Giả Phượng Tráo Loan - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-30 00:38:13
Lượt xem: 54

1

Nửa đêm canh khuya, sự thúc giục của mẫu hậu, lén lút lẻn về phía cung điện đang giấu nam sủng.

Mục đích duy nhất là để nhanh ch.óng tạo một tiểu hài t.ử, nhằm chặn họng những kẻ đang rêu rao rằng " ". Để chuyện đại sự thuận lợi, khi , còn đặc biệt uống chút rượu, men say đang nồng.

Ai ngờ , giữa đường đụng Lương phi đang ngoài "tản bộ".

"Bệ hạ định thế ạ?"

Lương phi, cũng như tên, lời lạnh thấu xương, khiến rùng .

Ta rùng cái nhẹ, gạt lớp da gà da vịt, cố tỏ trấn định: "Hì hì, ái phi, muộn thế nàng vẫn nghỉ ngơi?"

Lương phi cao hơn hẳn một cái đầu. Để ngước nàng , bất động thanh sắc nhón chân lên, tầm mắt vặn rơi cằm của Lương phi.

Bình thường cực kỳ ít khi tới hậu cung, thỉnh thoảng ghé qua cũng chẳng thèm liếc mắt những phi tần khả ái lấy một cái. Không sợ bọn họ như hổ vồ mồi mà vây lấy nịnh bợ , mà là cảm thấy bọn họ thật đáng thương, thủ tiết sống cả đời. Ấn tượng của về Lương phi sâu, chỉ nàng thích mát sợ nóng, nên đặc biệt xin mẫu hậu ban cho chữ "Lương" phong hiệu.

Hôm nay kỹ, vị Lương phi dường như gì đó đúng, thế nào cũng thấy mũi cao mắt rộng, tuấn hiên ngang. Ánh mắt nàng quá sắc sảo, nồng nặc mùi giấm chua, chẳng giống vẻ ôn nhu đoan trang của nữ t.ử chốn thâm cung chút nào.

Hơn nữa, nửa đêm nửa hôm, tại nàng đơn thương độc mã tản bộ từ T.ử Vân Điện tới con đường hẻo lánh ít qua ?

"Thần đang đợi Bệ hạ tới đây mà, Bệ hạ bầu bạn, thần sẽ nghỉ ngay."

Lương phi nở nụ uyển chuyển, bước về phía .

"Ấy, ái phi nàng gì thế? Thả trẫm xuống ——"

Không ngờ Lương phi bế ngang lên, sải bước về phía T.ử Vân Điện của nàng. Mặc cho vùng vẫy thế nào cũng thoát khỏi đôi cánh tay rắn chắc đầy lực lượng .

Hỏng bét, nếu để nàng phát hiện phận thật của , chuyện coi như xong đời.

Ta: "Người ... ưm ——"

2

Khi tỉnh dậy, trời hửng sáng, Lương phi còn ở bên cạnh. Vừa mới cử động nhẹ, rên rỉ thành tiếng, chỉ thấy thắt lưng đau nhức, rã rời. Ta vật trở giường, một ngón tay cũng chẳng động đậy.

Thật sự ngủ nướng. đáng tiếc là , là Hoàng đế, mỗi ngày đều thượng triều sớm, đây là quy củ do mẫu hậu định . Ai cũng tưởng bậc quân chủ cao cao tại thượng tôn quý vô cùng, nhưng sự thật là cực kỳ khổ cực và bận rộn.

Ngủ ngon, ăn yên, cả ngày tất bật, đúng là "nhật lý vạn cơ".

"Bệ hạ, cuối cùng ngài cũng tỉnh , để thần hầu hạ ngài rửa mặt y phục."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-phuong-trao-loan/chuong-1.html.]

Lương phi vận một bộ tiên y thanh nhã, thong thả bước tới, vạt áo mở, để lộ bờ n.g.ự.c đầy đặn. Hoàn khác biệt với l.ồ.ng n.g.ự.c phẳng lì và cứng rắn mà chạm đêm qua.

Vậy thì, hoan lạc cùng đêm qua rốt cuộc là ai?

Lương phi tên là Bùi Nhược Vân, là đích trưởng nữ của Hộ quốc đại tướng quân Bùi Thanh Hoài, cũng là viên ngọc quý tay ông . Nàng đức tài vẹn , dung mạo tuyệt luân, khi nhập cung nổi danh thiên hạ là nhất mỹ nhân. Mẫu hậu yên tâm khi Bùi Thanh Hoài nắm giữ binh quyền trong tay, nên cưỡng ép triệu con gái ông cung phi.

Đáng tiếc, Bùi Nhược Vân cung xong liền chịu cảnh phòng chiếc bóng, uổng phí thanh xuân. Chỉ vì vị Hoàng đế là đây thực chất là "giả phượng tráo loan", thể sủng hạnh nàng.

Mẫu hậu đối đãi với Bùi Nhược Vân cực , còn hơn cả đối với đứa "con trai" là . Một là vì bà cảm thấy hổ thẹn với Bùi Nhược Vân, hai là vì khi cung mẫu hậu từng một đoạn tình cảm với Bùi Thanh Hoài.

Không ngờ Bùi Nhược Vân cậy sủng mà kiêu, to gan lớn mật đến mức dám qua mặt mẫu hậu để tính kế . Thấy chằm chằm những vết m.á.u loang lổ giường, Bùi Nhược Vân khẽ e lệ: "Bệ hạ, đây là minh chứng cho sự chung thủy hai lòng của thần đối với ngài."

Nói bậy bạ, đây rõ ràng là của... Lòng tuy như vạn mã lao nhanh, nhưng ngoài mặt vẫn thể mất phận, lạnh giọng : "Lương phi, ngươi tội ?"

Thấy thần sắc nghiêm trọng, ánh mắt lạnh lẽo, Bùi Nhược Vân tỏ vẻ kinh hoảng, quỳ sụp xuống: "Thần một lòng trở thành tri kỷ của Bệ hạ, giúp Bệ hạ giải ưu, bao giờ dám nhị tâm, mong Bệ hạ minh xét."

"Không dám nhị tâm ?" Ta nâng cằm nàng lên, ngón trỏ lướt qua cái cổ thanh mảnh, thẳng tới khuôn n.g.ự.c đầy đặn. Trong lúc Bùi Nhược Vân còn đang thẹn thùng ngơ ngác, bóp mạnh một cái khối mềm mại .

" đêm qua, ái phi giấu riêng, để trẫm cảm nhận vẻ nơi ."

Bùi Nhược Vân đau đớn khẽ nhíu mày, nhưng khóe miệng vẫn giữ nụ bình thản.

"Bệ hạ yên tâm, thần đêm qua tâm yêu ngài, nhất định sẽ vì ngài mà khai chi tán diệp."

Cái gã đàn ông đêm qua sẽ tâm yêu ? Hừ, nực , còn chẳng là ai. nọ đêm qua đúng là ghé tai bày tỏ tâm ý. Giọng điệu dịu dàng tình cảm khiến dần dần từ bỏ sự kháng cự.

Nói cũng , dung mạo của vài phần tương đồng với Lương phi. Nghe Lương phi một sinh đôi tên là Bùi Nhược Vũ, chẳng lẽ là ? từng gặp , yêu ?

Nghe đồn Bùi Nhược Vũ "hậu sinh khả úy", đ.á.n.h trận còn lợi hại hơn cả cha là Bùi Thanh Hoài. Bùi Thanh Hoài do chinh chiến nhiều năm nên tích lao thành tật, binh quyền thực tế của triều đình rơi tay Bùi Nhược Vũ. Mẫu hậu một lòng lôi kéo Bùi Nhược Vũ, nhiều gả quận chúa cho nhưng đều từ chối.

Nay tâm cơ tính kế một vị Hoàng đế như , tuyệt đối điềm lành.

"Người đêm qua là ai?" Dù đoán phận của , vẫn chính miệng Lương phi .

"Bệ hạ, xin thứ cho thần hiện tại thể ." Lương phi dập đầu sát đất, thành khẩn : "Thần mong cầu gì khác, chỉ mong nuôi dạy hoàng t.ử cho Bệ hạ, giúp Bệ hạ củng cố giang sơn."

Ta hiểu ẩn ý của Lương phi. Nàng hy vọng khi con của đời sẽ giao cho nàng nuôi dưỡng. Hừ, đàn bà gan hề nhỏ, dám cấu kết với em trai ruột, phá hoại kế hoạch của mẫu hậu, tính kế giang sơn nhà họ Lý.

Ta dậy mặc y phục, phất tay áo bỏ .

"Lương phi đêm qua hầu hạ chu đáo, kể từ hôm nay cấm túc tại T.ử Vân Điện, thuộc hạ xung quanh đều tống thiên lao, tiếp xúc với bất kỳ ai."

"Bệ hạ..." Lương phi còn dám mở miệng xin tha, trơ mắt cung nhân rời , cửa cung đóng sầm .

 

Loading...