Gia đình "cực phẩm" những năm 70 - Chương 333

Cập nhật lúc: 2026-04-24 12:22:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mấy trò chuyện ở đây vài câu, cuối cùng Tuế Tuế vẫy tay chào tạm biệt.”

 

“Cô Hoàng, Ôn Hiến, Ôn Thụ, em đây, đợi em về sẽ kể chuyện vườn bách thú cho ."

 

“Tuế Tuế, vườn bách thú thì con về nhớ một bài cảm nhận nhé, tám trăm chữ, một cuộc thi ở , lúc đó cô sẽ giúp con đăng ký."

 

Nghe đến đây, thói quen của một giáo viên dạy văn như Hoàng Mẫn Mẫn liền bộc phát.

 

Xem phim xong ư?

 

Viết cảm nhận.

 

Đi chơi xong ư?

 

Viết cảm nghĩ.

 

thì cũng cái gì đó chứ?

 

Là giáo viên dạy văn của Tuế Tuế, tuy chỉ dạy con bé hai tháng, nhưng cô cũng trình độ văn của Tuế Tuế, thuộc loại thể đem văn mẫu cho cả khối.

 

Mặc dù Tuế Tuế ngày thường thích vẽ vẽ, nhưng lúc , đầu óc vẫn đơ một lúc, đôi mắt mở to vài phần, dáng vẻ nghiêm túc của Hoàng Mẫn Mẫn, miễn cưỡng gật gật đầu.

 

“Vâng ạ."

 

Cô bé rõ ràng chỉ là chơi thôi mà, tự dưng lòi thêm một nhiệm vụ thế ?

 

“Haizz."

 

Bước khỏi bệnh viện, Tuế Tuế nhịn thở dài một thườn thượt, mang theo chút sầu lo nho nhỏ.

 

“Cảm thấy chơi chẳng còn vui vẻ bao nhiêu nữa ."

 

“Thế con nữa ?"

 

Vưu Nguyệt Nguyệt dở dở xoa đầu con bé.

 

“Đi."

 

Chưa đầy một giây, nỗi u sầu của Tuế Tuế kết thúc.

 

Sao thể vì chút chuyện ngoài ý mà từ bỏ niềm vui của chứ?

 

Cô bé nhất định chim cánh cụt nhỏ trông như thế nào.

 

“Vậy chúng mau thôi."

 

Tuế Tuế tay trái nắm Vưu Nguyệt Nguyệt, tay nắm Vưu Niên Niên, chút chờ nổi nữa .

 

“Hai đứa ."

 

Không ngờ Vưu Niên Niên buông tay Tuế Tuế , vỗ vỗ đầu con bé, đầy ẩn ý .

 

“Giới trẻ các con chơi với , xen gì nữa."

 

Vưu Nguyệt Nguyệt khẽ ho một tiếng, chút ngại ngùng :

 

“Không cần , chỉ là dạo loanh quanh thôi mà."

 

“Thôi bỏ , kẻ điều ."

 

Vưu Niên Niên vỗ đầu Tuế Tuế, .

 

“Tuế Tuế cùng chị , về trường xử lý công việc đây."

 

“Ơ?"

 

Tuế Tuế , thắc mắc:

 

“Mẹ cùng con nữa ạ?"

 

“Để , , cùng ?"

 

Vưu Niên Niên nhướng mày, :

 

“Vậy cùng về trường nhé?"

 

Tuế Tuế lập tức lắc đầu lia lịa, ôm c.h.ặ.t lấy Vưu Nguyệt Nguyệt, chọn cách cần hỏi thêm gì nữa.

 

“Con nhóc lương tâm ."

 

Vưu Niên Niên hừ nhẹ một tiếng, đưa đồ của Tuế Tuế cho Vưu Nguyệt Nguyệt, tự sảng khoái bỏ .

 

“Ơ?"

 

Tuế Tuế tiếp tục thắc mắc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-333.html.]

 

“Chúng bắt xe ạ?"

 

Bình thường bọn cô ngoài thực vẫn xe khách hoặc tàu điện ngầm, dù bắt xe taxi thật sự quá quá quá đắt.

 

Tuế Tuế đều đắt, tùy tiện bắt một chiếc xe cũng mất mười đồng bạc, bay đứt nửa tháng lương .

 

Gia đình cô điều kiện , nhưng cũng thể tiêu xài như thế .

 

Đương nhiên, lúc cần bắt xe thì vẫn bắt, cần thiết tiết kiệm chút tiền đó.

 

Tuế Tuế đó tìm hiểu , từ chỗ bọn cô qua vườn bách thú bắt xe hơn một tiếng đồng hồ, về là mất gần ba mươi đồng, cái đó thực sự bằng cả tháng lương mất .

 

Không đáng, đáng.

 

Tuế Tuế lắc lắc cái đầu nhỏ, :

 

“Chúng xe buýt ạ."

 

Vì là địa điểm tham quan nổi tiếng nên xe buýt qua đó cũng khá nhiều, so với bắt xe taxi thì sẽ chậm hơn một chút, nhưng cũng chênh lệch bao nhiêu.

 

“Tuế Tuế tiết kiệm tiền ?"

 

Vưu Nguyệt Nguyệt buồn bế Tuế Tuế lên, b-úng b-úng cái mũi đang chun của con bé, :

 

“Không bắt xe, xe miễn phí."

 

“Thật ạ?"

 

Tuế Tuế chớp chớp đôi mắt to, liền thấy một chiếc xe quen thuộc từ bên cạnh lái tới, Tuế Tuế phấn khích.

 

“Anh Nghiêm!"

 

Nói thì Tuế Tuế cũng gần một tháng gặp .

 

Nghiêm Cách hiện tại tuy đỗ đại học, nhưng công việc ở đơn vị đó vẫn giữ , giờ học , vô cùng bận rộn.

 

Thỉnh thoảng thời gian đều chạy đến trường của Vưu Nguyệt Nguyệt, thời gian qua thăm Tuế Tuế?

 

Lúc thấy Tuế Tuế, chút chột .

 

“Tuế Tuế , lâu gặp, nhớ ?"

 

“Có ạ."

 

Tuế Tuế hì hì.

 

Tuế Tuế thuộc kiểu đối với công nhận thì hoạt bát hướng ngoại, còn mặt lạ thì văn tĩnh nội liễm.

 

Chiếc xe thể tùy tiện dừng, cho nên Nghiêm Cách đó đỗ xe ở nơi cách một chút, thấy bọn cô mới lái xe tới, điều.

 

“Thím ạ?

 

Thím ?"

 

Nghiêm Cách ngạc nhiên.

 

Vưu Nguyệt Nguyệt với nụ đầy ẩn ý, :

 

“Muốn để cùng?

 

Hay là qua gọi nhé?"

 

Tâm tư nhỏ nhặt của Nghiêm Cách thấu, vành tai đỏ lên, ánh mắt lảng tránh:

 

“Thím bận thì thôi cần phiền ."

 

Vưu Nguyệt Nguyệt đảo mắt một cái, bế Tuế Tuế, trực tiếp lên ghế , thắt dây an cho con bé.

 

Nghiêm Cách ngây ngô lên xe, đợi khi bọn cô định, khởi động xe, hướng về phía vườn bách thú.

 

Bọn họ định là vườn bách thú lớn nhất Bắc Kinh, phạm vi vườn bách thú rộng, bên trong hàng trăm loài động vật, bay trời, chạy đất, bơi nước.

 

Chỉ là chim cánh cụt.

 

Đương nhiên, Tuế Tuế vẫn chuyện , lòng đầy mong đợi đến vườn bách thú.

 

Lúc là cuối tuần, ở vườn bách thú ít, xuống xe, Vưu Nguyệt Nguyệt liền đặt Tuế Tuế lên vai để con bé , tránh việc chen lấn qua .

 

Vị trí cao tầm , Tuế Tuế thể dễ dàng thấy phong cảnh phía xa, thực Tuế Tuế mấy hứng thú với núi non sông nước, chỗ bọn cô núi to hơn nước nhiều hơn đấy chứ.

 

động vật bên trong, Tuế Tuế vẫn tò mò, đều giống , màu sắc kích thước chi tiết đều khác với những gì cô bé từng thấy.

 

Thấy cái gì tò mò, Tuế Tuế liền cầm máy ảnh của Vưu Dư Dư chụp lấy chụp để.

 

 

Loading...