GIÁ TƯƠNG CÔNG - 1

Cập nhật lúc: 2026-02-15 15:18:21
Lượt xem: 146

1

 

Ngày Từ gia đến lui hôn, động tĩnh lớn vô cùng. 

 

Một bà t.ử đắc lực bên cạnh Từ phu nhân dẫn theo hai a xinh cùng hai gia đinh khiêng hai đòn lễ, chiếm kín cả sân nhỏ nhà .

 

“Từ gia đến nạp sính lễ ? Ôi chao, quá, Lý nha đầu đợi đến mười chín tuổi , cuối cùng Từ gia cũng sai tới, Thanh Tri sắp hưởng phúc đó.”

 

“Từ gia gia tài vạn quán, mà chỉ cho hai đòn sính lễ?”

 

“Đó là nha nhà quyền quý ? Nhìn còn phú quý xinh hơn cả Lý nha đầu.”

 

Ta hai đòn lễ , liền Từ gia nhất định đến nạp sính. 

 

Sính lễ nhà ai chẳng buộc lấy một đóa hoa đỏ.

 

Bà t.ử ngẩng cằm, liếc mắt khác bằng khóe mắt:

 

“Lý cô nương, thiếu gia nhà theo gia chủ nam hạ buôn bán, chuyến ít nhất cũng một năm nửa năm. Phu nhân thật sự tiện tiếp tục lỡ dở tuổi xuân của cô nương, nên sai tới lui hôn.”

 

Ba năm , cầm hôn thư tín vật tìm tới cổng Từ gia. 

 

Từ gia lấy cớ đại bá họ hàng trong tộc qua đời, Từ Thừa Doãn thủ hiếu ba năm, để dời hôn kỳ. 

 

Ta tuổi tác còn nhỏ, liền hỏi: thủ hiếu một năm ?

 

Từ phu nhân bưng chén , khẽ nhấp, , cũng lời nào.

 

Từ Thừa Doãn khẩy:

 

“Ba năm cũng chờ ? Ngươi gấp gáp cửa Từ gia đến ?”

 

Ta gương mặt

 

Cũng thể đợi. 

 

Tuy lời cay nghiệt một chút, nhưng mặt mũi rốt cuộc vẫn coi , dù cũng hơn hẳn lũ ác bá đầu đường. 

 

Ba năm thì ba năm

 

À, may mà phụ c.h.ế.t, nếu e là còn thủ hiếu năm bảy chục năm. 

 

Theo tuổi của , thì đúng là đợi nổi.

 

Nào ngờ, thủ hiếu xong, theo Từ lão gia nam hạ buôn bán. 

 

Ta thực rõ, coi thường , cưới

 

Hắn thích thiên kim tiểu thư nhà huyện thái gia, một vị khuê nữ danh môn, dịu dàng hiền thục.

 

Trong mắt , điểm tâm do nữ nhi huyện thái gia tinh xảo mắt, chỉ ngửi thôi thấy ngon. 

 

Bánh thì bẩn hôi, chỉ xứng đem phát cho ăn mày. 

 

Túi hương nàng thêu cũng tinh xảo hiếm ; thứ chỉ khiến chán ghét, những vứt xuống đất, còn giẫm thêm một cước, nghiền nát mới hả giận.

 

Sau khi trì hoãn hôn kỳ, sai chuyển tiểu viện của một rương sách, một giỏ kim chỉ đồ thêu, cùng một cây đàn. 

 

Chỉ những thứ , ngẩng cằm :

 

“Thiếu phu nhân Từ gia thể thô tục như một võ tỳ. Ta cũng khó ngươi, ngươi học thuộc sách, đàn cho hồn, thêu giá y , ba năm sẽ cưới ngươi qua cửa.”

 

rương sách , mỗi học thuộc xong một quyển, liền đổi thành một quyển mới. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-tuong-cong/1.html.]

Giá y , hôm nay thêu xong, ngày mai đường kim giật hỏng. 

 

Cây đàn thì ai phá, nhưng mài rách cả đầu ngón tay, cũng chẳng gảy nổi một điệu nào cho hồn.

 

Ta tìm , thương lượng xem thể học đàn, đổi sang thứ khác

 

Nào ngờ đúng lúc lưng cợt cùng khác:

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

“Con ngốc đó, đúng là sống ngày phú quý đến phát điên , ám hiệu rõ ràng thế mà cũng hiểu? Lại còn thật sự ở nhà luyện đàn.”

 

“Nàng nghĩ rằng chỉ cần tự cắm đầu học là sẽ đ.á.n.h đàn đấy chứ?”

 

“Hừ, tưởng là đàn bông chắc? Sợ là c.h.ế.t .”

 

hỏi chê như , lui hôn luôn. 

 

Từ Thừa Doãn lêu lổng, chẳng để tâm:

 

“Ân tình nợ nần phụ thiếu , tìm tới cửa, cũng chẳng tiện nhận.”

 

“Ta là nam nhân, hôn sự sợ kéo dài, cứ để đó .”

 

“Huống chi nàng ngu nghiêm túc như thế, cũng khá thú vị, coi như lấy trò tiêu khiển g.i.ế.c thời gian.”

 

Ta mà trong lòng căng phồng khó chịu. 

 

Ta một lòng chỉ nghĩ đến việc sống ngày phú quý. 

 

Khi ác bá đầu đường cưỡng cưới , mới cầm hôn thư tìm tới cửa Từ gia. 

 

Ta chỉ tìm một chốn yên , sống cho đàng hoàng.

 

Mắt cay xè , nhịn xuống, tự nhủ với : cả. 

 

Hắn thích , thực cũng thích

 

Ta đau lòng. Hắn kéo , liền lợi dụng

 

Từ gia là đại hộ, lấy chắn ác bá .

 

Hôm nay xem , trêu chọc đủ , cũng chán

 

Vậy cũng

 

Lúc giả ngu lui hôn, là hổ. 

 

Trước đó lâu, tên ác bá đ.â.m c.h.ế.t. Giờ lui hôn thì lui hôn

 

Ta cũng nên xuất giá .

 

2

 

“Phu nhân , năm đó lão gia nhà nhận ân tình một cái bánh một thang t.h.u.ố.c của phụ cô, Từ gia cũng là kẻ nhớ ơn. Hôm nay liền lấy chừng lễ vật , thêm cả một trăm lạng bạc, coi như tạ ơn Lý gia.”

 

Năm đó việc định hôn thư là vì đường phụ tòng quân, tình cờ cứu Từ lão gia. 

 

Khi Từ lão gia cướp sạch tài vật, thương nặng, bỏ giữa núi hoang rừng vắng, đói đến chỉ còn thoi thóp một

 

Phụ cho ông một ngụm nước, một cái bánh, dùng t.h.u.ố.c trị thương mang theo bên băng bó qua loa cho ông .

 

Từ lão gia nhặt một mạng, chắc là nhất thời xúc động quá mức, lóc t.h.ả.m thiết, nhất quyết đòi báo đáp. 

 

Cứng rắn để tín vật, cùng phụ định xuống hôn sự con cái.

 

Loading...