Gia Gia Độc Ác, Nãi Nãi Cực Phẩm! Mang Theo Linh Tuyền Không Gian Cùng Phụ mẫu Phân Gia - Chương 53: Mệt mỏi buồn ngủ thì nằm vật ra ngủ, đâu còn thời gian nghĩ ngợi lung tung?

Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:44:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mành rèm vén lên, Dư Nguyệt bưng bát đũa .

Đặt lên chiếc bàn bên cạnh Tống Tiểu Hạnh, nàng nở nụ ngọt ngào, “Biểu tỷ, đây là cháo nóng mới nấu xong, tỷ uống một chút cho ấm bụng .”

“Đa tạ .” Tống Tiểu Hạnh cảm ơn xong, bưng bát lên uống một lớn.

Dư Nguyệt sang một bên, đợi Tống Tiểu Hạnh đặt bát xuống, nàng nghiêng đầu nàng , “Biểu tỷ, bây giờ việc gì , tỷ chơi cùng ?”

Tống Tiểu Hạnh rụt cổ , như thể điều e dè, vội vàng lắc đầu.

Nếu nàng ngoài, nhỡ lời gièm pha thì ?

Dư Nguyệt bỏ cuộc, chống cằm bò tới mặt nàng, tiếp tục khuyên nhủ, “Biểu tỷ, ở đây ai , chúng xúc cá , cá sông béo lắm, xúc về chúng cá nướng ăn.”

Tống Xảo Nương khẽ cau mày, định ngăn cản, thì Tống Tiểu Hạnh mở đôi mắt long lanh nàng, “Vậy... , khi con ngoài, thể đội một chiếc mũ trùm đầu ạ?”

“Được! Biểu tỷ đợi !”

Dư Nguyệt chạy khỏi phòng, lấy mũ trùm đầu từ trong gian phòng, vẻ mặt đầy mong đợi đưa tới.

Tống Tiểu Hạnh do dự mãi, cuối cùng đưa tay nhận lấy, c.ắ.n môi chậm rãi lên tiếng, “Cô ơi, con xúc cá cùng Nguyệt Nha Đầu đây ạ.”

Nói nàng đội mũ trùm đầu lên, hai nắm tay bước khỏi cửa.

Tống Xảo Nương: ...

Cứ nghĩ Hạnh Nha Đầu khi viện sẽ ngoan ngoãn hơn con khỉ con ở nhà chứ.

Ai ngờ mới ngày đầu tiên, cháu gái lừa mất ?

-----

Dư Nguyệt nắm tay Tống Tiểu Hạnh về phía sân , tìm hai cây gậy gỗ vót nhọn, hai vội vã về phía Vũng Nước Cạn.

khỏi cửa viện, nhưng thần kinh Tống Tiểu Hạnh vẫn căng thẳng, ánh mắt chiếc mũ trùm đầu chỉ dám thẳng xuống đất, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Dư Nguyệt.

Dư Nguyệt nhận sự căng thẳng của nàng, liền mở miệng lảm nhảm, kể về chuyện cha giả vờ gãy chân để đoạn quên mất chuyện gãy chân.

Tống Tiểu Hạnh khóe môi cong lên mỉm thầm, tay nắm tay Dư Nguyệt dần dần buông lỏng.

Hai bao lâu thì gặp Ngô Quế Hương tới, “Nguyệt Nha Đầu thế, đây là?”

Khi thấy ánh mắt Ngô Quế Hương qua, Tống Tiểu Hạnh rõ ràng cảm thấy tay nắm c.h.ặ.t hơn.

Dư Nguyệt ngẩng đầu lên, “Quế Hương thẩm thẩm, đây là biểu tỷ của con, hai ngày nay mới khỏi phong hàn nên bảo vệ cẩn thận một chút.”

Ngô Quế Hương gật đầu đáp, “Vậy thì chú ý một chút, Nguyệt Nha Đầu các con chơi cẩn thận nhé, giao măng .”

Sau khi thấy Ngô Quế Hương rời , thể căng cứng của Tống Tiểu Hạnh mới thả lỏng.

Ở đây, hình như thật sự ai lời gièm pha về nàng, ngược còn quan tâm nàng...

Tống Tiểu Hạnh chợt ngẩng đầu lên, “Nguyệt Nha Đầu, chúng mau xúc cá .”

Nói xong hai chạy về phía bãi cạn.

Dư Nguyệt bảo Tống Tiểu Hạnh đợi ở bờ, nàng tự xắn ống quần lên, tay cầm gậy gỗ xuống vùng nước nông.

Nhìn lén thấy ai chú ý đến bên , nàng đưa tay xuống nước, âm thầm thả mấy con cá mua từ gian.

Sau đó, nàng dùng gậy cắm mạnh một con, đầu gọi lớn, “Biểu tỷ mau xuống đây, ở đây nhiều cá a.”

Nghe thấy lời , Tống Tiểu Hạnh vội xắn ống tay áo lên, cầm gậy gỗ cẩn thận xuống nước.

Nhìn những con cá bơi lượn quanh chân Dư Nguyệt, đôi mắt chiếc mũ trùm đầu của Tống Tiểu Hạnh lập tức mở to.

Cái Vũng Nước Cạn , nhiều cá đến ?

Nghĩ , nàng dùng gậy đ.â.m xuống chỗ con cá, hứng chí nhấc lên, nhưng gậy con cá nào.

Tống Tiểu Hạnh: ?!!

Dư Nguyệt vung gậy lên, đ.â.m trúng một con cá.

Tống Tiểu Hạnh trong lòng sốt ruột, nhiều cá như , nếu xúc về thì thật là lãng phí!

Nghĩ , nàng về phía bờ, tháo mũ trùm đầu đặt xuống nước, dùng hết sức bình sinh đ.â.m mấy cũng trúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-gia-doc-ac-nai-nai-cuc-pham-mang-theo-linh-tuyen-khong-gian-cung-phu-mau-phan-gia/chuong-53-met-moi-buon-ngu-thi-nam-vat-ra-ngu-dau-con-thoi-gian-nghi-ngoi-lung-tung.html.]

Tống Tiểu Hạnh cảm xúc cuốn theo, lông mày nhíu c.h.ặ.t, nàng đ.â.m trúng nhỉ?

Dư Nguyệt lưng với nàng, đưa tay trong nước, dùng ý niệm đưa nước Linh Tuyền .

Chỉ thấy cá vẫy đuôi, nhao nhao bơi về phía nước Linh Tuyền.

Dư Nguyệt vội lên tiếng gọi, “Biểu tỷ mau qua đây, cá đều bơi đến đây !”

Tống Tiểu Hạnh cầm gậy gỗ, nhanh ch.óng tới chỗ đàn cá.

Dùng sức đ.â.m mạnh xuống nhấc lên, thấy gậy cắm một con cá, mặt nàng lập tức nở nụ , đó vung gậy xuống nhấc lên, xuống nhấc lên, chỉ thấy liên tiếp đ.â.m trúng.

Dư Nguyệt ngừng động tác xúc cá chậm chạp của , vẻ mặt đầy sùng bái sang, “Biểu tỷ lợi hại quá mất, tỷ xúc bốn con mới hai.”

Trán Tống Tiểu Hạnh lấm tấm mồ hôi, đôi mắt híp , “Nguyệt Nha Đầu còn nhỏ, đợi tỷ lớn hơn một chút là thể xúc nhiều như .”

Dư Nguyệt liên tục gật đầu đáp lời.

Cho đến khi Tống Tiểu Hạnh xúc xong con cá thứ năm, những con cá khác dần bơi .

Dư Nguyệt sang, “Biểu tỷ, chúng mau lên bờ , nước vẫn còn lạnh lắm.”

Tống Tiểu Hạnh đáp lời, hai tỷ nhanh ch.óng lên bờ.

“Biểu tỷ, tỷ cứ đặt cá xuống đây để xử lý, hỏa chiết t.ử để ở bên cạnh , tỷ gốc cây nhặt chút củi khô , chúng cá nướng ăn.”

Dư Nguyệt xong tìm một tảng đá sắc nhọn, tới mép sông, dùng đá cạo vảy cá, xử lý nội tạng xong thì tại chỗ, ánh mắt liếc Tống Tiểu Hạnh.

Tống Tiểu Hạnh tay chân luống cuống chất củi khô thành một đống, đó cầm hỏa chiết t.ử lên, thổi châm lửa đống củi.

Ai ngờ củi bén lửa, một cơn gió thổi qua, lửa vụt tắt.

Tống Tiểu Hạnh trợn tròn mắt, mày khẽ nhíu , đó chụm hai tay lấy hòn lửa, chiếc quạt nhanh ch.óng phe phẩy.

Thấy ngọn lửa dần bén lên, một cơn gió thổi qua, lửa tắt ngúm.

Tống Tiểu Hạnh: ?!!

Nàng lặp động tác , khi mồi lửa, vội vàng khom bò xuống, thổi nhẹ nhàng phía , đó mới đặt những cành cây to hơn lên .

Thấy ngọn lửa bùng lên, mặt Tống Tiểu Hạnh lập tức nở nụ , “Nguyệt nha đầu, mồi lửa !”

“Được, qua ngay đây.”

Dư Nguyệt xách con cá dậy, nàng thấy hết cảnh Tống Tiểu Hạnh nhóm lửa.

Nàng chỉ để Tống Tiểu Hạnh vận động một chút, đợi ban ngày mệt nhoài, buổi tối chỉ cần xuống là ngủ say, nào thời gian rảnh rỗi mà nghĩ đến chuyện khác...

Nghĩ đoạn, nàng tới, xiên con cá lên giá buộc sẵn, ném thêm hai nắm củi đống lửa đang cháy to.

“Biểu tỷ, lửa lớn cá dễ khét, tỷ nhớ trở qua trở thường xuyên, lúc gần chín thì nhớ rắc chút muối.” Nàng lấy muối từ trong ống tay áo đặt xuống, dậy xách con cá, bên bờ sông sạch vảy và ruột.

Bên Tống Tiểu Hạnh thì bận rộn bay bổng, suýt chút nữa là dùng cả hai chân.

Nàng một tay lật cá sợ cháy khét, tay nắm muối rắc lên cá.

Thỉnh thoảng còn để ý xem lửa yếu , thấy củi sắp hết, nàng lật mặt cá chạy nhặt củi.

Dư Nguyệt ngửi thấy mùi khét thoang thoảng, nhịn mà nhếch mép .

“Ôi trời ơi, hỏng ! Cá khét !” Tống Tiểu Hạnh ôm củi chạy tới, vứt xuống vội vàng nhấc que nướng cá lên.

Nhìn con cá một bên cháy đen thui, mặt Tống Tiểu Hạnh đầy vẻ đau lòng, con cá ngon lành thế nàng nướng hỏng mất...

Nàng định đưa tay cạy phần cháy .

Đỗ Thiết Đầu đột nhiên nhảy từ phía , giơ tay cầm lấy cả que củi lẫn con cá, lật qua lật một cái, gật đầu , “Khét .”

Hai chữ lập tức nổ tung bên tai Tống Tiểu Hạnh, khuôn mặt nàng đỏ bừng lên thể thấy rõ bằng mắt thường.

Đỗ Thiết Đầu giơ tay gãi gãi gáy.

Ừm!

Mặt Tiểu Hạnh đỏ hồng, thật là xinh .

……

 

Loading...