Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 17

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:00:14
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

36.

Vị đại ca bịt mặt cuối cùng cũng hài lòng.

Hắn đưa tay phong huyệt đạo của Trương Tiểu Nguyên, Trương Tiểu Nguyên tự nhiên cũng học theo Lục Chiêu Minh ấn huyệt tương ứng ở eo . Y hề hôn mê, chỉ là giả vờ nhắm mắt, còn hé mở một chút, tùy cơ ứng biến.

Tên đại ca bịt mặt một cước đạp Lục Chiêu Minh đang ngã kiệu , lôi Trương Tiểu Nguyên ngoài.

Trương Tiểu Nguyên tuy đang vui vì sư lừa mặc đồ nữ, nhưng một cước cũng quá ác ! Trong lòng y tức, nhưng tiện phát tác. Y tên đại ca bịt mặt vác vai theo tư thế khiêng bao tải, bả vai tên đó đang chèn ép dày y, thật sự khó chịu, nhưng y cũng thể phản kháng, đành lén liếc mắt xem, Lục Chiêu Minh bọn họ thương .

Đám nha sai bổ khoái đều đất giả c.h.ế.t, ngay cả Thí Đôn cũng nhe lưỡi trợn mắt ngã chân Văn Đình Đình.

Trương Tiểu Nguyên khỏi cảm khái.

Quả nhiên là quân khuyển huấn luyện bài bản, ngay cả kịch nghệ giả c.h.ế.t cũng diễn đến !

Tên đại ca bịt mặt vài bước, giao y cho một tên khác. Tên tiếp nhận liền nhịn c.h.ử.i bậy: “Mẹ kiếp, con ranh mà nặng thế!”

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Nặng? Ai y nặng?!

Y dù cũng là luyện võ, ngày ngày rèn luyện thể, sớm tối chạy vòng, kiểm soát cân nặng hảo, tuyệt đối lấy một lạng mỡ thừa.

Tự ngươi yếu thì cứ yếu! Dựa cái gì mà nặng!

“Đừng nọ nữa.” Tên đại ca bịt mặt mắng, “Thu dọn nhanh lên chuồn!”

Nói xong, đột nhiên thò tay sờ một cái n.g.ự.c Trương Tiểu Nguyên, cũng c.h.ử.i một câu: “Phẳng lì, phẳng như mà nặng vãi chưởng.”

Truyện của Gió lười~

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Trong đầu Trương Tiểu Nguyên lướt qua vô câu c.h.ử.i thề tục tĩu, chỉ hận thể ngay lập tức c.h.ặ.t đứt đôi tay của đám .

Y thực sự tức đến mức phát điên, mà cái năng lực kỳ lạ của y dường như cũng bộc phát mãnh liệt đúng lúc y phẫn nộ tột cùng. Trong chốc lát, hầu như đầu tất cả những kẻ mặt tại đó đều hiện lên một dòng chữ.

[Sao cử động nữa !]

[Sao bọn chúng vẫn ? Lão t.ử tê chân c.h.ế.t chống đỡ nổi nữaaaa.]

[Mình lén nhích cái chân một cái chắc ai thấy nhỉ.]

[Cái mặt nạ bịt mặt ngột ngạt quá, bịt mặt.]

[Gâu gâu gâu gâu gâu]

Và nổi bật nhất, kể đến mấy dòng chữ đang lướt qua lia lịa đầu Văn Đình Đình.

[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha phẳng lì ha ha ha ha ha ha ha ha ha may mà từ chối vụ ha ha ha ha ha ha c.h.ế.t mất ha ha ha ha ọc]

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Y quyết định , về nha môn sẽ quyết đấu một trận sống mái với Văn Đình Đình.

Tên đang cõng y hai bước, bỗng dừng , đầu : “Đại ca, còn con nha đầu theo của hồi môn…”

Mấy chữ lớn đầu Văn Đình Đình biến mất ngay lập tức.

Văn Đình Đình: “…”

“...trông hình như cũng ngon phết.”

37.

Văn Đình Đình cũng khiêng lên theo.

Hai vặn mặt đối mặt, mỗi lén lút hé mắt đối phương. Văn Đình Đình mấp máy môi, dùng khẩu ngữ để chuyện với Trương Tiểu Nguyên.

Trương Tiểu Nguyên đương nhiên hiểu khẩu ngữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-17.html.]

y dòng chữ đỉnh đầu Văn Đình Đình.

[Làm bây giờ, sư của ngươi đáng tin cậy ?]

Trương Tiểu Nguyên nhớ cái chân đ.á.n.h gãy của Hoa Lưu Tước, cảm nhận vị trí đôi tay của tên đại ca bịt mặt khi đang cõng y.

Y cũng mấp máy môi, cố gắng dùng khẩu ngữ để giao lưu với Văn Đình Đình.

[Ta nghĩ, tay của bọn chúng sắp còn nữa .]

--------------------

Đám giặc cướp tuy g.i.ế.c ít quan quân, bổ khoái, nhưng hiếm khi động thủ với đám phu kiệu, gia bộc đưa dâu.

Bọn chúng thậm chí cũng từng g.i.ế.c tân lang, lẽ cảm thấy cướp tân nương là sự sỉ nhục tột cùng đối với tân lang . Trong đó, một tên còn cố ý một mảnh giấy, chữ thì là chẳng văn hóa gì, mấy chữ xiêu vẹo lệch lạc, dùng đoản đao ghim lên kiệu hoa.

Trương Tiểu Nguyên liếc mắt một cái, liền thấy đó mấy chữ như: “Mượn tạm lệnh thê một lát, dùng xong sẽ trả ”, phần thô tục, thể nổi, nhưng cũng thể đoán kết cục của những cô nương bắt đó… lẽ sẽ chẳng gì.

Bọn chúng tự phụ võ công cao cường, vác Trương Tiểu Nguyên và Văn Đình Đình chạy trốn giữa chốn núi rừng hoang vắng. Trương Tiểu Nguyên vốn định ghi nhớ đường , nhưng cái rừng hoang chỗ nào trông cũng như , y thực sự thể nhớ đường . Lại thấy Văn Đình Đình nửa nhắm mắt tự hào ám chỉ với y, dùng khẩu ngữ truyền lời, : [Đừng hoảng, Thí Đôn ở đây mà.]

Trương Tiểu Nguyên thể hoảng.

Võ công của y tính là quá , Văn Đình Đình cũng chẳng giang hồ, ngay từ đầu y thấy bảng xếp hạng giang hồ đầu nàng . Đám cường phỉ đông như , trong hang ổ nhất định cũng kẻ canh giữ. Nha sai thủ đa phần cũng chỉ bình thường, chỉ dựa một đại sư … thật sự thể thuận lợi chế phục tất cả bọn thổ phỉ ?

-----------------------

Không bao lâu, tên đại hán bịt mặt ném Trương Tiểu Nguyên và Văn Đình Đình đang “hôn mê bất tỉnh” một cái động huyệt, nhốt trong một cái l.ồ.ng gỗ lớn.

Trương Tiểu Nguyên dám mở mắt, y chỉ thấy tiếng thở dốc kinh hãi đè nén của nữ t.ử, lẽ là những cô nương trẻ tuổi bắt từ các huyện lân cận mà bọn chúng kịp xử lý. Chờ tiếng bước chân xa , mới tụ , kẻ thử thở của y, nhẹ nhàng đẩy đẩy y và Văn Đình Đình, khẽ gọi: “Tỉnh dậy .”

Trương Tiểu Nguyên bèn mở mắt . Trong cái l.ồ.ng gỗ lớn nhốt mấy chục cô nương mặc hỷ phục. Y dám chuyện, sợ bại lộ phận, bèn đầu Văn Đình Đình bên cạnh, một mặt cẩn thận chằm chằm đỉnh đầu mấy , chờ đợi đầu họ hiện chữ.

Văn Đình Đình cũng chút kinh ngạc.

Đám gây án ở huyện lân cận cũng chỉ mới hai vụ, cho dù tính cả các châu phủ khác thì cũng chỉ mười mấy vụ mà thôi, mà trong cái l.ồ.ng nhốt mười mấy cô nương . Mặc dù ai nấy đều vẻ mặt kinh hoàng, y phục cũng lấm bẩn xộc xệch, nhưng bộ dạng của họ, hình như cũng từng gặp sự sỉ nhục, ngược đãi mà bọn họ từng mường tượng.

Văn Đình Đình bèn thẳng với các cô nương: “Đừng sợ, chúng đến cứu các vị.”

Hiển nhiên ai tin.

“Các ngươi cũng nhốt đây đó thôi.” Một ủ rũ , “Còn gì đến cứu .”

Trương Tiểu Nguyên ho nhẹ một tiếng, bại lộ phận của , đành cố ý véo giọng mỏng , the thé với các nàng: “Đừng sợ, chúng của nha môn.”

Văn Đình Đình: “Phụt…”

Trương Tiểu Nguyên trừng mắt nàng đầy giận dữ.

---------------------

Văn Đình Đình hồi lâu, các cô nương cuối cùng mới tin lời Văn Đình Đình.

Trong lòng thả lỏng cảnh giác đôi chút, Trương Tiểu Nguyên liền thấy đỉnh đầu họ nối tiếp hiện lên dòng chữ.

[Thu Nương, nữ nhi của phú thương Giang Nam, bắt ngày thành hôn với thanh mai trúc mã là Cử nhân họ Hoàng. Nếu ai cứu nàng về, cha nàng và phu quân nàng nhất định trọng thưởng thù tạ.]

[Lâm Bạc, nữ nhi độc nhất của Huyện lệnh Văn Hòa, Huyện lệnh hạ trọng thưởng, chỉ mong cứu nàng về.]

[Văn Ngọc Phiến, nữ tài t.ử Giang Nam, phu quân nàng nguyện trọng thưởng thù tạ cứu nàng thoát khỏi đây.]

Đọc một lượt, Trương Tiểu Nguyên chỉ thấy đầy ắp hai chữ “trọng thưởng” trong tầm mắt.

Nếu y và sư cứu thoát tất cả

Cơm trắng! Nhà ngói xanh!

Cơm ăn áo mặc cần nghĩ!

Trương Tiểu Nguyên bỗng nhiên dạt dào khí thế, ngay cả chuyện ép mặc nữ trang, dường như cũng còn khiến y tức giận đến thế nữa.

Loading...