Gia đình "cực phẩm" những năm 70 - Chương 443

Cập nhật lúc: 2026-04-24 15:42:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Haizz.”

 

Tuế Tuế và Hà Song Hạ thở dài, hai họ đều hứng thú với mấy món .

 

Tuế Tuế thì thuần túy là chê , đồ của cô đều do Vưu Niên Niên và Vưu Dư Dư chọn, là hàng đắt đỏ tinh xảo, mấy năm nay thậm chí còn dùng bạc và đá quý đặt thợ thủ công chế tác riêng.

 

Đồ bên ngoài so vẫn còn kém một bậc.

 

Hà Song Hạ thì vì kiếp thấy nhiều quá , nên đối với những món cũng chẳng mặn mà gì, sở thích hiện tại của cô là câu cá, đó là nghịch mấy chuỗi hạt, sống kiểu Phật hệ vô cùng.

 

Hai đợi ở cửa cho Nhị Nữu tự chọn.

 

“Bà ngoại đỡ hơn chút nào ?”

 

Hà Song Hạ hỏi.

 

Vưu Lệ hơn sáu mươi tuổi, ngoài suýt chút nữa mấy tên choai choai chạy xe ẩu đụng trúng, cuối cùng vẫn trẹo lưng, viện vài ngày.

 

“Cũng gần khỏi , sáng nay còn dậy đào đất bảo trồng ít rau xanh.”

 

Tuế Tuế bĩu môi, :

 

“Chị đập cho mấy tên choai choai đó một trận, xem bọn chúng còn dám .”

 

“Vậy chắc chắn là dám .”

 

Hà Song Hạ nghĩ đến thôi cũng thấy mặc niệm cho mấy tên choai choai , nhưng mà…

 

“Chị Nguyệt vẫn về nông thôn ?”

 

Hà Song Hạ thực lòng khâm phục Vưu Nguyệt Nguyệt.

 

Vưu Nguyệt Nguyệt nghiệp với thành tích thủ khoa chuyên ngành, đeo đầy những danh hiệu nghĩa hiệp, trường phân về lãnh đạo nhỏ ở cơ quan chính phủ.

 

Lương tháng cô cũng gần năm mươi đồng, hành chính, cuộc sống vô cùng thoải mái, bằng cấp ở đó, cố gắng vài năm là thăng tiến ngay.

 

Kết quả là mới mấy tháng, cô tự đơn xin xuống việc ở cơ sở xã phường quê.

 

Mặc dù bình thường ai thăng chức đều sẽ xuống cơ sở rèn luyện, nhưng nơi đó cũng thể chọn, đến điều kiện , nơi điều kiện trung bình cũng nhiều.

 

Vưu Nguyệt Nguyệt thì , nơi cô chọn là vùng núi phía Tây Nam, đồi núi nhiều, cuộc sống vất vả, khó khăn trong việc phát triển, là nơi căn bản đủ ăn no.

 

Nếu để Hà Song Hạ tự chọn, chắc chắn cô đời nào .

 

Điều kiện xã phường lúc , đúng là thực sự chút nào.

 

Hơn nữa, rõ ràng hai năm nay, triển vọng phát triển ở vùng ven biển lớn hơn nhiều, Vưu Nguyệt Nguyệt thể nào nhận , nhưng cô vẫn chọn như .

 

Nhắc đến chuyện , Tuế Tuế cũng thở dài thườn thượt, mang theo chút nỗi buồn nhỏ.

 

“Đã xác định , hai ngày nữa chị , đến Bí thư ở công xã phía Nam, một cái là vài năm.”

 

“Phiền quá mất.”

 

Đi xa như thế, cũng giống như thời học còn nghỉ đông nghỉ hè để về nhà, đây là một cái là vài năm trời.

 

“Chị gái xa.”

 

Tuế Tuế bĩu môi, sự oán niệm đối với quyết định của Vưu Nguyệt Nguyệt là vô cùng lớn, nhưng dù vui thế nào cũng chẳng gì.

 

“Thế còn phía Nghiêm thì ?”

 

Hà Song Hạ chút lo lắng.

 

Công việc của Nghiêm Cách xác định là chỉ ở khu vực chạy xa, mà Vưu Nguyệt Nguyệt xa vài năm trời, bao giờ mới về, cô thực sự lo lắng cho tình cảm của hai họ.

 

“Anh Nghiêm …”

 

Tuế Tuế giọng càng thêm oán giận, xụ mi mắt xuống, bộ dạng nhỏ bé ủy khuất, “Hai họ mấy hôm đăng ký kết hôn , bảo là lễ cưới về mới tổ chức.”

 

“Phụt.”

 

Hà Song Hạ suýt nữa nước bọt sặc, thể tin Tuế Tuế, “Cậu cái gì?

 

Kết hôn á?”

 

Tuế Tuế thở dài gật gật đầu.

 

“……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-443.html.]

 

Thím ?”

 

Hà Song Hạ kinh ngạc cực độ, cứ thế mà đăng ký kết hôn ?

 

Không tiệc rượu, cũng tổ chức đám cưới?

 

Thời buổi tân thời đến thế ?

 

“Mẹ thì cũng , bảo tổ chức càng đỡ phiền, dù tiền của Nghiêm đều ở chỗ chị cả , thế nào cũng thôi.”

 

Tuế Tuế càng thêm u sầu, bầu trời bên ngoài, ỉu xìu .

 

“Cậu xem, tại lớn lên còn chia xa chứ?”

 

Thấy , Hà Song Hạ thở dài thườn thượt, vỗ vỗ đầu Tuế Tuế, thương yêu cô, :

 

“Cậu yên tâm , cơ hội chia ly còn nhiều nữa, quen dần sẽ thấy bình thường thôi.”

 

Tuế Tuế lườm cô một cái, hừ nhẹ một tiếng, thể hiện rằng cô đang giận đấy.

 

“Đồ ấu trĩ.”

 

Hà Song Hạ khoanh tay ng-ực, nhướng mày, “Chị Nguyệt bao nhiêu tuổi ?

 

Hai mươi lăm tuổi , kết hôn là chuyện quá bình thường.”

 

“Vậy .”

 

Giọng Tuế Tuế văng vẳng, “Thím Tô còn trẻ thế , tìm đối tượng cũng khá bình thường nhỉ.”

 

Đến lượt Hà Song Hạ nghẹn họng.

 

là đ.â.m chọc nỗi đau mà!

 

Hai bọn họ cứ thế qua kẻ , cùng hừ nhẹ một tiếng, lưng , mỗi một hướng.

 

“Hai thế?

 

Cãi ?

 

Lại đây, đây, cho hai cái mới mua nè.”

 

Nhị Nữu từ trong tiệm thấy cảnh , cũng thấy lạ, hớn hở lôi hộp kẹp tóc lớn mới mua , mỗi cài lên đầu một cái.

 

“Được , , thôi, về nhà thôi, đợi về nhà bện vòng tay cho hai .”

 

Nhị Nữu xách đồ, tay khoác tay Hà Song Hạ, tay trái dắt tay Tuế Tuế.

 

Vì Tuế Tuế quá thấp, khoác , khoác .

 

Lên xe buýt, chừng nửa tiếng ba đến nơi, chính xác mà là Tuế Tuế đến nơi.

 

Nhà bọn họ hiện tại ở chỗ Nghiêm Cách nữa, mà chuyển đến căn biệt thự nhỏ phía chỗ Trần Tấn đổi đó, biệt thự hai tầng, sáu bảy phòng, nhà họ Vưu cùng Trần Tấn sống ở đây là vặn.

 

Ở đây cũng lắp hệ thống sưởi, cần lo mùa đông quá lạnh.

 

Hà Song Hạ và Nhị Nữu đưa Tuế Tuế đến cửa nhà, thấy cô nhà mới về.

 

Hẻm nơi bọn họ ở cách đây một đoạn, bộ chừng hai mươi phút, nhưng cũng thành vấn đề.

 

Đợi bọn họ , Tuế Tuế mới chạy tót nhà.

 

“Con về đây!”

 

Tuế Tuế đến cửa, giày, nhà đặt cặp sách phòng mới .

 

“Bà ngoại, chị con ?”

 

“Mấy đứa nó mua rau , con chạy chậm thôi, cẩn thận kẻo ngã cầu thang.”

 

Vưu Lệ ghế sofa, tay đan len, gọi Tuế Tuế .

 

“Lại đây, bà xem mặc .”

 

“Chắc chắn là mà.”

 

Tuế Tuế hì hì chạy .

 

 

Loading...