“Vưu Niên Niên nghĩ ngợi gì liền cầm đôi giày phòng sách lầu hai.”
“Ơ, gõ cửa?"
Tuế Tuế đang sách, ngẩng đầu lên thấy Vưu Niên Niên xuất hiện lưng, cô bé giật nảy , vỗ vỗ ng-ực, bĩu môi .
Vưu Niên Niên gì, chỉ ném đôi giày trong tay lòng cô bé.
Tuế Tuế lập tức ghét bỏ cầm đôi giày ném sang bên cạnh, , đế giày hướng về phía cô bé.
Ây da, còn quen quen nha.
Ôn Hiến tay tàn nhẫn, Diêu Sách thương nhẹ, vì lượng m-áu cũng ít, rõ ràng.
Tuế Tuế lúc đó tức giận đến mức quên khuấy chuyện .
Bây giờ bắt quả tang , đôi mắt đen láy của Tuế Tuế xoay chuyển, đáng thương vô tội Vưu Niên Niên, theo bản năng che lấy m-ông .
Thế mới chứ.
Tuế Tuế từ nhỏ cưng chiều, về cơ bản những gì cô bé , những việc cô bé đều ai ngăn cản.
Cô bé ở nhà, thì cho cô bé phòng sách thật lớn, phòng âm nhạc thật lớn.
Cô bé ngoài chơi, thì trong nhà rút thời gian , dắt tay đưa cô bé chơi.
Cô bé thích cái gì, thì dù là tiền lương hai ba tháng cũng mua cho cô bé.
……
Cô bé thể là từ nhỏ đến lớn hưởng trọn vạn thiên sủng ái, thậm chí thể là nuông chiều quá mức.
tất cả những điều đều tiền đề, cô bé cần chú ý nhiều, một ngoài, chạy lung tung, nghịch nước, ăn……
Nếu tính cách Tuế Tuế mạnh mẽ một chút, phản nghịch một chút, thì cái nhà loạn cào cào .
Cũng may Tuế Tuế là tính cách hướng nội yên tĩnh, tò mò lắm với bên ngoài.
Mặc dù đôi khi quản nghiêm cái cái xong cũng sẽ chút phiền não, nhưng cũng may cô bé nhiều việc, bạn bè cũng nhiều, phiền não bao lâu liền những chuyện khác dời sự chú ý .
Vưu Niên Niên cũng luôn yên tâm, nhất là mấy năm nay thành phố, cuộc sống thuận tiện hơn ít, Tuế Tuế ở thoải mái là thể lập tức đến bệnh viện kiểm tra, ngoài thời gian thì bạn bè học cùng thể cùng.
Cô cũng từng nghĩ Tuế Tuế còn thể gặp chuyện gì.
Nghe xong Tuế Tuế ấp a ấp úng kể chuyện hôm đó, Vưu Niên Niên gì.
Đôi mắt đen láy của Tuế Tuế xoay chuyển, thấy Vưu Niên Niên mặt lạnh lời nào, cô bé bĩu môi, giải thích.
“Con vu oan cho , là ."
Cô bé chút lo lắng Vưu Niên Niên cảm thấy kiêu căng lý lẽ.
Mặc dù mấy năm nay Vưu Niên Niên biểu hiện gì, nhưng Tuế Tuế cũng bà thực thích bên phía nhà họ Trần, cho dù bên đó quyền cao chức trọng, nhưng bà cũng bao giờ để bên đó những việc trái quy tắc.
Mỗi bao gồm cả Vưu Dư Dư nhắc đến Tuế Tuế bối cảnh thể khác biệt, Vưu Niên Niên đều phủ nhận và cảnh cáo, ngoài căn nhà lúc mới nhận , còn tiền ăn uống bình thường, những thứ khác bà ít để Tuế Tuế nhúng tay .
Cái gì tiệc rượu, cái gì tiệc cơm, cái gì đặc quyền.
Vưu Niên Niên mang theo vẻ bài xích rõ ràng, cái gì thể để Tuế Tuế tiếp xúc thì , giống như một quyền lực biên giới mơ hồ bà cũng sẽ dùng.
Tuế Tuế thể cảm nhận , cho nên càng sợ Vưu Niên Niên vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-493.html.]
Dù thì đ.á.n.h , đe dọa như , cô bé vẫn là đầu tiên .
Chuyện khác với đ.á.n.h xô xát bình thường.
Cô bé lo lắng Vưu Niên Niên phân biệt trái, cậy bối cảnh mà bắt nạt khác theo ý .
Tuế Tuế lén lút tới ôm eo , ngẩng đầu lên, lông mi run run, đôi mắt đen láy xoay chuyển, giọng mềm mại.
“Mẹ đừng giận mà, con sẽ sợ đó, con cũng cố ý bắt nạt , là ý ."
Vưu Niên Niên vẫn gì.
“Được , cố ý một chút, vết thương nặng một chút, nhưng chỉ một chút thôi, viện hai tháng là .
Loại , cho chút bài học mới nhớ lâu ."
“Để khác nhớ lâu, con nhớ cho lâu?"
Vưu Niên Niên cuối cùng cũng chuyện, đưa tay nhéo má Tuế Tuế, mặt lạnh tanh.
“Chuyện lớn như mà lúc về một tiếng, con là cánh cứng bay ?
Còn mua chuộc khác?
Ôn Hiến cũng to gan thật đấy, dám cùng con, thấy các con giỏi đấy."
“Đó là lo lắng ?
Mẹ thường ngày bận rộn như , việc học tập còn về quản những chuyện nhỏ nhỏ nhỏ ."
Tuế Tuế nịnh nọt Vưu Niên Niên, so so tay, cố gắng lấp l-iếm cho qua chuyện .
“Con gọi cái là chuyện nhỏ?"
Tay Vưu Niên Niên nhéo mặt Tuế Tuế ngừng, má cô bé đỏ lên, lúc mới bực bội buông tay , mặt lạnh lùng, nén giận.
“Cũng, cũng tạm mà, xem con , tay đó cũng gãy một cái, răng cửa cũng rụng hết, còn viện."
Tuế Tuế cẩn thận đếm ngón tay lầm bầm lầu bầu, cẩn thận quan sát thần sắc Vưu Niên Niên, nhấn mạnh thêm nữa.
“Cũng, cũng gần như thế thôi."
“Không gần như thế."
Vưu Niên Niên đưa tay chỉnh cổ áo cho Tuế Tuế, mặc dù cũng lệch lắm, nhưng ai chẳng tự giác chỉnh đốn chỉnh đốn cho con.
Da dẻ Tuế Tuế từ nhỏ , trắng nõn nà, như ngọc mỡ cừu loại , tinh tế thanh tú, nhẹ nhàng nhéo một cái là dễ để dấu vết, cổ thon dài, cả trông như b-úp bê sứ trong tủ kính, tinh xảo dễ vỡ.
Dáng vẻ quá mức nổi bật lợi hại, hại nhiều lợi nhiều, là xem gia đình và tính cách.
Vưu Niên Niên từ nhỏ lớn lên trong gia đình lớn của xã hội cũ, hiểu rõ nhất những cái bẩn thỉu xa đó, cũng từng dám đ.á.n.h cược nhân tính, cho nên Tuế Tuế luôn nghiêm, dạy cũng nhiều.
Bây giờ xem , dạy sai.
“Không gần như thế, ai thể đ.á.n.h chủ ý lên Tuế Tuế nhà chúng , động tâm tư cũng ."
Sau khi chỉnh cổ áo tay áo cho cô bé xong, Vưu Niên Niên dùng tay vuốt tóc gáy cô bé về phía , bồng bềnh suôn mượt, càng khuôn mặt cô bé nhỏ nhắn hơn.
Tổ tiên nhà họ Trần huyết thống Tây Vực, Tuế Tuế di truyền một chút, mái tóc xoăn dài, lông mi quá dày, đôi mắt sâu.