Thật sự là quá mặt dày
Uất Niên Niên vô cảm đám lớn bé , lạnh :
“Đồ đạc cứ để xuống là , thể , cái miếu nhỏ nhà chứa nổi nhiều thế ."
“Không , chúng chen chúc một chút là , dì cứ coi như thấy chúng ."
Trần Tư Tư - quen duy nhất ở đây - bế Đạt Đạt, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của để kéo gần quan hệ giữa hai bên.
“Đây là nhóc con nhà cháu, mới ở bệnh viện xong.
Đạt Đạt, mau chào bà cố con."
Trần Tư Tư bế đứa nhỏ mập mạp chắn mặt như bia đỡ đạn.
“Bà... bà cố..."
Đạt Đạt là một đứa trẻ mập mạp, má và tay chân đều núc ních thịt, trông hệt như một củ ngọc trai .
So với Du Ninh trong nhà thì nó còn béo hơn một vòng.
Ngã xuống mà , cũng nhờ lớp mỡ dày cả đấy, chịu va đập .
Tuy gặp chuyện kinh hoàng như , nhưng vài ngày trôi qua, đứa nhỏ cũng chẳng để bóng ma tâm lý nào, vẫn nhảy nhót tung tăng khắp nơi.
Hôm nay kéo sang đây dặn dò kỹ lưỡng mấy .
Giữa việc ăn đòn và thưởng, Đạt Đạt tuy nhỏ nhưng vẫn não, vẫn chọn cách ngoan ngoãn lời, tới đây cầu nối.
“Đừng gọi bừa, đừng tự tiện thêm vai vế cho ."
Uất Niên Niên ghét bỏ, hàng cháu chắt nhà cô còn thấy mà cái gia đình chạy tới tận .
“Còn chuyện gì nữa ?
Không gì thì thể rời .
Nguyệt Nguyệt với , con bé chẳng gì cả, chỉ là Từ Mạn thuận mắt nên mới chạy vài câu thôi.
Trước đây các thế nào thì giờ cứ thế , cứ coi như lạ là ."
Uất Niên Niên lạnh lùng đại gia đình nhà họ Trần.
Cô oán hận bọn họ, nhưng cũng chẳng ý định kéo gần quan hệ, lạ là nhất.
Trần Tư Tư thấy ngượng ngùng.
Vì chuyện đến thăm hỏi mà nhà cô cãi mấy trận, cuối cùng vẫn là Trần Tư Tư - quen họ đó - chiếm ưu thế hơn một chút nên mới chọn theo.
mà...
Trước đây Uất Niên Niên đối với cô như thế ?
Hồi cô tới chụp ảnh cho họ, họ còn hiền hậu lắm mà.
Cô thấy nhớ Uất Dư Dư .
“Dì Dư về ạ?"
Cô cẩn thận hỏi, thầm hy vọng tính tình , chuyện còn dỗ dành khác như bà dì Uất Dư Dư mặt ở đây.
Bầu khí hiện tại cô chẳng dám mở miệng.
“Đừng gấp, lát nữa là về thôi."
Uất Niên Niên khoanh tay ng-ực, lạnh:
“ nhất là các nên rời khi con bé về."
Nếu , lát nữa chỉ tận mặt mà mắng thì đừng .
“Ha, ha ha."
Trần Tư Tư tiếp tục gượng gạo, sang Trần Tiểu Giang và mấy đứa nhỏ cùng.
Mấy đứa thường ngày chẳng sợ trời chẳng sợ đất, lúc đứa nào đứa nấy đều coi như tồn tại, cúi gằm mặt giả vờ chim cút.
là đồ vô dụng, Trần Tư Tư trừng mắt bọn họ, cuối cùng sang bà cố của .
Thẩm Cẩm Văn.
“Khò... khò khò..."
Bà cụ đang tựa ghế dài mà ngủ.
Trần Tư Tư:
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-343.html.]
Bà cố ơi là bà cố, bình thường chẳng thấy bà ngáy bao giờ mà.
Giờ thì áp lực đè hết lên vai Trần Tư Tư .
“Bà... hai ngày nay bà lo lắng cho đứa nhỏ trong nhà nên ngủ ngon, dì Niên dì đừng để ý ạ."
Trần Tư Tư cẩn thận :
“Tuế Tuế ạ?
Sao thấy con bé ?"
“Hừ hừ."
Uất Niên Niên lười đám , :
“Muốn mắng thì cứ việc ở ."
Hôm nay là thứ bảy, những khác trong nhà đương nhiên cũng nghỉ, chẳng qua là sáng sớm Tuế Tuế kéo ngoài .
Tối qua con bé cứ lẩm bẩm ăn tào phớ, hôm nay trời còn sáng dậy, đó kéo theo Uất Nguyệt Nguyệt và Uất Dư Dư cùng.
Uất Niên Niên lười vận động nên dậy muộn hơn một chút, ai dè đám tìm tới cửa.
Cô chẳng buồn chuyện với họ, cầm nồi, múc gạo bếp.
Cô định nấu cháo thịt, vo gạo xong, chuẩn thêm chút rau xanh, thịt lợn và nấm hương băm nhỏ.
Suốt quá trình đó cô mặt cảm xúc, chẳng thèm hỏi han đám lấy một câu.
Trần Tư Tư và những khác thấy cô đuổi , lúc cũng dám lên tiếng, từng một như chim cút nhỏ, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của hết mức thể.
Đợi đến khi Uất Niên Niên bếp vo gạo, Trần Tư Tư vội vàng lay lay Thẩm Cẩm Văn, thấp giọng :
“Bà cố ơi, bây giờ ạ?
Bà dì năm còn khó đối phó hơn Nguyệt Nguyệt nhiều."
Thẩm Cẩm Văn mở một mắt , gương mặt trải đời mang theo vài phần ưu sầu, quan sát căn nhà mặt.
Điều kiện thật sự , đủ để thấy mấy con họ thể dựa chính để sống .
Những gì nhà họ Trần mấy năm nay đối với họ cũng chỉ như gãi ngứa, thuần túy là do họ giáo d.ụ.c nên mới ném đồ ngoài.
Thẩm Cẩm Văn chút sầu muộn, cũng lo lắng, nhưng mà...
Dù cũng là trải qua sóng gió đại nạn, bà nhanh ch.óng nhắm mắt , thong thả :
“Án binh bất động."
Cứ chờ .
Trần Tư Tư:
...
Bà là lớn tuổi, giả vờ ngủ thì đương nhiên là dễ chờ .
Tuế Tuế và chẳng hề trong nhà đang một nhóm đang chờ đợi .
Vừa mới trở về, cô bé quên béng chuyện đám đó .
Một ngày của nhóc con bận rộn lắm, học, sách, còn vẽ tranh, luyện nhạc khí, còn lôi dạo phố nữa.
là bận rộn vô cùng.
Chẳng , tối qua khi ngủ, Tuế Tuế một bài tản văn về tào phớ.
Tác giả cực kỳ , sắc hương vị đều đủ cả, Tuế Tuế thèm đến mức trằn trọc ngủ .
lúc đó là đêm khuya, Tuế Tuế đương nhiên ăn, chỉ thể chờ đợi.
Dưới sự kêu gọi của cơn thèm ăn, sáng nay đầy năm giờ, Tuế Tuế bò dậy, lay tỉnh Uất Nguyệt Nguyệt bên cạnh, chạy sang lay tỉnh Uất Dư Dư - hứa sẽ cùng cô bé.
Trời còn sáng bọn họ chạy ngoài .
Tuy rằng khi vệ sinh cá nhân xong xuôi ngoài hơn năm giờ, nhưng các sạp đồ ăn sáng bên ngoài mở cửa.
Tuế Tuế tung tăng nhảy nhót đầy hào hứng chạy tới.
Sau đó...
ăn mấy miếng no.
Uất Nguyệt Nguyệt và Uất Dư Dư đều liếc cô bé.
Trước khi gì nào?
'Con sẽ ăn một bát thật to, thật là to luôn!'