Gia Gia Độc Ác, Nãi Nãi Cực Phẩm! Mang Theo Linh Tuyền Không Gian Cùng Phụ mẫu Phân Gia - Chương 59: Ta mua, ngươi có tiền mua không?

Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:45:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tiểu Hạnh đáp lời, hai lượt lên xe bò.

Đỗ Đại Mao chằm chằm gáy Tống Tiểu Hạnh một cái, thúc xe bò một đường xóc nảy về nhà.

Dư Nguyệt xuống xe cảm thấy chân tê cứng nổi nữa, nghiến răng chịu đựng cơn tê mỏi mà nhảy trong sân.

Cái xác , đúng là xác tiểu thư nhưng mang mệnh nha .

Đợi nhà cửa xây xong, thì măng tre sắp hết mùa .

Đến lúc đó trả xe ngựa thuê, nàng nhất định mua một chiếc xe ngựa của riêng , bên còn trải thêm đệm mềm!

Đỗ Đại Mao dừng xe bò trong sân, xách gạo bột nhà bếp.

Dư Nguyệt và Tống Tiểu Hạnh nghỉ ngơi một lát, liền bếp giúp hái rau rửa thịt.

...

Bận rộn một hồi, tiễn nhóm thợ cả Lục sư phụ dùng xong bữa trưa.

Sau khi dọn dẹp nhà bếp xong, Dư Nguyệt kéo Tống Xảo Nương xuống bên cạnh.

Nàng lấy hộp trang sức từ trong gian , đưa tay Tống Xảo Nương: “Nương, mở xem .”

Tống Xảo Nương ngơ ngác mở , khoảnh khắc thấy trâm cài và vòng tay bằng bạc, mắt phượng nàng mở to, mặt đầy kinh ngạc.

Dư Nguyệt nở nụ ngoan ngoãn, khoe trọn tám cái răng: “Nương, thích ?”

“Cái …… là mua cho ?” Giọng Tống Xảo Nương mang theo tiếng nức nở.

“Ừm nha, sẽ để nương hưởng phúc, sống cuộc sống mà. Hôm nay mua bạc cho nương, sẽ mua vàng, mua ngọc, cắm đầy cả đầu nương luôn.”

Tống Xảo Nương vui mừng đến rơi lệ, giả vờ trách móc: “Nha đầu nhà ngươi thật là quá quắt mà.” Nói bà ôm chầm lấy Dư Nguyệt, nước mắt ‘xoạt xoạt xoạt’ tuôn rơi ngừng.

“Nguyệt nha đầu, nương đức hạnh gì mà một nữ nhi như con. Từ lúc xuất giá đến nay, một là với con và Hựu An, hai là với nhà ngoại, đến giờ vẫn mua món đồ t.ử tế nào cho ngoại nãi của con.”

Dư Nguyệt hiểu nỗi lòng của Tống Xảo Nương, nàng đưa tay vỗ nhẹ lưng bà: “Nương, con mua cho ngoại nãi, còn mua cho cả hai vị cữu mẫu nữa.”

Mặt Tống Xảo Nương vẫn còn vương vệt nước mắt, kinh ngạc Dư Nguyệt.

Dư Nguyệt thấy xung quanh ai, liền lấy ba cái hộp từ trong gian : “Nương xem , đợi nhà cửa xây xong ngoại nãi tới thì con sẽ đưa cho các bà.”

Tống Xảo Nương nhất thời nghẹn lời, cảm thấy càng thêm với Dư Nguyệt, mấy cái hộp mà lòng đau xót.

“Nương, mấy món trang sức bạc cứ cất cũng , cái để dành vốn, nếu gặp khó khăn còn thể dùng tiền bạc.”

Dư Nguyệt miệng như , nhưng vô thức đưa tay sờ sờ ch.óp mũi, giá tiền của mấy món trang sức bạc vượt xa giá trị thực của chúng, may mà Tống Xảo Nương ……

Nghe những lời , vẻ mặt Tống Xảo Nương thoáng thả lỏng.

Nói cũng , là tâm ý của nữ nhi thì cứ giữ .

Nghĩ , bà cẩn thận cất cây trâm hình bươm bướm và chiếc vòng tay hộp.

Đồng t.ử Dư Nguyệt chấn động, đây là định cất đeo ?!!

Nàng đưa tay lấy hộp, rút cây trâm cài lên tóc Tống Xảo Nương, đeo chiếc vòng hai tay bà.

Nàng hài lòng gật gù: “Không tồi tồi, nương trang điểm thế , trông chẳng khác nào phu nhân thành thị.”

Tống Xảo Nương khẽ lườm nàng: “Ngươi nha đầu chỉ trêu chọc thôi.”

Hai đang chuyện, cửa viện bỗng mở .

Dư Đại Sơn bước sân, đến bên chum nước, cầm bát uống mấy ngụm lớn, phịch xuống ghế thở hổn hển.

Dư Nguyệt , vòng quanh ông hai vòng: “Ối! Lão cha dạo thế? Mệt lắm ?”

Dư Đại Sơn khổ sở sang, khóe miệng co giật: “Nữ nhi , hôm nay cha chạy lên trấn năm chuyến , còn chạy hai chuyến sang nhà ngoại của con nữa. Cha thật sự trụ nổi nữa, măng hái mãi hết thế ?”

Dư Nguyệt Dư Đại Sơn đang gãi đầu, đối diện ông: “Lão cha, cha cố gắng thêm chút nữa , cũng chỉ còn nửa tháng nữa là xong việc thôi mà.”

“Nửa tháng…… nửa tháng cha đây chắc gầy thành da bọc xương mất thôi……”

Dư Đại Sơn về phía Tống Xảo Nương, cái nhà bao giờ mới xây xong đây? Đã bao lâu ông mật với thê t.ử?

Thời gian dài đến mức nhớ rõ nữa ……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-gia-doc-ac-nai-nai-cuc-pham-mang-theo-linh-tuyen-khong-gian-cung-phu-mau-phan-gia/chuong-59-ta-mua-nguoi-co-tien-mua-khong.html.]

Dư Nguyệt ông: “Lão cha, cha thấy cây trâm nương đội đầu, chiếc vòng đeo tay ?”

“Đó là đương nhiên, thê t.ử chút đổi nào đều hết, nương con càng tôn lên vẻ của món trang sức .” Dư Đại Sơn vẻ kiêu ngạo.

Tống Xảo Nương chọc ghẹo đến đỏ mặt, trong nhà.

“Đó là do mua.”

Mấy chữ nổ tung bên tai Dư Đại Sơn, ông trợn tròn mắt nữ nhi nhà .

Dư Nguyệt tiếp tục nhấn mạnh: “Cha trừng mắt với con cũng vô dụng, đó là con mua, tốn hết mấy lượng bạc lận đấy, cha tiền mua ?”

Dư Đại Sơn: ?!!!

Trên ông tiền?

Trước khi đoạn , tiền đều Dư lão thái thu sạch, đoạn , năm mươi văn con gái cho ông thì ông đưa hết cho thê t.ử……

Thấy Dư Đại Sơn thu hút, Dư Nguyệt tiếp tục dụ dỗ: “Lão cha , con gái cũng cha vất vả , cha cố gắng thêm chút nữa , đến lúc đó con sẽ chia cho cha tám lượng bạc, cha thấy ?”

Tám lượng bạc?

Ông cố gắng thêm chút nữa thì nữ nhi sẽ chia cho ông tám lượng bạc?

Vậy đến lúc đó, ông chẳng sẽ tiền mua quần áo trang sức cho thê t.ử ?

Dư Đại Sơn vỗ đùi một cái quyết định: “Nữ nhi, cứ thế định đoạt ! Ta thấy vườn còn măng, chất xe chở đến Phúc Mãn Lâu ngay đây!”

Dư Nguyệt Dư Đại Sơn hùng hổ đầy khí thế vội vã rời , cố gắng nhịn .

Cha cũng nghĩ xem, nếu ông thật sự bạc trong tay, thì liệu đến tay ?

Quả nhiên, động lực thì việc còn khỏe hơn cả con lừa của đội sản xuất!

Hôm nay Dư Đại Sơn chạy nhiều hơn ba chuyến lên trấn so với bình thường, khi về nhà ăn bữa tối mà Tống Xảo Nương để , trong lòng tràn đầy mong đợi……

“Lão cha, hôm nay con xem tường nhà dựng lên , xem lâu nữa là thể xây xong.”

“Nữ nhi, khi xây xong chúng tổ chức tiệc nhập trạch ?” Dư Đại Sơn nhai đồ ăn hỏi.

Dư Nguyệt trầm tư.

Nếu mời trong thôn đến giúp đỡ thì thôi, nhưng nàng vội vàng xây nhà nên mời trong thôn đến công, tiệc nhập trạch tự nhiên là tổ chức……

Dư Nguyệt gật đầu đáp: “Tổ chức, đến lúc đó cần quà mừng, chỉ mời những giúp công đến ăn một bữa cơm, cho náo nhiệt là .”

Dư Đại Sơn tán đồng.

Tiền công trả đủ, công nhân ăn uống , việc tự nhiên cũng hăng hái, tiến độ cũng đẩy nhanh ít.

………

Sáng hôm , trời hửng sáng.

Dư Nguyệt dậy liền về phía chum nước ở góc sân.

Vỏ cây Hải Đường vốn dĩ ngâm ba ngày là , nàng ngâm thêm mấy ngày nữa, xem cũng gần xong .

Nhân lúc bếp núc dùng tới buổi sáng sớm, nàng vớt vỏ cây xé vụn , rửa sạch sẽ, mang bếp bắt đầu .

Tống Tiểu Hạnh thấy tiếng động trong bếp, liền đặt cuộn thêu xuống chạy tới.

Thấy Dư Nguyệt đang vứt vỏ cây rửa sạch nồi, nàng đầy hứng thú tới bên cạnh: “Nguyệt nha đầu, đây chính là giấy mà mấy hôm ngươi ?”

Dư Nguyệt gật đầu đáp, tay ngừng động tác, Tống Tiểu Hạnh bên cạnh châm củi giúp đỡ.

Hai canh giờ , Dư Nguyệt vớt vỏ cây nấu mềm , hai đặt lên giỏ tre gánh đến bờ sông, đặt lên phiến đá bắt đầu đập.

Tiếng “thình thịch” từ bờ sông truyền thôn, ít hiếu kỳ đến xem.

Dư Nguyệt để ý, hai tỷ vẫn ngừng đập.

Lương bà t.ử nghiêng tựa gốc cây, hai chân bắt chéo, miệng ‘phì phì phì’ nhổ bã cây : “Ta Dư Nguyệt , ngươi vất vả đập cái vỏ cây gì? Đây năm đói kém, cần ăn vỏ cây chứ?”

……

 

Loading...