Gia đình "cực phẩm" những năm 70 - Chương 362

Cập nhật lúc: 2026-04-24 14:14:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vậy chi bằng đón hết bọn họ qua đây , cũng chỉ là chuyện ăn uống thôi mà, bọn họ ai nấy đều tự nấu cơm, mua một căn nhà là ở , bên phía trường học cũng khó.”

 

Vưu Dư Dư chỉ là thuận miệng , nhưng càng càng cảm thấy lý, hào hứng :

 

thấy cái đấy.”

 

“……

 

thấy đầu óc cô úng nước .”

 

Vưu Niên Niên cạn lời, “Hai nơi xa xôi cách trở thế mà cô cũng nghĩ , bọn họ bố ?

 

Người thể theo một thời gian chứ theo cả đời?

 

Tuế Tuế cũng lớn lên chứ.”

 

Vưu Dư Dư bĩu môi, lầm bầm:

 

“Còn do chị khơi mào .”

 

Vưu Niên Niên liếc mắt lạnh lùng qua, Vưu Dư Dư lập tức im lặng.

 

Ngược , Vưu Nguyệt Nguyệt ở bên cạnh vẻ đang suy tư điều gì đó, nhưng cô gì, chỉ lưng mấy , xa gần, nhưng vẫn chú ý đến môi trường xung quanh.

 

Người đến đây tính là nhiều, Tuế Tuế xác định vị trí của , lon ton chạy đến bọn họ, đôi mắt sáng lấp lánh.

 

“Chúng xem Giang Mễ Điều .”

 

Nhà họ Vưu:

 

“???”

 

Đó là ai?

 

“Giang Mễ Điều mà.”

 

Tuế Tuế đầy lý lẽ, “Trần Tiểu Giang, Trần Tiểu Mễ , Giang Mễ Điều.”

 

Nghe cặp em sinh đôi sở dĩ đặt cái tên như , là vì khi ruột sinh hai đứa , bà cực kỳ thèm ăn bánh quẩy (Giang Mễ Điều).

 

Vì thế, lúc hai đứa chào đời, bà liền dẹp bỏ những cái tên nghĩ đó, lấy luôn cái tên , đơn giản tùy tiện.

 

Chỉ thể , may là lúc đó bà thèm ăn quẩy giò (quẩy thường).

 

Nghe thấy lời giải thích của Tuế Tuế, khóe miệng Vưu Niên Niên giật giật, gõ nhẹ đầu con bé:

 

“Đừng đặt tên linh tinh cho khác.”

 

Tuế Tuế ôm đầu, phồng má :

 

“Là họ bảo con gọi như thế mà.”

 

“……

 

Thế cũng .”

 

Vưu Niên Niên đau đầu.

 

Ban đầu bà thực sự để Tuế Tuế gặp nhà họ Trần, càng ngờ Tuế Tuế trở nên thiết với nhà họ Trần đến .

 

những chuyện thực sự khó tránh khỏi, ở đại đội cách xa, thể khiến hai bên tiếp xúc với , giờ thì quá gần, khó để ngăn cản.

 

Đặc biệt là, bà cũng chẳng gì.

 

Chỉ dựa mấy bọn họ mà chăm sóc con bé thực dễ, nhưng bọn họ thể giống như ở đại đội, chỉ cần chăm sóc mỗi Tuế Tuế là .

 

Chăm sóc hiện tại thì tương lai thì ?

 

Bọn họ luôn nỗ lực để thứ gì đó cho Tuế Tuế, để con bé thể cơm áo lo.

 

cứ như , việc chăm sóc và bảo vệ Tuế Tuế của bọn họ thể giảm bớt.

 

Không xảy chuyện thì , nhưng một khi xảy chuyện, thật sự chút lúng túng.

 

Giống như mấy .

 

Nhà họ Trần cũng bỏ ít công sức.

 

Bọn họ hết đến khác chạy tới chăm sóc Tuế Tuế, lo lắng cho sự an của con bé, Vưu Niên Niên cũng thể cấm cản họ gặp .

 

Suy cho cùng, đứa trẻ mới là quan trọng nhất.

 

“Tuế Tuế với bọn họ lắm ?”

 

Vưu Niên Niên xoa xoa đầu Tuế Tuế.

 

“Cũng tạm ạ, họ cứ gửi đồ cho con.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-362.html.]

Tuế Tuế chớp chớp mắt, nghiêng đầu, “Mẹ bảo con nhận mà.”

 

“……

 

Cái , Tuế Tuế thích họ ?”

 

Vưu Niên Niên hỏi , “Không tính đến nhé.”

 

“Thế ạ.”

 

Tuế Tuế ôm lấy eo Vưu Niên Niên, ngọt ngào , “Cái gì cũng nghĩ đến .”

 

Cái miệng nhỏ thật ngọt, Vưu Niên Niên nở nụ mặt, chọc chọc má con bé, trái tim như tan chảy.

 

“Con đấy, con thích bọn họ ?”

 

“Cũng ạ, họ trông vẻ ngốc nghếch.”

 

Tuế Tuế nhíu mày, đầy vẻ khó hiểu.

 

mấy chị lớn thích họ, ơi, bảo họ cũng thông minh ạ?”

 

“……”

 

Việc yêu thích hai em nhà thế nào nữa cũng chỉ thể thông minh mới , hai ngũ quan đoan chính, vóc dáng vạm vỡ, thành tích ưu tú, gia thế hiển hách……

 

Chỉ cần đường tắt, tương lai chắc chắn sẽ vô cùng xán lạn.

 

“Chắc , chắc là bọn họ càng lớn càng thông minh , Tuế Tuế đừng học theo họ nhé.”

 

Vưu Niên Niên chút chột .

 

thể chấp nhận việc Tuế Tuế tiếp xúc với nhà họ Trần, nhưng bảo bà cho họ thì cứ .

 

Thấy bà đồng tình với , Tuế Tuế lập tức nở nụ rạng rỡ, luyên thuyên kể chuyện trường lớp với bọn họ, kéo bọn họ về phía lớp 9.

 

Cũng Tuế Tuế nhất định xem Trần Tiểu Giang, Trần Tiểu Mễ, mà là họ hứa sẽ tặng quà sinh nhật cho Tuế Tuế.

 

Tuế Tuế thấy, tò mò.

 

Mặc dù buổi chiều cũng thể xem, nhưng bây giờ đằng nào cũng việc gì, qua xem náo nhiệt một chút cũng , quan trọng nhất là.

 

Đối với ân oán tình thù của Trần Tiểu Giang, Trần Tiểu Mễ, còn cả Chúc Quang nhắc tới , cái gì mà yêu đương thầy trò, yêu đương chị em, Tuế Tuế thực sự tò mò nha.

 

Thế giới của mấy chị lớn , thực sự quá kích thích .

 

Tuế Tuế mang theo sự tò mò đến cửa lớp học .

 

Lớp học của khối cấp hai cũng khác tiểu học là mấy, nhưng liếc mắt qua, sự chênh lệch chiều cao lớn.

 

Trong lớp phần lớn là những đứa trẻ mười bốn mười lăm tuổi, qua, tất cả đều mặc quần áo màu trắng, , chút giống võ phục, trông chỉnh tề.

 

Tuế Tuế và nhà họ Vưu luôn là tiêu điểm đến cũng chú ý, đến đây, lấy một ai chú ý tới bọn họ.

 

Trong lớp ồn ào náo nhiệt, đều vây quanh một chỗ.

 

“Có ?

 

Rốt cuộc là hả?”

 

“Chẳng chỉ là chạm tay thôi ?

 

Có cần bộ tịch thế ?

 

Đây là tiết mục của cả lớp, Chung San, thể đừng chuyện bé xé to ?

 

Cậu đình diễn bây giờ, bọn tớ ?”

 

“Thôi thôi , bớt vài câu , nếu vỡ cái cốc, nước đổ tay , Chung San cũng sẽ thương.”

 

“Đó là của tớ ?

 

Cậu bao nhiêu tuổi mà nước nóng cũng ?

 

Làm bộ tịch là bộ tịch, Trần Mân Mễ, xem, lát nữa biểu diễn ?

 

Tớ từ đầu là kiểu cá nhân chủ nghĩa , các .”

 

……

 

Tuế Tuế chen , thấy tiếng tranh cãi bên trong.

 

Chung San, Trần Mân Mễ.

 

Ô hô, ô hô.

 

Đôi mắt Tuế Tuế sáng lên, đây chẳng là những cái tên trong tâm điểm bàn tán ở trận bóng ?

 

 

Loading...