.

Một lúc lâu , mới một tên nha sai lên tiếng, cao giọng khen ngợi, : “Lục thiếu hiệp quả nhiên võ công cái thế, đáng nể thật.”

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Văn Đình Đình: “…”

Văn Đình Đình kéo cánh tay Trương Tiểu Nguyên.

“Ta quyết định .” Văn Đình Đình kinh hãi , “Sắp… sắp tới cách xa sư ngươi một chút.”

42.

Đám thổ phỉ đều bắt giữ hết thảy, thậm chí hề phản kháng quá nhiều, nhưng những tân nương cứu như thể kinh hãi tột độ.

Liên tiếp chứng kiến hai tên thổ phỉ trọng thương ngoài ý , Trương Tiểu Nguyên cảm thấy cũng dọa cho khiếp vía.

thì, ít nhất khoản tiền lớn thù lao của các nhà là chắc chắn .

Bọn họ trở về là thể xây nhà ngói xanh cho sư môn !

Bọn họ bước khỏi hang động. Nơi đây núi rừng hoang vắng, nha sai cần hộ tống các cô nương của các nhà về nha môn huyện Phượng Tập , còn áp giải đám thổ phỉ, nhân thủ khó tránh khỏi phần thiếu thốn. Trương Tiểu Nguyên và Lục Chiêu Minh tự nhiên ở giúp đỡ. Trương Tiểu Nguyên lòng nóng như lửa đốt ngay bộ đồ tân nương lộn xộn , bèn xem xét trong hang động nơi đám thổ phỉ thường ngày trú ngụ, kết quả lấy một bộ y phục sạch sẽ, bộ nào bộ nấy đều bốc mùi mồ hôi. Y chỉ đành c.ắ.n răng nhịn xuống, chờ về đến huyện Phượng Tập tính.

Loading...