Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 10

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:18:49
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ một thoáng , đỉnh đầu Hoa Lưu Tước hiện lên một dòng chữ khác.

[Dù đa tình háo sắc, nhưng bốn chữ “hái hoa tặc” thực là hàm oan.]

Ối?

[Từng qua với mười mấy cô nương, trong đó thiếu các tiểu thư khuê các và nữ hiệp nổi tiếng.]

Truyện của Gió lười~

[Không lâu phát giác, mấy gặp bày cạm bẫy, khiến bại danh liệt, trở thành hái hoa tặc nổi tiếng giang hồ.]

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Các tỷ tỷ lắm!

Hình như y Hoa Lưu Tước quá lâu, Hoa Lưu Tước nhịn hỏi y: “Ngươi gì?”

Trương Tiểu Nguyên hỏi ngược : “Ngươi đến đây gì?”

Hoa Lưu Tước hái hoa tặc, tại mặc đồ đêm lẻn một khách điếm lúc nửa đêm?

Trương Tiểu Nguyên đầy rẫy nghi hoặc.

Hoa Lưu Tước giờ thấy Lục Chiêu Minh ở gần đó, khỏi lấy chút dũng khí. Nghe Trương Tiểu Nguyên hỏi , dứt khoát trợn mắt, : “Ngươi quản !”

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Trương Tiểu Nguyên nhíu mày , trong lòng vẫn suy nghĩ về mục đích của Hoa Lưu Tước. Có lẽ vì lòng hiếu kỳ cầu hiểu quá mãnh liệt, y mà thực sự thấy dòng chữ đầu Hoa Lưu Tước đổi.

[Lần lấy mạo hiểm, chỉ vì giai nhân, mong gửi thư nhắn tiếng, giãi bày tâm tình.]

Trương Tiểu Nguyên chút do dự đưa tay về phía n.g.ự.c Hoa Lưu Tước, sờ bức thư giấu trong lòng .

Tay của Hoa Lưu Tước thương. Hắn một tay che n.g.ự.c, tay bày thế thủ, vẻ mặt kinh hãi tột độ, cao giọng : “Ngươi gì?”

Lục Chiêu Minh cuối cùng cũng vớt thanh kiếm của từ trong giếng lên. Hắn rũ rũ nước kiếm, thấy tư thế kỳ quái của Hoa Lưu Tước, nhíu mày, mấy bước tới gần. Còn Trương Tiểu Nguyên Hoa Lưu Tước sợ c.h.ế.t khiếp Lục Chiêu Minh, y chẳng cần tự động thủ, thẳng với Lục Chiêu Minh: “Sư , trong n.g.ự.c đồ.”

Hoa Lưu Tước: “...”

Hoa Lưu Tước đợi Lục Chiêu Minh mở miệng, với vẻ mặt khuất nhục chủ động moi bức thư trong n.g.ự.c .

“Đọc xong… xong nhớ trả !” Hoa Lưu Tước vẻ mặt bi phẫn, “Ta còn gửi nữa!”

22.

Bức thư dùng loại giấy Tuyên Thành cực , giấy in hoa văn hoa đào nhàn nhạt, dường như còn thoang thoảng một mùi hương u tĩnh.

Lục Chiêu Minh mở bức thư , Trương Tiểu Nguyên nhón chân, ghé sát Lục Chiêu Minh để .

“Nghiên Nương khanh khanh, thấy thư như gặp mặt.”

Phía là những lời đường mật sến sẩm đến cực điểm, khiến Trương Tiểu Nguyên nổi hết da gà, lướt qua mấy dòng lùi khỏi bên cạnh Lục Chiêu Minh. Chỉ cảm thấy nếu còn thêm vài câu nữa, mắt lẽ sẽ mù mất.

Y hiểu, chắc là trong khách điếm một tên Nghiên Nương, Hoa Lưu Tước đến để gửi thư tình cho nàng .

Giờ y Hoa Lưu Tước là kẻ trăng hoa, sáng nắng chiều mưa, đương nhiên y chuyện cho cô nương tên Nghiên Nương , kẻo nàng cũng Hoa Lưu Tước lừa gạt.

Lục Chiêu Minh xem xong thư với vẻ mặt vô cảm, ngước mắt về phía Hoa Lưu Tước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-10.html.]

Hoa Lưu Tước đang hềnh hệch với .

“Cái... vị đại hiệp .” Hoa Lưu Tước nịnh nọt , “Có thể trả thư cho ?”

Lục Chiêu Minh: “Nét chữ như nết .”

Hoa Lưu Tước hì hì: “Đó là lẽ đương nhiên! Dù tiểu sinh cũng là một vị hiệp khách phong lưu nổi danh giang hồ…”

Hắn nhét bức thư phong thư, ném n.g.ự.c Hoa Lưu Tước, bổ sung thêm một câu: “Xấu thật.”

Hoa Lưu Tước: “...”

23.

Trương Tiểu Nguyên xích đến bên cạnh Lục Chiêu Minh, nghĩ cách giải thích câu chuyện Hoa Lưu Tước bắt cá mười mấy tay cho Lục Chiêu Minh hiểu.

Bên ngoài cửa một mảnh huyên náo, xen lẫn tiếng ch.ó sủa, tên tiểu nhị báo quan hình như dẫn đám bổ khoái nha môn . Trương Tiểu Nguyên hiếu kỳ ngoài cổng viện, liền thấy một thiếu nữ nhỏ nhắn dắt theo một con ch.ó săn lớn dẫn đầu mấy tên đại hán, khí phách ngời ngời từ ngoài .

“Tên hái hoa tặc ?” Ánh mắt thiếu nữ đảo qua trong viện, dừng Hoa Lưu Tước đang đất, nhướng mày liễu, , “Hái hoa tặc chính là ngươi?”

Chó săn lớn: “Gâu gâu gâu gâu gâu gâu!”

Hoa Lưu Tước: “Ta hái…”

Bó đuốc rực lửa trong tay bổ khoái chiếu sáng khuôn mặt linh tú của thiếu nữ. Hoa Lưu Tước khựng , thế mà sống sượng đổi nửa câu :

Hoa Lưu Tước: “...Vị , chúng gặp ?”

Nói xong, Hoa Lưu Tước vẫn đất lộ một nụ tự cho là mê , sờ soạng từ trong lòng n.g.ự.c lấy một cây quạt xếp tinh xảo.

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Đầu óc thật sự bệnh chứ?!

“Ta phụng mệnh Thích đại nhân, bắt ngươi về quy án.” Thiếu nữ căn bản thèm để ý lời của Hoa Lưu Tước, một tay chống eo, tay đặt lên trường đao đeo bên hông, “Có lời gì, về nha môn hãy !”

“Ting”.

Nghe thấy âm thanh , Trương Tiểu Nguyên theo thói quen về phía đỉnh đầu của thiếu nữ.

[Văn Đình Đình, nữ nhi độc nhất của Phiêu Kỵ Đại tướng quân, vì bất mãn với hôn ước cùng nhi t.ử độc nhất của Thủ phụ* mà bỏ trốn, hiện ẩn cư tại huyện Phượng Tập, bổ đầu nha môn huyện Phượng Tập.]

*Thủ phụ: Người đầu Nội Các, gần như Tể tướng.

Y thở gấp một cái, dời ánh mắt sang đỉnh đầu con ch.ó săn lớn của Văn Đình Đình.

[Gâu gâu, gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu, gâu gâu gâu gâu gâu gâu oẳng!]

Trương Tiểu Nguyên chớp chớp mắt, chợt thấy những dòng chữ biến thành ngôn ngữ mà y thể hiểu .

[Thí Đôn, quân khuyển trướng Phiêu Kỵ Đại tướng quân, con “gâu” bắt trộm một nha môn huyện Phượng Tập!]

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Cái giang hồ còn thể lên đây!

Tại ngay cả một con ch.ó trông cũng vẻ mạnh hơn y thế!

Loading...