GIÁ TƯƠNG CÔNG - 7

Cập nhật lúc: 2026-02-15 15:20:40
Lượt xem: 130

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7

 

Đã định , phu thê cưới cũng qua gần gũi hơn chút, hàng xóm láng giềng cũng chẳng lời nhàn thoại gì, nhiều lắm chỉ trêu chọc một hai câu.

 

“Kỷ lang quân tới giúp Lý nha đầu muối dưa ?”

 

Cổng viện mở toang, mấy thẩm thẩm hàng xóm ngang qua đều thò đầu ngó hai mắt tiện miệng trêu vài câu. 

 

Kỷ Nghiễn Thư lúc nào cũng thong dong đáp đôi lời. 

 

Còn thì hổ đến c.h.ế.t, đóng cổng viện cũng cho.

 

“Giữa ban ngày ban mặt mà đóng cổng viện. Dù nàng và là vị hôn phu thê, cũng chẳng cho thanh danh của nàng.”

 

Ta liền đuổi về. 

 

Đôi tay là để sách chữ. 

 

Ta vốn cũng nỡ để theo ngâm trong chum dưa muối. 

 

Kỷ Nghiễn Thư :

 

“Sau nàng và là phu thê, phu thê thì việc gì cũng cùng . Nàng tránh chút, tảng đá lớn thế , đừng để đập trúng .”

 

Sao thể đập trúng

 

Trước đều là tự chèn cả. Nhìn chẳng chút ghét bỏ mà giúp việc, lòng ấm áp vô cùng. 

 

Nữ t.ử gả quả nhiên chọn đúng

 

Sống cùng ai, thật sự đều giống .

 

Trước nếu Từ Thừa Doãn quá rảnh rỗi, cũng sẽ ghé tiểu viện của

 

Chủ yếu là tới nhạo , tìm chút vui. 

 

Gặp lúc muối dưa, từng giúp đỡ, Mạnh Xuân giúp còn đá cho một cái, hỏi quá rảnh .

 

Như còn đỡ, quá đáng hơn là còn lấy đá ném chum của

 

Thấy cuống lên sợ vỡ, liền ha hả, vui vẻ lắm.

 

Thôi thôi, dù cũng lui hôn .

 

 Không nghĩ tới kẻ nữa. 

 

Ta nên nhiều hơn mắt.

 

Sắp đông, sợ tay ngâm nước muối dưa sẽ nứt nẻ. 

 

Lấy dầu dưỡng tay bôi cho , nắm ngược tay bôi cho

 

Bàn tay lớn ôm lấy bàn tay nhỏ, tay nhỏ cố gắng xoa xoa xoa. 

 

Bốn bàn tay đan , ngươi bôi cho , bôi cho ngươi.

 

Bôi đến khi lòng bàn tay ấm lên, mặt cũng nóng lên. 

 

Có một khoảnh khắc chạm mắt , nhịn cùng bật

 

Mặt càng nóng hơn. 

 

Mặt nóng, tim đập thình thịch, nhưng chẳng ai nỡ rút tay về .

 

Thật .

 

Định thật .

 

Kỷ Nghiễn Thư sẽ giúp muối dưa, cũng sẽ mang cơm cho

 

Kỷ Nghiễn Thư là nhà nghèo chỉ còn bốn bức tường quả thật lý do. 

 

Nhà thực sự lạnh lẽo trống trải.

 

Trong tiểu viện chỉ một cái giếng, một giàn tre phơi đồ. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-tuong-cong/7.html.]

Trong bếp nồi niêu xoong chảo chỉ một bộ, thường xuyên là bếp lạnh nồi nguội. 

 

Trong phòng cũng chỉ thấy một giường chăn đệm, một cái tủ. 

 

Gian thư phòng chia thì sinh khí hơn, sách vở thơ họa cùng b.út mực giấy nghiên chiếm kín cả phòng.

 

Ta đều thể tưởng tượng cảnh ôn sách luận quên cả giờ ăn, ăn tạm qua loa một miếng hoặc dứt khoát ăn. 

 

Sao thể như ?

 

Hôm nay bánh giòn thơm, ngày mai bánh hành dầu, ăn kèm canh đậu phụ, canh trứng hoa; trời lạnh thì hầm một bát canh tạp phủ dê, một nồi hoành thánh nhỏ… 

 

cũng bưng một phần sang cho .

 

Ban đầu mang sang còn dè dặt, sợ chê cơm canh đơn sơ, cá to thịt lớn, dầu mỡ trông bẩn. 

 

đều ăn ngon lành sạch sẽ, khen tay nghề , dịu dàng hiền thục, nhặt bảo bối. 

 

Hì hì.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Hắn cũng tệ

 

Ăn xong còn rửa sạch bát đũa trả cho .

 

Ngày Đông chí mua thịt heo, cùng gói sủi cảo. 

 

Trong bếp thắp một ngọn đèn dầu, chúng cùng ăn chung một bàn. 

 

Bên ngoài trời đen kịt, trong nhà đèn dầu sáng lên, sủi cảo và canh bốc nóng, giữa mùa đông khiến một trời đất nhỏ bé cũng trở nên ấm áp.

 

Một bát sủi cảo một bát canh xuống bụng, bên bàn trân trân, chút ngẩn . Hắn :

 

“Lý Thanh Tri, chút hối hận.”

 

Ta kinh đến bỏng cả đầu lưỡi, buông rơi viên sủi cảo trong miệng. 

 

Hắn nhanh tay lẹ mắt dùng tay đỡ lấy, tiện tay lau luôn nhân dính bên miệng

 

Ta chẳng kịp ngượng, trừng to mắt , hối hận chuyện gì.

 

Ăn uống của bấy nhiêu ngày , lui hôn ? Ánh mắt dần trở nên hung dữ.

 

Hắn :

 

“Hối hận vì với nàng đợi xuân vi năm mới thành . Ta lên kinh một chuyến ít nhất cũng nửa năm, nàng mà lời đồn nhảm gì, đợi về gả cho khác thì ?”

 

Không , , trong l.ồ.ng n.g.ự.c phồng lên căng căng, chút kìm mà đắc ý. 

 

Ta ngẩng cằm hừ một tiếng:

 

“Đừng hỏi , đó là việc ngươi lo, ngươi tự nghĩ cách .”

 

Lý Thanh Tri thế nào chứ? 

 

Có khối cưới đấy. Hắn lo lắng mới là đúng.

 

Hắn véo véo má , trở , mày nhíu , rơi trầm tư. 

 

Ta như thể thật sự đang động não nghĩ cách, giống như thật sự sẽ khác dỗ dành lừa mất , nhịn trộm.

 

Lại chút nỡ, cho dễ lừa , sẽ bỏ

 

Nghĩ nhịn xuống.

 

Cứ để nhớ nhung một chút

 

Như lẽ sẽ về sớm hơn?

 

Hì hì, đúng là thật.

 

8

 

Cuối tháng đông, Từ Thừa Doãn vội vã trở về nhà. 

 

Dọc đường luôn chút sốt ruột. Chính cũng , chỉ là gặp Lý Thanh Tri. 

 

Loading...