Gia đình "cực phẩm" những năm 70 - Chương 462

Cập nhật lúc: 2026-04-24 15:44:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đứa lớn lúc nhỏ thì ngoan ngoãn, giờ lớn chẳng yên tâm.”

 

Đứa nhỏ thì bao giờ để bớt lo.

 

Hai đứa đủ mệt , đến việc còn một lo lắng hơn là Dư Dư đang ở đằng .

 

Du Niên Niên hề ý nghĩ , huống hồ cô cũng ở cái tuổi .

 

Du Nguyệt Nguyệt mỉm , mấy lời ý với Du Niên Niên, hứa hẹn chỉ cần thời gian là sẽ gọi điện thoại về nhà, sẽ tự chăm sóc bản thật , dặn dò nhà cũng chú ý giữ gìn sức khỏe, hôm nay cô nhiều hơn hẳn ngày.

 

nỡ đến thì đến lúc vẫn , ăn sáng đơn giản xong xuôi, Du Nguyệt Nguyệt và Nghiêm Cách liền cửa.

 

Đồ đạc bỏ lên xe từ , lúc chỉ thu dọn thêm chút đồ ăn và quần áo đổi đường, thứ đơn giản.

 

“Thật sự gọi Tuế Tuế dậy ?"

 

Nhìn thấy hai họ thẳng tiến cửa, Du Niên Niên hỏi.

 

Du Nguyệt Nguyệt khựng bước, phiền não vò vò tóc, :

 

“Không cần , con bé chắc chắn sẽ , cứ để nó ngủ yên ạ."

 

Du Niên Niên lắc đầu, bảo:

 

“Được , tùy con, lát nữa nó mà giận dỗi thì tự con dỗ dành nhé, tính khí con bé lớn lắm đấy."

 

Du Nguyệt Nguyệt càng thêm đau đầu, nhưng vẫn ý định gọi em dậy.

 

Nhóc con lên thì mềm lòng lắm, cô nhất định , thôi thì cứ dứt khoát rời cho xong.

 

Thấy , Du Niên Niên cũng khuyên nhủ thêm nữa, mấy cùng tiễn vợ chồng Du Nguyệt Nguyệt cửa, họ lên xe vẫy tay tạm biệt.

 

Du Nguyệt Nguyệt ở ghế lái, bốn Du Niên Niên, Trần Tấn, Du Dư Dư và Du Lệ đang đường, cô hít sâu một , nén nỗi luyến lưu trong lòng xuống.

 

“Đi thôi."

 

Du Nguyệt Nguyệt trực tiếp khởi động xe, hề ngoảnh đầu mà rời .

 

Lần , là biệt ly thật sự.

 

Du Niên Niên trong lòng xao xuyến, mới thực sự cảm giác con cái lớn khôn.

 

Lúc khi họ đăng ký kết hôn, Du Niên Niên cũng cảm thán nhiều như .

 

Con cái lớn , theo đuổi riêng, suy nghĩ riêng, bắt đầu rời khỏi tổ ấm.

 

Tâm trạng Du Niên Niên phức tạp trăm bề, cho đến khi chiếc xe biến mất xa tít phía cuối khu chung cư, cô mới thở dài thườn thượt.

 

“Đừng buồn mà, em ở đây nè, em chắc chắn sẽ xa như Nguyệt Nguyệt ."

 

Du Dư Dư lập tức vỗ vỗ lưng Du Niên Niên, đôi mắt sáng lấp lánh cô, nghiêm túc :

 

“Em sẽ luôn ở bên chị, chị em theo đó, đảm bảo xa cả."

 

Nói xong, Du Dư Dư kiêu ngạo vỗ vỗ ng-ực, hì hì:

 

“Chị, chị xem, vẫn là em đáng tin nhất đúng ?

 

em đối xử với chị nhất ?"

 

Du Niên Niên cô với vẻ mặt cạn lời, nghĩ đến mấy chục năm vẫn cứ cái bộ dạng , trong lòng thấy nghẹn ứ, cô lườm một cái nhà.

 

Thôi bỏ , thì nên suy nghĩ quá nhiều, đôi khi tách một chút cũng là điều .

 

Tuy nhiên, lúc , khóe miệng Du Niên Niên nhếch lên, Du Dư Dư hì hì bám lấy cánh tay cô tiếp tục nũng dỗ dành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-462.html.]

 

Trần Tấn đẩy :

 

...

 

Những lúc thế , đồng cảm với Nghiêm Cách.

 

**

 

Trời bên ngoài còn sáng, tầng hai tối om, tầng một thì đèn nhỏ vẫn sáng, còn những âm thanh vụn vặt truyền đến.

 

Cả nhóm hôm qua ngủ muộn, giờ vẫn còn đang ngủ say như ch-ết.

 

Hà Song Hạ tỉnh dậy thời gian, mới hơn năm giờ một chút, sang Nhị Sửu đang ngủ dang tay dang chân, thiếu chút nữa là lăn xuống giường ở bên cạnh.

 

Hà Song Hạ thở dài, vươn tay kéo , động tác nhẹ nhàng chút nào, nhưng Nhị Sửu chẳng hề phản ứng, ngủ say như heo.

 

là ăn ngon ngủ kỹ mà.

 

Hà Song Hạ ngáp một cái, từ giường bước xuống về phía cửa sổ, ngoài, vặn thấy Du Niên Niên và những khác.

 

Hà Song Hạ ngạc nhiên, ngờ họ sớm như , còn chẳng thèm gọi ai.

 

Tuy nhiên nhanh, Hà Song Hạ thò ngoài cửa sổ, sang phía bên cạnh, thấy cửa sổ bên cũng đang mở.

 

Cô nhanh ch.óng nhận điều , liền ngoài, đó đến phòng bên cạnh, nhẹ nhàng gõ cửa đẩy cửa .

 

Vừa phòng thấy cửa sổ mở toang, Tuế Tuế đang xổm bên cửa sổ, đầu vùi giữa hai chân, cuộn thành một cục nhỏ, nức nở.

 

Hà Song Hạ thở dài, đóng cửa , đó đến bên cạnh Tuế Tuế, vuốt ve lưng an ủi con bé.

 

“Đừng buồn nữa, chị Nguyệt chỉ thôi, các em đều ở đây mà, chị sớm muộn gì cũng về."

 

“Sớm, sớm muộn là bao lâu ạ?"

 

Tuế Tuế nức nở ngẩng đầu cô, dù ánh sáng mờ ảo, Hà Song Hạ vẫn thấy đôi mắt sưng húp của con bé.

 

Hà Song Hạ im lặng, một lúc lâu mới :

 

“Chắc tầm ba bốn năm năm gì đó thôi."

 

Tuế Tuế cứ thế cô, “oa" một tiếng òa lên, nước mắt rơi lã chã như mất tiền mua .

 

Hà Song Hạ đau đầu, ôm lòng vỗ về, dù hôm nay chắc chắn là tránh khỏi một trận , sớm muộn gì cũng thôi.

 

“Hu hu hu."

 

Tuế Tuế nắm c.h.ặ.t lấy áo Hà Song Hạ mà lớn, con bé thực sự nỡ xa chị gái, từ nhỏ là đứa trẻ bám , giỏi, cũng đòi bế.

 

Du Nguyệt Nguyệt sức khỏe , bế nó nhiều nhất chính là chị .

 

Chị sẽ dành thời gian dạy Tuế Tuế toán, dạy Tuế Tuế thơ, kiểm tra bài tập của Tuế Tuế, còn dạy con bé cách giao tiếp với khác, còn đặc biệt dạy dỗ những kẻ gây sự việc gì .

 

Chị đối xử với con bé nhất, bây giờ rời .

 

Tuế Tuế chị , con bé cũng nếu quấy phá thì Du Nguyệt Nguyệt sẽ ở , nhưng con bé cũng hiểu.

 

So với sự bình yên êm ả, chị gái thích những thứ đầy thách thức và thiết thực hơn.

 

Tuế Tuế vẫn buồn chịu .

 

Nhìn thấy con bé mãi thôi, Hà Song Hạ bắt đầu đỡ nổi, vì gì khác, mà là nhóc dị ứng nước mắt, lâu quá là sẽ thực sự xảy chuyện đấy.

 

May là đúng lúc Hà Song Hạ đang rối rắm thì cửa phòng mở , vợ chồng Du Niên Niên và Trần Tấn bước , mấy ngạc nhiên tình cảnh bên trong.

 

 

Loading...