8
Giờ Tý, tựa sập mềm, thấy tiếng gió xé rách trung bên ngoài, mắt hiện một . Người cao tám thước, dáng hiên ngang, khuôn mặt thanh tú vương chút kiêu ngạo tự tin.
Ta khẽ nheo mắt, đ.á.n.h giá từ xuống , lạnh lùng : "Ai cũng bảo Lương phi là nhất mỹ nhân kinh thành, theo trẫm thấy, Bùi tướng quân mới thực sự là dung mạo tuyệt luân, nghiêng nước nghiêng thành. Tướng quân tối nay giả phi t.ử nữa?"
Gã đúng là to gan lớn mật, thị vệ hoàng cung đông đảo nhưng chẳng hề bận tâm, cứ thế mà lẻn tẩm điện của . May mà sớm đuổi cung nhân .
"Bệ hạ cũng kém cạnh." Bùi Nhược Vũ mỉm , tới xuống bên cạnh , thản nhiên tự rót cho một tách lạnh. Giọng khớp với dung mạo, trầm hơn, mập mờ hơn, mang theo ý vị bất lương.
Ta liếc xéo một cái, định mỉa mai tiếp, nhưng chợt nhớ tới sự mật đêm hôm đó, mặt bỗng đỏ bừng vì tức giận. Chính tên khốn , lợi dụng lúc say rượu sức kháng cự, quấn quýt bên suốt cả đêm, m.a.n.g t.h.a.i con của để từ đó nhòm ngó giang sơn họ Lý của . Nếu sợ mất phong thái hoàng gia, nhất định đá cho mấy phát mới hả giận.
"Bùi Nhược Vũ, ngươi phận của trẫm?" Bên cạnh chỉ vài tín chuyện, những tuyệt đối phản bội . Mẫu hậu và bên cũng luôn cẩn trọng, tuyệt thể để lộ ngoài.
"Muốn thì thôi, gì khó ?" Bùi Nhược Vũ uống xong , cũng tựa lưng sập mềm, cách chỉ trong gang tấc. Đôi mắt thâm trầm của quét qua , khóe miệng như đóa hoa nở rộ: "Bệ hạ mới thực sự là nghiêng nước nghiêng thành, dù khoác lên nam trang cũng che giấu nhan sắc tuyệt thế ."
"Ngươi..." Ta sớm đoán thành thật, tuyệt đối sẽ ngoan ngoãn cho .
"Bùi Nhược Vũ, ngươi thích trẫm?" Ánh mắt chằm chằm mặt , dò xét suy nghĩ thực sự trong lòng .
" , chỉ là hạ thần vinh hạnh ?" Bùi Nhược Vũ thản nhiên đối diện với ánh mắt của , hề chút chột lùi bước. Ánh mắt lấp lánh đầy tình ý, cứ như thể chúng yêu từ lâu lắm .
Cuối cùng nhịn tung một cước đá tới, hận giọng : "Ngươi mơ ."
Bùi Nhược Vũ thủ bất phàm, giơ tay bắt lấy cổ chân . Vết chai mỏng nơi lòng bàn tay cọ xát da thịt , gợi lên những tia lửa rung động. Đêm đó, chỉ dùng tay sờ cổ chân , thậm chí còn sờ khắp , khiến ngừng run rẩy. Nghĩ đến sự phóng túng đêm đó, dùng sức rút chân , chất vấn: "Nói , ngươi rốt cuộc gì? Muốn lợi dụng trẫm để mưu phản ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-phuong-trao-loan/chuong-6.html.]
Bùi Nhược Vũ cuối cùng cũng tỏ nghiêm túc, chỉ tay lên trời thề: "Ta thề với nàng, đời tuyệt đối phản bội nàng."
"Vậy là vì cái gì?" Ta truy hỏi. Chẳng lẽ thực sự thích ? tình cảm đó từ mà ?
Bùi Nhược Vũ nắm lấy tay , mỉm hỏi: "Tuyết nhi, nàng bao giờ nghĩ đến việc rời khỏi hoàng cung ?"
Tất nhiên là chứ, lúc nào cũng .
Bùi Nhược Vũ ghé sát , dùng môi chạm nhẹ vành tai : "Đợi khi con của chúng đời, nàng cứ dạy dỗ nó vài năm, đợi giúp nó lên ngôi hoàng đế, nàng thể rời khỏi hoàng cung. Yên tâm, nó là con trai , nhất định sẽ dốc lòng phò tá, tuyệt đối cướp ngôi của nó."
Hóa tên khốn con trai hoàng đế, còn phụ chính đại thần danh nghĩa nhưng thực chất là Thái thượng hoàng? Tham vọng đúng là nhỏ. Nói cái gì mà thích , đều là l.ừ.a đ.ả.o hết, mục đích chẳng vẫn là vì giang sơn đại nghiệp ?
"... Được." Dù con cũng là của , tính là vi phạm kế hoạch của mẫu hậu. Ta chỉ cần chịu đựng thêm vài năm nữa là thể rời khỏi hoàng cung, sống cuộc đời mong .
Bùi Nhược Vũ thấy đồng ý, giơ tay định cởi đai lưng của , đưa chân ngăn : "Làm gì đấy?"
"Tất nhiên là nỗ lực khai chi tán diệp ." Bùi Nhược Vũ mặt đỏ, tim đập nhanh, một cách thản nhiên như lẽ đương nhiên.
Ta dời mắt , bực dọc : "Không cần, đêm đó ngươi thế là đủ ."
Bùi Nhược Vũ: "Một đêm chắc thành công, Bệ hạ sớm t.h.a.i ?"
Ta hét lên: "Thế cũng , đợi ." Chỉ cần thể rời khỏi hoàng cung là thể tìm Bùi Nhị Lang , thèm mặn nồng với Bùi Nhược Vũ . Bùi Nhị Lang bảo cần gì cả, cứ ngoan ngoãn đợi trong cung, tránh hỏng kế hoạch của .
Bùi Nhược Vũ cũng ép buộc, khi còn treo một miếng noãn ngọc cổ , dặn dò đeo cẩn thận, sự cho phép của tháo xuống. Miếng noãn ngọc điêu khắc thành hình trái tim, hữu ích. Dù , vẫn đeo. Đồ của Bùi Nhược Vũ, chẳng thèm bận tâm.
Khoan , Bùi Nhược Vũ gọi là "Tuyết nhi"? Mà giọng gọi "Tuyết nhi" quen thế nhỉ!