Y giang hồ ít bán tin tức, môn phái thì Cái Bang và Yến T.ử Lâu, cá nhân thì đạo trưởng Động sát t.ử Thanh Thu đại danh đỉnh đỉnh và Vạn sự tri Hà lão . Bọn họ đa phần ở giữa chính tà, ăn với cả hai bên, nguy hiểm cực lớn, nhưng giá cả cũng hề rẻ.
“Lục thiếu hiệp, là sư phụ ngươi bảo ngươi đến tìm ?” Lục Chỉ sờ cây gậy chống của , “Lần hỏi chuyện gì?”
Trương Tiểu Nguyên thấy bàn tay lão chống gậy, bên cạnh ngón út thật sự mọc dư một ngón tay, hẳn là dị tật bẩm sinh. Y dám chằm chằm chỗ dị tật của khác, vội vàng dời ánh mắt, chuyển sang đỉnh đầu Tiểu Què Chân.
Ở đó đang hiện lên một dòng chữ:
[Lại đến thêm hai tên coi tiền như rác.]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Á?
Coi tiền như rác gì cơ?
“Mấy ngày nay trong thành lạ mặt nào đến ?” Lục Chiêu Minh trả lời Lục Chỉ, từ trong lòng n.g.ự.c lấy nén bạc mà Xa Thư Ý đưa cho hôm qua, cúi đặt cái bát rách mặt Lục Chỉ, “Mấy ngày tới, trong thành cô nương trẻ tuổi nào sắp xuất giá ?”
Lục Chỉ nheo mắt nén bạc trong bát, tặc lưỡi một cái, nhướng mày : “Lục thiếu hiệp, bạc …”
Lục Chiêu Minh im lặng.
Lục Chỉ tưởng hiểu, bèn đưa bàn tay chỉ năm ngón , lắc lắc mặt Lục Chiêu Minh, : “Hai vấn đề, ít nhất gấp mười .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Nếu y nhớ lầm, Xa Thư Ý hôm qua đưa cho Lục Chiêu Minh hình như là năm lượng bạc.
Đó là năm lượng bạc đấy!
Ba bốn văn tiền mua một cân gạo, năm lượng bạc đủ cho bọn họ mua gạo ăn hai ba năm !
Chẳng trách tên ăn mày nhỏ bọn họ là coi tiền như rác, tin tức của Cái Bang cũng quá đắt !
Trương Tiểu Nguyên khựng , chợt cảm thấy tìm con đường giàu mới.
Khoan , bán tin tức kiếm tiền như , y thể…
Không, tuy hiện giờ y nhiều bí mật giang hồ, nhưng tin tức vẫn quá ít. Ít nhất là bây giờ, y vẫn thể một Bách Hiểu Sinh* Vạn sự thông .
*Bách Hiểu Sinh:Người trăm điều, rõ bí mật chốn giang hồ
Lục Chiêu Minh nhíu mày Lục Chỉ, hiển nhiên cũng thấy quá đắt, gấp mười nữa, năm mươi lượng bạc, tìm năm mươi lượng bạc đây?
Trương Tiểu Nguyên thấy Lục Chiêu Minh im lặng , khỏi chút sốt ruột, cho rằng Lục Chiêu Minh đang do dự, đây thật sự là buôn bán thua lỗ mà. Y khỏi lập tức đầu chằm chằm Lục Chỉ, hy vọng năng lực ngẫu nhiên của thể giúp thấy tin tức hữu dụng hiện đầu Lục Chỉ.
Trên đầu Lục Chỉ quả nhiên “ting ting tang tang” hiện nhiều chữ, nhưng đều liên quan đến chuyện y .
[Một tháng gội đầu.]
[Tối qua quên rửa chân.]
[Buổi sáng đ.á.n.h răng.]
[Mười ngày rửa mặt.]
[Đậu phụ thối ven đường ngon thật.]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-14.html.]
Ai mấy chuyện chứ!
Truyện của Gió lười~
Lục Chiêu Minh chậm rãi cúi xuống, xổm mặt Lục Chỉ.
Trương Tiểu Nguyên hoảng hồn.
Y căng thẳng chằm chằm hai , đó trơ mắt Lục Chiêu Minh đưa tay , lấy nén bạc năm lượng trong cái bát rách của Lục Chỉ.
Lục Chỉ: “Lục thiếu hiệp, ngươi…”
Lục Chiêu Minh: “Ta nữa.”
Lục Chỉ ho khan một tiếng, : “Giá cả... giá cả thể thương lượng! Lục thiếu hiệp, ngươi bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu thôi mà!”
Lục Chiêu Minh dậy, nhét năm lượng bạc tay Trương Tiểu Nguyên, vẫn mặt biểu cảm lạnh tanh, nhưng : “Xin .”
Trương Tiểu Nguyên: “Ấy?”
“Đây là bạc sư thúc đưa cho mua kẹo hồ lô, lấy nhầm.” Lục Chiêu Minh xong câu , liền xoay , về phía Lục Chỉ, chậm rãi hỏi, “Có bao nhiêu đưa bấy nhiêu?”
Trương Tiểu Nguyên trơ mắt đầu Tiểu Què Chân hiện lên một câu:
[Năm lượng bạc mua kẹo hồ lô, coi tiền như rác đúng là tiền.]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Lục Chỉ cũng nuốt nước miếng, gật đầu: “Lục thiếu hiệp tay hào phóng…”
Lục Chiêu Minh đặt một đồng tiền đồng trong cái bát mẻ của Lục Chỉ.
“Có bao nhiêu đưa bấy nhiêu.” Lục Chiêu Minh , “Ta chỉ nhiêu đây.”
Lục Chỉ: “...”
30.
Không là ánh mắt của Lục Chiêu Minh quá đáng sợ, Lục Chỉ cảm thấy một đồng tiền cũng là ăn, ông nhận lấy đồng tiền đó, thành thật hết những gì .
Huyện Phượng Tập là một huyện nhỏ, lạ mặt vốn ít, gần đây sắp hội chùa, thương nhân qua nhiều hơn ít, nhưng đa những Lục Chỉ đều gặp mặt. Trừ những đó , những khuôn mặt xa lạ còn thì ít hơn.
Lục Chiêu Minh hỏi: “Đều là những loại nào?”
Lục Chỉ hềnh hệch với : “Lục thiếu hiệp, cái là một giá khác .”
Lục Chiêu Minh: “Vấn đề tiếp theo.”
“Gần đây ngày tháng bình thường, trong ba bốn ngày tới cô nương sắp xuất giá, hình như chỉ một nhà.” Lục Chỉ ho khan một tiếng, , “Ngay ở thành Tây, là nhà tiền. Hôm nay còn đang bày tiệc ở nhà nương, chắc là ngày mai rước dâu.”
Lục Chiêu Minh dậy: “Đa tạ.”
Hắn nhiều nữa, xoay rời khỏi mặt hai . Trương Tiểu Nguyên vội vàng đuổi theo, trong tay vẫn còn nắm c.h.ặ.t năm lượng bạc, định trả cho Lục Chiêu Minh. Đi mấy bước, đang định mở miệng, chợt cảm thấy hướng của Lục Chiêu Minh dường như gì đó đúng.
Lục Chỉ cô nương sắp xuất giá ở thành Tây, nhưng hướng bọn họ đang … thành Tây chứ?
Trương Tiểu Nguyên đuổi kịp Lục Chiêu Minh, lớn tiếng gọi: “Sư ! Bên thành Tây! Huynh ?”
Lục Chiêu Minh nghiêng , cực kỳ thuận tay xoa xoa đầu Trương Tiểu Nguyên, khẽ: “Sư thúc dặn dò .”
Trương Tiểu Nguyên sợ đến mức dừng phắt bước chân: “Ấy?”
“Thời gian còn sớm.” Lục Chiêu Minh khẽ cong khóe môi, như thể với y, “Đi mua kẹo hồ lô cho .”