Gia đình "cực phẩm" những năm 70 - Chương 282

Cập nhật lúc: 2026-04-24 12:18:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chỉ là mới việc đầy hai năm, còn một gánh vác, mua nhà xong là sạch bách vốn liếng .”

 

Nhà bọn họ thì khác, dù là dì cô, đều bao nhiêu năm nay, còn gia tài tích góp hậu thuẫn, thế nên mới kiêng dè gì.

 

Nói , vẫn là nhờ chút vốn liếng của cô cho họ sự tự tin.

 

Sự tích lũy hàng trăm năm của nhà , dù chỉ là hạt cát trong sa mạc, cũng là thứ thể đuổi kịp chỉ trong vài năm ngắn ngủi.

 

mà, tuy thể góp tiền, nhưng góp sức thì vẫn .

 

Mấy lập tức vây quanh chủ đề giáo d.ụ.c trong trường học mà bàn tán.

 

Vì chủ đề quá nhiều, nên dù rượu, nhóm ăn cơm vẫn chậm, từ buổi chiều cho đến tận khi trời tối.

 

Chỉ thuần túy là trò chuyện mà rượu.

 

Phải rằng, việc ngoài , nhiều sách, nhiều , thấy nhiều sự đời quan trọng đến nhường nào, lúc thể hiện rõ rệt.

 

Từ chuyện trời đất, chuyện chuyện , họ đều thể chuyện.

 

Nghiêm Cách thấy buồn bực thấy tự hào.

 

Ánh mắt của , thật sự là đỉnh nhất mà.

 

Thế nhưng, bên trò chuyện vui vẻ, thể tiếp tục chuyện cả đêm, thì các bậc phụ bên ngoài chút yên.

 

Trời tối lâu như , ăn cơm gì mà lâu thế .

 

Nếu là nhà khác thì , đằng là nhà mới chuyển đến, họ cũng gặp mặt bao giờ, lo lắng cho .

 

Thế là, trong lúc một nhóm từ chuyện Tuế Tuế nên học mẫu giáo nào đến chính sách phát triển giáo d.ụ.c của quốc gia.

 

Bên ngoài gõ cửa.

 

“Con mở cửa."

 

Tuế Tuế sách lâu dậy, vươn vai một cái, lạch bạch chạy về phía cửa.

 

“Mặc áo khoác ."

 

Vưu Nguyệt Nguyệt nhắc nhở.

 

Tuế Tuế dừng , nghĩ đến nhiệt độ bên ngoài, vẫn là mặc chiếc áo khoác dày cộp .

 

Vừa mở cửa, gió lạnh bên ngoài ùa khiến Tuế Tuế rùng , cô bé quấn c.h.ặ.t , ngước cái đầu nhỏ phụ nữ mặt.

 

mặc một chiếc áo khoác màu xanh đậm, trông ba bốn mươi tuổi, lông mày nhíu c.h.ặ.t, đôi môi mím , trông hung dữ.

 

Tuế Tuế theo bản năng lùi một bước, rụt cổ, giọng mềm mại.

 

“Cháu, chào cô, chuyện gì ạ?

 

Mời, mời trong ạ."

 

Nói xong, Tuế Tuế liền sợ hãi chạy trong nhà, thấy Vưu Niên Niên tới, cô bé lập tức nhảy lưng cô, ôm lấy eo cô.

 

“Ăn cơm xong đừng nhảy nhót."

 

Vưu Niên Niên vỗ vỗ tay cô bé, kéo con nhóc về phía cửa.

 

Cửa phòng khép hờ, Vưu Niên Niên chỉ thấy bên ngoài , rõ lắm, cô kéo con nhóc tới, mở cửa , giọng điệu nhẹ nhàng.

 

“Chào cô, là đến tìm Nguyễn Tinh Kỳ bọn họ ?

 

Bọn họ vẫn đang ăn cơm, cứ ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-282.html.]

Cửa mở , Vưu Niên Niên một nửa thì khựng , phụ nữ đang cau mày hung dữ ngoài cửa cũng sững sờ, ngơ ngác Vưu Niên Niên bước .

 

Cô mặc một chiếc áo len cổ chữ V màu trắng gạo, phối với quần dài lụa đen, mái tóc kẹp bằng kẹp tóc, vài sợi tóc xõa , cả toát lên vẻ ôn nhu, khí chất.

 

Ngũ quan của cô trẻ trung, mặt lấy một nếp nhăn, nhưng cũng đủ để một cái là cô gái trẻ hai mươi tuổi.

 

Thời gian, thật sự tha cho ai cả.

 

“Tiểu... tiểu thư?"

 

Người phụ nữ thốt lên đầy kinh ngạc.

 

Thời gian xoay chuyển, như thể về hơn hai mươi năm .

 

Trước khi trở về đại đội, Vưu Niên Niên từng một cái tên khác.

 

Dịch Lưu Niên.

 

Cô là con gái thứ xuất của chi chính nhà họ Dịch, nhưng cũng là chị cả trong các cô gái cùng thế hệ của nhà họ Dịch, là trưởng nữ, nên đãi ngộ tự nhiên cũng khác với các em gái phía .

 

Cô luôn coi trọng.

 

, giáo d.ụ.c các phương diện của cô đều đầy đủ, tất cả đều giống như các trai phía .

 

Lúc cô sinh , chiến tranh mới bùng nổ, nửa đầu cuộc đời của cô đều sống trong sự ồn ào và loạn lạc, thế giới bên ngoài vô cùng hỗn loạn.

 

Dù điều kiện nhà họ Dịch , Vưu Niên Niên và những khác cũng thỉnh thoảng chịu ảnh hưởng, thậm chí đối mặt với việc di chuyển.

 

điều hề cản trở họ nhận sự giáo d.ụ.c nhất, những giáo viên giỏi nhất, và còn nhiều...

 

A .

 

Ngô Oản Oản chính là một trong đó.

 

Khác với những a nhà họ sắp xếp để chăm sóc Vưu Niên Niên, Ngô Oản Oản là cô nhặt về trong khói lửa chiến tranh.

 

Đó là đầu tiên cô đối mặt với chiến tranh, đầu tiên di chuyển từ nhà đến nơi khác, nơi cô qua cũng là khói lửa và xác ch-ết, Ngô Oản Oản chính là cô nhặt từ trong đó.

 

Lúc đó Ngô Oản Oản mới bốn tuổi, họ pháo kích, khoảnh khắc đó cha cô bé che chắn cho cô bé, cô bé may mắn sống sót.

 

Khi đó Vưu Niên Niên và những khác tình cờ ngang qua hướng đó, chứng kiến cảnh , liền nhặt về, đó nuôi dưỡng trong nhà họ Dịch, trở thành a của nhà họ Dịch.

 

Thấm thoát mười năm.

 

là a , nhưng cơm ăn áo mặc của a nhà họ cũng hơn con gái nhà bình thường bên ngoài nhiều, chịu đói cũng chẳng lo mặc.

 

Thường thì đợi đến năm mười bảy, mười tám tuổi, cô thể tìm một mắt để gả , sống cuộc đời bình bình đạm đạm.

 

Thế nhưng.

 

Không đợi đến ngày đó.

 

Nhà họ Dịch rốt cuộc vẫn hưng thịnh theo đạo lý phong kiến cũ, trong nhà một đám dì cả a , là thứ mà nước Trung Quốc mới nên , phù hợp với chính sách hiện tại, cần giải tán.

 

Người cần giải tán đầu tiên, chính là các dì cả trong nhà.

 

Các dì cả lúc đó hai lựa chọn, một là do nhà họ Dịch mặt tìm một gia đình bình thường để gả , hai là chọn về quê nhà sinh sống.

 

Vưu Lệ chút do dự chọn về nhà.

 

chán ngấy những ngày tháng bề ngoài hào nhoáng bên trong mục nát , bà cũng hầu hạ khác nữa, bà rời .

 

Vưu Niên Niên cũng chọn dẫn theo con cái cùng bà rời khỏi nhà họ Dịch.

 

Có thể , điều đòi hỏi lòng can đảm lớn.

 

 

Loading...