Thấy gia đình Dư Hựu Điền chỗ nương , vẻ mặt Ngưu Lão Đầu dịu . Xe bò rẽ góc cua, liền thấy Tống Xảo Nương và mấy đang đợi ngoài sân. Tôn Thu Cúc rơm rớm nước mắt bước tới, nắm lấy tay Trần Lê Hoa và Tống Xảo Nương, nghẹn ngào: "Lê Hoa đa tạ , đa tạ , cảm ơn hai cưu mang chúng ." Tôn Thu Cúc , nếu Dư Nguyệt đồng ý, thì những sẽ chủ động đề nghị cho họ dọn đến ở... Dư Nguyệt cầm vá xào , về phía ngoài sân: "Nương, các mau trong , cơm nước sắp xong ." Tống Xảo Nương và mấy đáp lời, cùng chung phận khiến lòng khỏi xao động.
Sau bữa cơm, Tôn Thu Cúc mang những tấm chăn dư thừa trong nhà đến chuồng bò. Định tay giúp đỡ thì Tôn Thu Cúc ngăn : "Lê Hoa, việc cho chúng chỗ ở phiền lắm , trong và các con tự dọn dẹp là , mau nghỉ ngơi ." Trần Lê Hoa thấy nàng cố chấp, liền nài ép nữa. Tôn Thu Cúc lau khô nước mắt trong mắt, hai nữ nhi đang dọn dẹp chuồng bò, ngữ khí đầy nghiêm nghị: "Phán Đệ, Vọng Đệ, hai con nhất định nhớ kỹ ân tình của nhà Tam thúc và thẩm Lê Hoa, tuyệt đối học theo Dư Vân Hoa loại bạch nhãn lang ! Nhớ kỹ ?" Hai đứa trẻ liên tục đáp . Giọng điệu nghiêm khắc của Tôn Thu Cúc dịu : "Tối nay thu dọn đồ đạc ngủ sớm, ngày mai chúng dậy sớm hái măng, lúc ăn cơm chúng tự nấu, tránh phiền thẩm , những lúc rảnh rỗi sắc mặt , giúp đỡ chút việc vặt..." Nghe vợ lải nhải dặn dò con cái, Dư Hựu Điền cúi đầu, đôi chân liệt của , mắt mờ một tầng sương. Sớm sẽ liên lụy đến thê nhi như thế , chi bằng đập c.h.ế.t cho ! Còn thể bồi thường thêm chút bạc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-gia-doc-ac-nai-nai-cuc-pham-mang-theo-linh-tuyen-khong-gian-cung-phu-mau-phan-gia/chuong-64-ngan-vang-kho-mua-duoc-chu-biet-truoc-danh-phai-chiu-kho.html.]
Ngày hôm , trời hửng sáng, Tôn Thu Cúc cùng hai đứa con dậy ngoài. Dư Nguyệt từ nhà xí , thấy Tôn Thu Cúc nhẹ nhàng đóng cửa . Lông mày nàng khẽ nhướng lên, ánh mắt đầy tán thưởng. Sau khi Dư Hựu Điền liệt, Tôn Thu Cúc vẫn thể cố gắng gượng gánh vác gia đình, mạnh mẽ hơn cái đống bùn nhão thể trát tường . Nghĩ đoạn, nàng giơ tay vươn vai, ngáp một cái chuẩn về phòng thì Dư Đại Sơn đẩy cửa phòng bước . "Con gái, con dậy sớm thế?" "Sớm ạ lão cha, cha bắt đầu đãi măng, kiếm tiền mua son phấn cho nương ạ?" Dư Nguyệt Dư Đại Sơn mắt lim dim trêu chọc. Dư Đại Sơn lấy tinh thần, nhún vai: "Đó là đương nhiên, vợ thì thương, cha là đàn ông chí lớn!" "Nếu lão cha chí lớn, đợi lúc bận rộn xong xuôi, bằng cha cũng học , còn thể thi đậu Tú tài thì ." Dư Đại Sơn mím môi, ánh mắt u uất về phía Dư Nguyệt. Dư Nguyệt giả vờ thấy, lưng về phía nhà bếp: "Lão cha, cha cứ đãi măng , con đun nước bữa sáng cho cha." Lời lọt tai, Dư Đại Sơn lập tức vui vẻ. Ừm! Con gái là quan tâm đến nhất, tuy rằng học học khô khan nhàm chán, nhưng con gái chắc chắn là vì ! Dư Đại Sơn nghĩ , đầy động lực đến sân đãi măng việc!
Đến lúc Tống Xảo Nương và mấy dậy sân thì Dư Đại Sơn và mấy ăn sáng xong . Tôn Thu Cúc đầu, đối diện với Tống Xảo Nương. Xem là bọn họ dậy quá muộn, thể để Dư Nguyệt bữa sáng cho nhiều như chứ... "Nương, các mau ăn , con đưa cơm cho nhị bá." Dư Nguyệt xong bưng chén cơm về phía chuồng bò. Bước chân dừng chuồng bò cửa sổ, Dư Hựu Điền đang chống , cố gắng dịch chuyển cái chân cố định, nhưng mãi phản ứng. Trên mặt Dư Hựu Điền đầy vẻ suy sụp, đưa tay dùng sức đập chân, chiếc giường tấm ván chống đỡ như một con cá c.h.ế.t, chút ý chí nào. Dư Nguyệt nhíu mày, cố ý ho khan vài tiếng: "Nhị bá, đến thăm đây." Nói bước chuồng bò. Dư Hựu Điền mặt mày tái nhợt, cố nén ý nơi khóe môi, hạ giọng, gắng gượng chống dậy, “Nguyệt nha đầu đến , nhị bá khiến ngươi thấy cảnh .” Dư Nguyệt đáp lời, đặt bát cơm xuống bàn, tới, đưa tay sờ nắn cái chân cố định của Dư Hựu Điền. Dù cố định, nhưng khớp xương phục hồi , tranh thủ lúc định hình mà nắn . Dư Nguyệt thầm nghĩ, liền động tay cởi lớp vải băng quấn quanh nẹp. Dư Hữu Điền kinh hãi biến sắc, chân nhúc nhích , sốt ruột lên tiếng: “Nguyệt nha đầu, đây là thầy t.h.u.ố.c trấn mới băng bó xong, ngươi…” Dư Nguyệt hiểu nỗi lo của , cởi giải thích: “Nhị bá, chân của bá định hình , lúc lên núi hái cỏ gặp một vị thần y, đó truyền thụ cho phương pháp trị bệnh .” Dư Hữu Điền kinh ngạc , đồng t.ử gần như giãn to, đợi đến khi hồn thì Dư Nguyệt tháo nẹp . “Nhị bá, nắn khớp xương sẽ đau một chút, bá c.ắ.n c.h.ặ.t miếng khăn chịu đựng một lát.” Dư Nguyệt xong, từ trong ống tay áo lấy một miếng khăn sạch nhét miệng Dư Hữu Điền, tay bắt đầu ấn nhẹ khớp xương chân. Dư Hữu Điền nhả miếng khăn , mở miệng định hỏi gì đó, giây tiếp theo truyền đến một tiếng kêu t.h.ả.m thiết. Lực tay Dư Nguyệt ngừng gia tăng, xoay vặn khớp xương với . Chỉ ‘cắc’ một tiếng, Dư Hựu Điền theo phản xạ ngã vật xuống giường vì đau đớn, chỉ cảm thấy suýt chút nữa thì tắt thở. Dư Nguyệt dừng tay, bĩu môi, là đau c.ắ.n khăn , cứ lời. Nhân lúc Dư Hữu Điền chú ý tới , nàng từ trong gian lấy ngân châm, châm các huyệt vị chân. “Sao ! Nhị ca !” Vừa rút kim xong, thấy tiếng Dư Đại Sơn từ ngoài cửa gọi lớn, kèm theo tiếng bước chân dồn dập xông . Nhìn thấy những cây kim cắm chân Dư Hữu Điền, Dư Đại Sơn đành nuốt những lời định xuống cổ họng. Dư Nguyệt rút hết kim xong, cố định nẹp : “Nhị bá, chân định vị , đợi nửa tháng nghỉ ngơi là thể tháo nẹp .” Dư Đại Sơn mặt mày mừng rỡ: “Nữ nhi, chân nhị bá của con khỏi hẳn ?” Dư Nguyệt gật đầu. Dư Hựu Điền sững sờ, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý niệm. Đó là chân sắp khỏi ? Chân thật sự sắp khỏi ?!! Hắn thể việc bình thường, thê t.ử cần vất vả như nữa ? Chỉ là định đợi đến khi khỏi hẳn mới cho thê t.ử , tránh để nàng hy vọng hão huyền… Thu suy nghĩ, ánh mắt Dư Nguyệt giống như đang một kho báu. Dư Đại Sơn liếc xéo một cái đầy vẻ ghét bỏ: “Ta lão nhị , chút đau đớn mà cũng nhịn , chỉ chút bản lĩnh đó thôi.” “Ta…” Dư Hựu Điền nghẹn lời. “Ngươi cái gì ngươi, chân lão nhị ngươi khỏi , còn định trở về lão Dư gia ?” Dư Đại Sơn ngoài miệng thì chê bai, nhưng ánh mắt đầy dò xét. “Trở về lão trạch gì chứ? Chúng nhị phòng bao nhiêu năm nay sức cháu tổ tông, đến cuối cùng ngay cả một câu cũng nhận ! Đều coi như gánh nặng tàn phế! Có gì đáng để trở về.” Dư Hựu Điền ngữ khí nhẹ nhõm: “Bây giờ nghĩ quyết định lúc đó của là đúng đắn, chỉ trách gan , sợ phân thì năm nay thu hoạch sẽ đói.” Dư Đại Sơn trừng mắt : “Đã còn , ngàn vàng khó mua chữ ‘giá như’, đạo lý đơn giản như thế mà ngươi hiểu ? Phải chịu khổ sở như …”