7
Mười ngày , đêm tối, đuổi cung nhân , một tới góc tường , khẽ gọi Bùi Nhị Lang. Không ngờ thực sự xuất hiện. Lần , ở núi mà ở ngay sát bức tường.
Điều dám tin là ở góc chân tường xuất hiện một cái lỗ nhỏ cỡ miệng bát, Bùi Nhị Lang từ đó đưa một gói bánh ngọt. Kể từ đó, chúng dần trở nên thiết. Cứ mười ngày một , Bùi Nhị Lang tới đây kể cho về thế giới bên ngoài. Ta từng gặp mặt , và cũng bao giờ đề cập đến việc gặp mặt.
Suốt ba năm, tình cảm của chúng ngày càng khăng khít, hận thể hết bí mật của cho . thể, vì những chuyện chỉ thể mang theo xuống mồ. Bùi Nhị Lang thông minh, đoán đến bảy tám phần, còn hứa sẽ giữ kín bí mật cho . Hắn là một bạn vô cùng tinh tế và đáng tin cậy.
"Sao gì? Tâm trạng ?" Thấy im lặng, Bùi Nhị Lang hỏi.
Ta tựa lưng tường cung, ngước vầng trăng khuyết: "Bị tính kế, tâm trạng cho nổi?"
"Bị ai tính kế?"
"Ngươi thông minh như , chi bằng thử đoán xem."
"Đầu tiên chắc chắn Thái hậu, ngươi bà tính kế từ nhỏ, sớm quen , sẽ tức giận thế ; cũng các phi tần, bọn họ đều xuất từ gia đình quan , tính mạng cả nhà đều trong tay ngươi, chắc chắn dám đắc tội ngươi; hẳn là một nào khác nhỉ, ngươi thích ?"
"Ta thể thích ?" Với phận hiện tại, dám yêu bất kỳ ai. Dù nảy sinh cảm tình với ai đó, cũng chỉ thể ép bản gạt bỏ .
"Bị một gã đàn ông đáng ghét tính kế, nhục sự trong sạch của ." Đối mặt với tin tưởng nhất, tuôn hết nỗi uất ức.
"..." Im lặng một hồi lâu, Bùi Nhị Lang khẽ hỏi: "Ngươi ghét ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-phuong-trao-loan/chuong-5.html.]
"Tất nhiên ." Đợi sinh hạ hoàng t.ử, nhất định sẽ bằm thây Bùi Nhược Vũ muôn mảnh.
"... Tuyết nhi, thích nàng." Lời tỏ tình đột ngột như một tiếng sét ngang tai, suýt chút nữa đ.á.n.h cho hồn xiêu phách lạc.
"Ngươi, ngươi cái gì?" Ta nghi ngờ nhầm, hỏi một nữa. Ta và tuy quen nhiều năm nhưng từng gặp mặt , thích ?
Lần , Bùi Nhị Lang rõ ràng từng chữ cho : "Tuyết nhi, thích nàng, sẽ ở bên nàng cả đời, bảo vệ nàng, giải ưu cho nàng, giữ cho nàng một đời bình an."
", nhưng thể..." Ta đặt tay lên n.g.ự.c, nén cơn đau nhói nơi trái tim, cả run rẩy. Người thích, hóa cũng thích ? Đây là chuyện chấn động, kích động và vui sướng nhất trong suốt mười tám năm qua của . Chỉ tiếc là hữu duyên vô phận, định sẵn là một bi kịch.
Bùi Nhị Lang tiếp: "Tuyết nhi, nàng bất do kỷ, dám dễ dàng nhận lời. Nàng cần gì cả, chỉ cần đặt ở trong lòng là . Hãy giao chuyện cho xử lý, để tự giành lấy cơ hội bước đến bên nàng, ?"
Giọng của dịu dàng là thế, nhưng lời đầy sức nặng. Lưỡi như líu , thành lời: "Ngươi định gì? Ngươi, ngươi đừng bậy, nếu cung, ngươi chỉ thể thái..."
Bùi Nhị Lang nhịn : "Đồ ngốc, nếu thái giám thì cưới nàng ?"
"Ngươi, ngươi... nhưng ..."
"Ta quan tâm, chỉ quan tâm nàng. Đợi đến ngày nàng giải thoát, sẽ dùng kiệu tám khiêng đến rước nàng."
Dù lòng đầy lo âu nhưng vẫn cảm thấy ngọt ngào ấm áp. Ta nghĩ, Bùi Nhị Lang nhất định là một vị khiêm khiêm quân t.ử ôn văn nhã nhặn. Trên đường về tẩm cung, kìm mà nghêu ngao hát vài câu, thậm chí suýt quên mất chuyện sắp đối mặt với kẻ thù đội trời chung Bùi Nhược Vũ.