Gia đình "cực phẩm" những năm 70 - Chương 374

Cập nhật lúc: 2026-04-24 14:15:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bọn họ thi cử khá đơn giản, chỉ thi hai môn Ngữ văn và Toán, sáng thi Ngữ văn, chiều thi Toán, một ngày là xong.”

 

Đợi thi xong , thì nghỉ hè.

 

Tuế Tuế vẫn chút phấn khích, nghỉ hè thời gian của nó sẽ nhiều, nó thể những việc thích mỗi ngày, cần chạy tới trường nữa.

 

Đề bài trong bài thi khó, một phần là những gì học ở học kỳ , một phần là những gì học kỳ sẽ học, Tuế Tuế từ đầu đến cuối, đó kiểm tra một lượt, thời gian.

 

Còn hơn một tiếng nữa mới hết giờ thi.

 

Tuế Tuế thở dài, chống cằm bằng hai tay, đôi mắt to tròn đảo quanh lớp học mấy vòng, liền chạm khuôn mặt của Hoàng Mẫn Mẫn.

 

“...”

 

Hai vội vàng dời ánh mắt , một bên là tức giận, một bên là mắng.

 

Thời gian chờ đợi thật sự quá chán, Tuế Tuế nghĩ nghĩ, lén lút mở bức thư nhận khi đến , những gì Hà Song Hạ cùng mấy , tán thành gật gật đầu.

 

đúng đúng.

 

Đó chắc chắn là thứ gì, nhóc con như cô chắc chắn sẽ mua chuộc .

 

Đợi xem hết một bức thư, Tuế Tuế trực tiếp lấy giấy bắt đầu , chẳng mấy chốc kín hơn nửa tờ.

 

Hoàng Mẫn Mẫn nửa ngày, giật giật khóe miệng, trong lòng nghĩ, may là hôm nay cô đến canh thi, nếu là giáo viên Toán, chừng tố cáo nó.

 

‘Vẫn là Ngữ văn , cái từng trang từng trang, giành giải thưởng lớn về thì thật với nó.’

 

Cái giọng điệu mỉa mai đó, Hoàng Mẫn Mẫn thật sự tiện cho khác , con nhóc giành giải .

 

Nói tóm , một học kỳ trôi qua, Tuế Tuế vẫn là sự tồn tại khiến các giáo viên yêu hận.

 

“...

 

Cô Hoàng vẫn luôn đấy.”

 

Nhìn thấy Tuế Tuế càng càng nghiêm túc, cái dáng vẻ tâm ý đó, sự tập trung thật khó ai sánh kịp, nếu hợp cảnh thì thật sự .

 

Ôn Hiến nhịn dùng b-út khẽ chạm tay Tuế Tuế nhắc nhở nó.

 

Cảnh tượng kiểu rõ ràng chẳng ít xảy , Ôn Hiến , Tuế Tuế lập tức phản ứng , theo bản năng chậm rãi thu giấy b-út xuống để gầm bàn, mặt bàn chỉ bày bài thi.

 

Phản ứng ý thức đặc biệt nhanh, Ôn Hiến cho Tuế Tuế một trăm điểm, nhưng nếu về hành động thì.

 

Không điểm cho hành động, năm mươi điểm coi như khích lệ.

 

cũng là tự lừa dối , đều nhắm một mắt mở một mắt cho xong.

 

Tuế Tuế mở đôi mắt to tròn, vô tội về phía Hoàng Mẫn Mẫn đang canh thi.

 

“...

 

Còn nửa tiếng nữa, xong bài kiểm tra thể kiểm tra kỹ nộp bài sớm.”

 

Hoàng Mẫn Mẫn thỏa hiệp, “Ai phụ đón thì đợi phụ tới, chú ý an .”

 

Lời tính chỉ hướng mạnh.

 

Trong lớp bọn họ phụ đưa đón thực nhiều, đứa trẻ mười tuổi , sáng tham ngủ thì nhà còn đưa một chút, tan học cơ bản đều tự về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-374.html.]

 

Người nhắc nhở là Tuế Tuế bắt đầu thu dọn đồ đạc , chuyện sắp về nhà , đồ đạc trong ngăn kéo đều thu dọn mang , các loại sách giáo khoa, vở bài tập, từ điển, đồ ăn vặt…

 

Về việc , Ôn Hiến cũng lặng lẽ bắt đầu thu dọn đồ đạc.

 

Đồ của nhiều, chỉ đơn giản là hai quyển sách giáo khoa và vở bài tập, vở nháp, giống như Tuế Tuế các loại từ điển sách vở lộn xộn cái nào cũng thể nhét đầy một túi lớn, ngay cả thi cũng ngoại lệ.

 

Nó xem sách vở kiểu đó quả là chạy đua với thời gian.

 

Là bạn cùng bàn của Tuế Tuế, Ôn Hiến cơ bản khi đầu , thấy đều là dáng vẻ nghiêm túc sách của Tuế Tuế, tiếng Anh, tiếng Nga, tiếng Pháp, tiếng Đức, Ôn Hiến thôi cũng thấy tò mò Tuế Tuế thế nào để phân biệt rõ ràng.

 

Cậu bây giờ chỉ thể xem hiểu đơn giản một ít tiếng Anh, trộn lẫn những tiếng khác thì càng hiểu.

 

Ôn Hiến lúc thu dọn xong đồ đạc, đeo cái cặp sách trống trơn của , đem cái cặp sách nặng trịch của Tuế Tuế treo lên vai, dậy, khẽ khập khiễng bước về phía bục giảng nộp bài thi.

 

Bây giờ là cuối tháng sáu , cách từ khi chân thương trôi qua hơn hai tháng, bây giờ cần dùng xe lăn nạng nữa, đợi thêm một hai tháng nữa là thể hồi phục như lúc .

 

sẽ về cuộc sống như nữa.

 

Chỉ vỏn vẹn hai tháng, cuộc sống của Ôn Hiến bây giờ khác một trời một vực.

 

Mỗi ngày thể ngủ chiếc giường êm ái mới, sở hữu căn phòng của riêng , mặc quần áo sạch sẽ mới tinh, thể ăn no bụng cũng cần lo lắng ngày mai ăn gì, đây là điều đây từng dám mơ tới.

 

“Dẫn đợi ở trong trường, lát nữa cô xong sẽ cùng con về nhà.”

 

Lúc nộp bài thi, thần sắc Hoàng Mẫn Mẫn dịu dàng .

 

Đối với cặp em con nuôi , Hoàng Mẫn Mẫn hài lòng thể hài lòng hơn, hiểu chuyện lời yêu sạch sẽ, còn trực tiếp vượt qua thời kỳ b.ú sữa khó khăn nhất.

 

Cho dù lúc đầu đối với việc bọn họ nhận nuôi đứa trẻ lớn thế còn chút đồng tình, bây giờ cũng là khen bọn họ con mắt .

 

“Vâng, con và Tuế Tuế đợi ở chỗ bồn hoa bên ngoài.”

 

Ôn Hiến đáp.

 

Đợi đến khi nộp bài thi xong, Tuế Tuế cũng qua đây nộp bài, mở to đôi mắt, cong cong khóe mắt, thần sắc vô tội.

 

“...

 

Đừng chạy lung tung, đợi bà ngoại con ở trong trường.”

 

Hoàng Mẫn Mẫn mệt mỏi nhắc nhở.

 

Lần , chính là vụ Du Ninh đ.á.n.h với bạn học ở bên mẫu giáo, Vưu Lệ đến muộn một chút, đợi khi đến nơi thấy , sợ ch-ết.

 

Sau đó mới phát hiện con nhóc chạy tới cửa tiệm bên cạnh mua đồ , nhưng cũng sợ phát khiếp.

 

“Biết ạ.”

 

Tuế Tuế vô tội.

 

Lần đó nó cũng chạy xa, ở cách trường học một trăm mét, ai vặn lỡ mất.

 

Bài thi nộp , Tuế Tuế liền ánh mắt ngưỡng mộ của những khác trong lớp, tung tăng chạy mất.

 

Đồ đạc của nó đều ở chỗ Ôn Hiến, bản thì vô sự nhẹ nhõm, vui vẻ nhảy nhót phía Ôn Hiến, hai cứ thế tới khu vực sân thể d.ụ.c .

 

Biết Tuế Tuế yêu sạch sẽ, Ôn Hiến lấy sách giáo khoa của đặt xuống đất.

 

 

Loading...