Gia Gia Nãi Nãi Cướp Ruộng Tốt - Ta Lặng Lẽ Dẫn Đệ Muội Kiếm Tiền Phất Lên - Chương 114: Đây là phu quân của người phải không?

Cập nhật lúc: 2026-03-28 10:08:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mệt mỏi suốt cả ngày trời, buổi tối còn tăng ca việc, bạc kiếm quả là đau vui. Lão Cố mổ sẵn hai con heo để chuẩn , Diệp Khanh dự định sẽ bán ngay tại cửa tiệm.

Nếu việc buôn bán thật sự thuận lợi, nàng sẽ thuê thêm hai phụ giúp, như nàng và mẫu cũng đỡ vất vả hơn.

trong ba ngày đầu ưu đãi, lượng chắc chắn sẽ vô cùng lớn, danh tiếng của tiệm Diệp Ký Lỗ Nhục cũng nhờ đó mà nhanh ch.óng vang xa khắp huyện thành.

Dưới sự kích thích của hương vị độc đáo và món ngon lạ lẫm, những cổ đại vốn từng nếm qua thịt kho lập tức trở nên phát cuồng vì nó.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cái tên Diệp Ký Lỗ Nhục truyền khắp hang cùng ngõ hẻm trong huyện, đồng thời cũng thu hút sự chú ý của các đồng nghiệp trong nghề.

Lúc ở trấn cũng , hễ tiệm thịt kho của Diệp Khanh mở cửa là các nhà đồ tể khác hầu như đều vắng khách, thậm chí đến mức sắp đóng cửa.

Suốt ba ngày khai trương, cửa tiệm luôn đông như trẩy hội, đến mua thịt xếp thành hàng dài. So với thịt tươi, họ thích thịt kho nấu chín hơn, ngon tiện lợi, bán thái lát sẵn, trộn nước xốt thơm lừng, mua về là thể ăn ngay, dù là nhắm rượu ăn với cơm đều tuyệt hảo.

Ba mẫu t.ử Diệp Khanh, Hạ thị và Tiểu Vân mỗi ngày mệt đến mức nhấc nổi lưng.

Sau khi về đến nhà, Diệp Khanh đề nghị: "Hay là chúng thuê hai đến tiệm việc ! Chúng chỉ cần phụ trách kho thịt trong bếp để tránh lộ bí quyết, còn việc bán thịt cứ giao cho họ. Dù kho bao nhiêu cân, bán bao nhiêu thịt chúng đều nắm rõ, sợ kẻ tâm chiếm hỏa thực !

Hơn nữa, mục đích con ăn kiếm tiền là để cả gia đình sống sung sướng, chứ để nương ngày nào cũng lao lực như thế , thấy đúng ?"

Hạ thị con gái , thỉnh thoảng đưa tay đ.ấ.m nhẹ cái lưng đau nhức: "Con lớn , cũng chủ kiến của riêng . Nhà ngày hôm nay đều là nhờ công lao của con, những chuyện con cứ tự định đoạt, nương đều theo con!"

Bất luận Diệp Khanh gì, Hạ thị luôn hết lòng ủng hộ nàng.

"Vậy , ngày mai con sẽ dán thông báo cửa tiệm, tìm hai đại nương nhanh nhẹn, thạo việc về giúp đỡ!"

"Được, đều theo con!" Hạ thị mỉm dịu dàng.

Cửa tiệm mỗi ngày đều mở giờ Thìn (tám giờ sáng) và đóng cửa giờ Dậu (năm giờ chiều), mỗi ngày việc chín tiếng đồng hồ, nhưng trong suốt thời gian đó khách khứa luôn tấp nập.

Hạ thị nghỉ ngơi một lát chuẩn nấu cơm tối. Lúc Minh Sùng cũng từ học đường trở về, Cố Yến Chi vẫn còn bận rộn bên họa phường, lão Cố mấy ngày nay thì phụ giúp ở cửa tiệm các việc vặt. Phải là hai gia đình chung sống với hòa thuận, hệt như một nhà .

Mấy mẫu t.ử đang trò chuyện thì thấy ông bà chủ nhà tươi hớn hở tới.

"Ồ, vẫn nấu cơm tối ? Ta định qua đây chuyện phiếm một chút, thắt c.h.ặ.t tình cảm láng giềng mà!" Bà lão chủ nhà , những nếp nhăn mặt hằn sâu trông vô cùng hiền hậu.

"Vẫn ạ, chúng con cũng mới bận xong trở về, mời hai !" Hạ thị nhiệt tình chào đón, còn rót hai chén mời khách.

"Ôi, đừng khách sáo như , cứ tự nhiên . Chúng chỉ qua hỏi xem cả nhà ở đây quen ?"

"Quen lắm ạ, ở đây sạch sẽ yên tĩnh, quả là một nơi !" Hạ thị vội vàng đáp lời.

Bà thật sự hài lòng với nơi , một cái tứ hợp viện nhỏ nhắn, mang phong vị của quê cũ, sống ở đây cảm thấy gần gũi.

Trong khi Hạ thị trò chuyện với vợ chồng chủ nhà, Diệp Khanh và Tiểu Vân liền bếp giã gạo nấu cơm.

Chuyện của tiệm Diệp Ký Lỗ Nhục hai ông bà cũng , đó là công việc kinh doanh của nhà Diệp Khanh, ngờ gia đình là nhà giàu ăn buôn bán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-gia-nai-nai-cuop-ruong-tot-ta-lang-le-dan-de-muoi-kiem-tien-phat-len/chuong-114-day-la-phu-quan-cua-nguoi-phai-khong.html.]

"Chúng , việc ăn thịt kho của nhà bà chủ đây hồng hỏa lắm. Chúc hai tài lộc dồi dào nhé, hàng xóm láng giềng chúng qua mua thịt, nhớ giảm giá đấy!"

"Chuyện đó là đương nhiên , hai qua mua thịt nhất định sẽ ưu đãi!" Hạ thị đưa lời hứa chắc chắn.

lúc , lão Cố từ trong phòng bước . Hai ông bà chủ nhà thấy, liền lên tiếng chào hỏi: "Ồ, đây chắc là phu quân của ? Không nên xưng hô như thế nào đây?"

Câu hỏi khiến cả Hạ thị và lão Cố đều sững sờ tại chỗ, hai qua sân, cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.

"Không , , hai hiểu lầm , hiểu lầm !" Hạ thị vội vàng giải thích.

Gà Mái Leo Núi

Hai ông bà chủ nhà lúc chút hiểu, nếu phu thê, còn sống chung với ?

Lão Cố thấy vẻ mặt của họ thì ngay là họ nghĩ xa , bèn vội vàng giúp lời giải thích: "Ta là trưởng của nàng , hai vị hiểu lầm !"

"Hóa , là chúng mắt kém nên bậy, hai đừng để bụng nhé!" Ông lão chủ nhà .

"Không , ạ!" Hạ thị ngượng ngùng đáp, bầu khí lúc chút tế nhị.

Diệp Khanh ở trong bếp thấy lời họ mà cảm thấy buồn . Thật kỹ thì lão Cố và Hạ thị cạnh , nếu ai chuyện chắc chắn sẽ tưởng là một cặp phu thê, cũng chẳng trách sai.

Lão Cố con , tính tình thật thà, chuyện gì là thật sự dám xả giúp đỡ.

Diệp Khanh bước giải vây, chợt nhớ tới chuyện thuê , mà vợ chồng chủ nhà bản địa ở đây, bèn hỏi xem họ quen nào phù hợp để giới thiệu qua việc .

"Lão thúc, lão thẩm, con chuyện nhờ hai đây!" Diệp Khanh tươi rói, trông vô cùng ngoan ngoãn.

Hai ông bà thấy bộ dạng ngoan ngoãn của Diệp Khanh thì yêu thích, bà lão liền : "Chuyện gì thế nha đầu, cháu cứ !"

"Dạ là thế , việc buôn bán ở tiệm thật sự quá bận rộn, ba mẫu t.ử con xuể, nên thuê hai nhanh nhẹn đến giúp việc, nhất là nữ nhân. Con nghĩ hai thông thạo nơi , chắc hẳn cũng quen ai đó đang cần tìm việc để phụ giúp gia đình, nếu ai phù hợp thì nhờ hai giới thiệu qua cho con!"

Hai ông bà xong, ánh mắt sáng lên: "Cháu thì đúng là đấy, hạng nữ nhân thật thà, thạo việc thì ngay cạnh nhà cháu hai luôn!"

"Là ai ạ?" Diệp Khanh thấy thì vội hỏi thăm.

Nếu thì cũng đỡ cho nàng công đoạn dán thông báo tuyển .

"Còn nhớ tiểu t.ử văn tự cho chúng ? Nhà ở ngay sát vách nhà cháu, trong cùng một con hẻm, mấy đời đều sống ở đây cả .

Hồi cuối năm ngoái còn mẫu đưa con dâu lớn tìm việc gì đó trong huyện để kiếm thêm thu nhập. Hai mẫu t.ử nhà đó đều là thật thà, việc thì tay chân lanh lẹ lắm, quan trọng nhất là đều sống trong cùng một con hẻm, đáng tin cậy!" Bà lão thao thao bất tuyệt kể.

Ý của bà cũng rõ ràng, bảo Diệp Khanh cứ tìm họ mà bàn bạc, sống cùng một ngõ nên chẳng sợ họ giở trò tiểu xảo gì. Hơn nữa bà lão cũng , gia đình họ bao đời ở đây, càng lo họ nảy sinh ý đồ , bởi lẽ chạy trời khỏi nắng!

"Vậy thì quá, đợi dùng xong bữa tối con và mẫu sẽ qua đó thưa chuyện, xem họ đồng ý . Nếu chuyện thành công, con nhất định sẽ biếu hai vài cân thịt kho để tỏ lòng hiếu kính!" Cách đối nhân xử thế của Diệp Khanh ngày càng trở nên khéo léo.

Lời khiến khác chẳng thể thấu tâm tư thực sự của nàng .

 

Loading...