Lục Chiêu Minh đối với lời của Vương Hạc Niên và Xa Thư Ý vẫn quen đồng ý, cho dù bây giờ cái gì cũng hiểu, nhưng vẫn gật đầu, : “Vâng, sư thúc…”
Lục Chiêu Minh ngây xuống xe ngựa. Trương Tiểu Nguyên sợ thời gian quá gấp, bọn họ kịp dự tiệc tối ở Văn phủ, trong lòng còn chút sốt ruột, gần như là kéo tay Lục Chiêu Minh, hai lời liền chạy trong thành.
Trên phố kinh thành đông nghịt , khắp nơi đều là thương nhân qua và bách tính rảnh rỗi dạo phố, bọn họ xuyên qua đám , Lục Chiêu Minh đuổi theo bước chân y, mờ mịt hỏi: “Tiểu Nguyên, rốt cuộc gì?”
Trương Tiểu Nguyên thở hổn hển, như sự hưng phấn nên lời, đầu với Lục Chiêu Minh: “Ta dẫn …”
Y suýt nữa đ.â.m sầm một đại nương ngược chiều, dọa Lục Chiêu Minh một tay túm lấy y, gần như kéo y trong lòng. Trương Tiểu Nguyên hiểu thấy mặt đỏ bừng. Y vốn hoạt ngôn lanh lợi, lúc hiểu chút nên lời. Đại nương cũng chỉ hiền từ với bọn họ một cái, bảo Trương Tiểu Nguyên đường chú ý một chút.
Lục Chiêu Minh hỏi y: “Rốt cuộc gì?”
Trương Tiểu Nguyên dám chạy nhanh nữa, nắm tay Lục Chiêu Minh phố, nhỏ giọng với Lục Chiêu Minh: “Ta mua cho một bộ y phục.”
Lục Chiêu Minh nhất thời hồn, ngẩn một lát, mới lặp : “Mua y phục cho ?”
Hắn hiển nhiên hiểu ý của Trương Tiểu Nguyên lắm.
Trương Tiểu Nguyên dẫn nội thành, đến ngoài một tiệm y phục may sẵn. Hôm nay y mang ít tiền, hẳn là đủ để sắm cho đại sư một bộ tươm tất .
Truyện của -Gió-
Nếu y nhớ lầm, lúc nhỏ cha kể chuyện Lăng Sương Kiếm Lý Hàn Xuyên cho y , luôn Lý Hàn Xuyên kỳ lạ. Hình như ông cảm thấy đại hiệp chính là nên mặc bạch y. Lúc hành tẩu giang hồ, quen mua mấy bộ bạch y nhét bọc đồ mang theo bên . Ngày thường luôn lấy tư thái bạch y đại hiệp gặp , thật sự trai, chỉ là y phục đó bao lâu sẽ bẩn, thật sự phiền phức.
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, các đại hiệp vốn dĩ nên mặc bạch y.
Y dẫn Lục Chiêu Minh đến tiệm , mục đích vốn dĩ cũng là như .
Bạch y đó thể mặc thường xuyên, quá phiền phức, nhưng thỉnh thoảng mặc một , thì cả, đặc biệt là ngày quan trọng như thế đối với đại sư , càng thể qua loa.
Kiểu dáng bạch y thiên hạ đều gần như giống , điểm khác biệt chẳng qua là mặc. Lục Chiêu Minh ngày xưa cũng từng mặc bạch y, chỉ là vải vóc quần áo của đa . Mà vốn dĩ vóc dáng cao ráo, bây giờ mặc bạch y thượng hạng lên , thật sự giống vị bạch y hiệp khách trong lời kể của kể chuyện, tựa như vẻ nên lời.
Trương Tiểu Nguyên hài lòng.
Y lùi mấy bước, nghiêm túc ngắm Lục Chiêu Minh, bạch y cao quan, mày mắt tuấn, bên hông đeo thanh kiếm hàn thiết nổi tiếng giang hồ, kiếm buộc ngọc bội mới tinh, cũng đổi đôi giày mới, nhưng như , hình như vẫn thiếu gì đó.
Trương Tiểu Nguyên nhíu mày, tầm mắt rơi xuống eo Lục Chiêu Minh.
Y hiểu.
Y cởi miếng ngọc bội eo , bảo Lục Chiêu Minh giơ tay lên một chút, buộc miếng ngọc bội đó lên eo Lục Chiêu Minh, lùi hai bước, ngắm nghía từ xuống , cảm thấy vị bạch y đại hiệp mắt , quả thực hảo cực kỳ.
Lục Chiêu Minh nhíu c.h.ặ.t mày, bộ y phục chắc chắn giá hề rẻ, mà những vật phẩm Trương Tiểu Nguyên đeo bên đa vô cùng đắt giá. Lục Chiêu Minh miếng ngọc bội rốt cuộc bao nhiêu tiền, cảm thấy thể nhận trọng lễ như , trong lòng chút kháng cự, gỡ miếng ngọc bội đó xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-180.html.]
Trương Tiểu Nguyên thấy hành động của , liền đang nghĩ gì, y chỉ thể vội vàng ngăn cử động của Lục Chiêu Minh, thuận miệng bịa chuyện lừa : “Đại sư ! Miếng ngọc bội đắt .”
Lục Chiêu Minh nhíu mày: “Không đắt?”
Trương Tiểu Nguyên trong lòng tự động c.h.é.m nửa giá miếng ngọc bội đó, : “Chỉ ba mươi lượng thôi!”
Lục Chiêu Minh: “...”
Lục Chiêu Minh tiếp tục gỡ miếng ngọc bội đó.
“Đại sư ! Huynh cứ coi như... coi như cho mượn!” Trương Tiểu Nguyên chút sốt ruột, “Qua tối nay, trả ngọc bội cho .”
Lục Chiêu Minh: “...”
Trương Tiểu Nguyên nhịn thầm mắng đại sư quả thực là một tên ngốc, miệng vẫn năng ôn hòa khuyên , : “Hôm nay quan trọng như , đại sư , ít nhiều cũng ăn mặc trai một chút chứ.”
Lục Chiêu Minh: “...”
Trương Tiểu Nguyên: “Ta nhiều ngọc bội lắm, miếng tạm cho mượn, chuyện gì to tát .”
Lục Chiêu Minh vẫn chần chừ: “...”
Trương Tiểu Nguyên : “Đại sư , chỉ thích mặc như thôi…”
Lục Chiêu Minh miễn cưỡng gật đầu.
Trương Tiểu Nguyên thở phào nhẹ nhõm, đầu gọi tiểu nhị tính tiền.
Y phục ở kinh thành quả thật đắt hơn ở nhà y một chút, may mà bây giờ trong túi y nhét đầy bạc, chỉ một bộ y phục cỏn con, y thấy đau lòng.
Mà y đầu , liền thấy Lục Chiêu Minh do dự quyết, lấy một vật từ trong n.g.ự.c, một lát, ngẩng mắt về phía Trương Tiểu Nguyên, gọi: “Tiểu Nguyên.”
Trương Tiểu Nguyên chớp chớp mắt: “Đại sư , ?”
Lục Chiêu Minh đặt vật đó trong tay, đưa cho y, Trương Tiểu Nguyên theo bản năng nhận lấy, cúi đầu , đó hình như là một khối cổ ngọc chút sứt mẻ.
“Lúc còn nhỏ, mẫu từng với .” Lục Chiêu Minh nhíu mày , “Sau nếu tặng ngọc bội tùy cho , thì đem vật hồi tặng cho đó.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên ngây một lát, chợt cảm thấy...
Không, đại sư ! Chuyện đúng!