“Chuyện tự nhiên là thể cho qua .
Người thể dụ dỗ Du Du gửi ảnh riêng tư mạng, thì cũng thể dụ dỗ những khác.
Những đứa trẻ thời dùng máy tính thì điều kiện gia đình cũng chẳng tệ chút nào.”
Chỉ cần là ở mạng thì sẽ để dấu vết.
Kẻ chẳng mấy ngày tìm , nhà cũng hề nghèo khó, ông nội còn từng là cục trưởng.
Chỉ tiếc là đá tấm sắt , cứ theo luật mà phán xét thôi.
Còn về việc khi bắt mà đ.á.n.h đến mức nhập viện, thì đó tuyệt đối là do loại khốn nạn giờ nên mới đ.á.n.h thôi.
Chắc chắn là .
cũng chính vì thế mà Tuế Tuế bận rộn trở .
Cô dự định sẽ một cuốn sách về phương diện , đưa cái chuyện vốn dĩ ở thời điểm vẫn còn xem là thể lộ diện ánh sáng trong sách, đó tặng miễn phí và quyên góp, tổ chức cho các trường học cùng tham gia.
Đây là một công trình hề nhỏ.
Vì là để tuyên truyền phòng chống, tự nhiên sát với thực tế một chút.
Cứ dựa bịa đặt thì luôn cảm giác xa rời thực tế, gần gũi nhất thì là những trường hợp thật.
Dù cũng là một công trình lớn.
Tuy bước nào cô cũng tự tay , nhưng Tuế Tuế vẫn kiểm soát, còn chuyện tìm tài trợ nữa.
Nói thế nào nhỉ, cô cũng thể tự bỏ tiền , nhưng những chuyện một tham gia và một nhóm tham gia thì sức ảnh hưởng sẽ khác .
Loại chuyện tự nhiên là tuyên truyền càng nhiều, xung quanh càng chú trọng thì càng .
Cho nên Tuế Tuế lúc thể nhàn rỗi nữa.
Mặc dù cô thực cũng chỉ nhàn rỗi đến nửa tháng.
Trước đó cô nhạc, soạn nhạc cho công ty của Vưu Dư Dư và Nhị Nữu, tự tay chỉnh sửa để bán các tác phẩm đây sang nước ngoài.
Cô đúng là kiểu nhàn rỗi , giống tác phong của Vưu Niên Niên và Vưu Nguyệt Nguyệt.
Lần Ôn Hiến khó khăn lắm mới rút thời gian tới tìm cô, cô chẳng thời gian để ở bên cạnh .
, Ôn Hiến đống tài liệu mà cô đang整理 xem xét, trực tiếp bế thốc lên ngoài.
“Ái da, gì thế, em còn xem xong ."
Tuế Tuế hồn , trong tay còn đang cầm b-út, đến bên ngoài phòng .
“Đưa em ngoài dạo, đừng suốt ngày lì một chỗ."
Ôn Hiến cánh tay rắn chắc, bế nhẹ nhàng như , đến tận cửa mới đặt cô xuống, lạnh lùng :
“Tự , hôm nay một tiếng mới về."
“Một tiếng á?"
Tuế Tuế oán trách , phàn nàn:
“Chắc chắn là dì Trương mách lẻo , em cũng chỉ là mấy ngày nay bận rộn thôi mà."
“Ai bảo em lời?
Cái gì cũng quan trọng bằng sức khỏe."
Ôn Hiến thần sắc hiếm khi nghiêm túc, vỗ vỗ đầu Tuế Tuế:
“Dưỡng cơ thể bao nhiêu năm nay, em đổ sông đổ bể hết ?"
“Làm gì mà nghiêm trọng thế."
Tuế Tuế che đầu lầm bầm, cuối cùng vẻ mặt của Ôn Hiến, nhịn ôm lấy eo , hì hì:
“Anh thế cứ như em ."
Trong lòng Ôn Hiến nghẹn , nhịn véo mặt cô, nắm tay cô kéo ngoài công viên tản bộ.
Sau đó giám sát cô tập một bài thể d.ụ.c, lúc về vẫn bắt cô tự bộ về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-575.html.]
“Anh đổi , yêu em nữa.
Anh bây giờ cõng em nữa, còn lạnh lùng với em, hung dữ như , quả nhiên đàn ông tiền là đổi, hu hu hu, con khổ quá mà, con..."
Tuế Tuế lải nhải, cúi gằm đầu, trong nỗi oán trách trông cứ ỉu xìu .
“...
Được , cõng, ?"
Cuối cùng, Ôn Hiến vẫn chống đỡ nổi, thở dài sâu một , một cách bất lực.
“Hừ, em mới cần cõng, sự tỉnh ngộ muộn màng là tỉnh ngộ, mà là ép buộc thôi."
Tuế Tuế nũng.
“...
Vậy rốt cuộc là cõng ?"
Ôn Hiến nửa xổm xuống.
Đó là việc bắt buộc .
Tuế Tuế lập tức nhảy lên, ôm c.h.ặ.t lấy cổ , hai chân quấn lấy eo , quên c.ắ.n nhẹ tai .
“Đồ xa."
“Suỵt."
Ánh mắt Ôn Hiến tối sầm , nhẹ nhàng vỗ vỗ chân cô, giọng trầm xuống vài phần:
“Đừng nghịch."
Trong mắt Tuế Tuế lóe lên vẻ láu lỉnh, ghé sát tai nhẹ nhàng l-iếm một cái, giọng ngọt ngào:
“Hay là tối nay em về nhà nữa."
“Còn nghịch nữa là bắt em tự xuống đấy."
Ôn Hiến hít sâu một , cảnh cáo cô.
“Hi hi."
Tuế Tuế lúc mới ngoan ngoãn , để cho cõng về nhà.
Đến gần nhà, Ôn Hiến với Tuế Tuế về một chuyện khác.
“Công ty một khách hàng thích tác phẩm của em, mấy hôm nữa một buổi tiệc..."
Đơn giản mà chính là Tuế Tuế cùng tham dự một buổi tiệc.
Nhiều năm như đây là đầu tiên, cũng thấy lạ lẫm.
Phải là lúc đầu Ôn Hiến thuần túy là nghiên cứu.
Mấy năm gần đây công ty nền tảng vững chắc, chủ yếu là chịu trách nhiệm về hướng phát triển, còn mấy việc nghiên cứu phát triển cơ bản thì giao cho khác .
Những năm khi mở cửa, mấy buổi tiệc tùng xã giao cũng ít.
Mấy năm nay công ty niêm yết, giám đốc điều hành chuyên môn phụ trách bên ngoài.
Anh là cổ đông lớn nhất kiêm nghiên cứu chính, chủ yếu vẫn là màn, tham gia tiệc tùng càng ít hơn.
Lần tham gia, còn đưa Tuế Tuế cùng, chắc hẳn là quan trọng .
cũng bắt Tuế Tuế chuẩn gì, đến lúc đó sẽ chuẩn hết, Tuế Tuế chỉ cần là .
Mặc dù , nhưng nghĩ đến việc buổi tiệc chắc chắn quan trọng với Ôn Hiến, Tuế Tuế vẫn lôi các tác phẩm từng xem .
Nếu đến lúc đó lỡ quên mất hoặc nhớ nhầm thì ngại ch-ết , cô tới mấy phận lận.
Hơn nữa, mặc dù cô tham gia ít tiệc rượu, nhưng đều là của phía nhà họ Trần, thuộc loại tính chính trị cao, chú trọng sự trang trọng, nghiêm túc, giản dị, thật sự chẳng gì lạ.
Lần nào cũng căng não .
Dù tiện tay chỉ một trong đó thôi cũng là những nhân vật từng xuất hiện tin tức, thể tùy tiện đối phó .
Kiểu thương mại thì khác, dù là xem tivi, xem những thường xuyên tham gia như Nhị Nữu, Vưu Dư Dư, đều thể tưởng tượng cảnh chén rượu giao thoa, xa hoa trụy lạc.