“Gia đình họ ở đây gốc rễ, nên sẽ .”
“Lần chúng , thể để và Tuế Tuế đại đội , chắc chắn cùng .
Ngôi nhà mà, ở thì còn , chứ trông nom, chỉ vài tháng là hỏng mất."
“Thay vì thế, chi bằng đem tặng đồ đạc cho , hơn nữa..."
Vưu Niên Niên những quan hệ lúc lúc với ở đây, :
“Từ đại đội đến thủ đô, về về cũng mất mấy ngày, cả nhà chúng một cả tiền ăn ở tàu xe cũng mất một trăm đồng , cũng chẳng thể nào cũng về đúng ?"
“Học đại học thì kỳ nghỉ đông, nghỉ hè lẽ còn sắp xếp công việc, còn cả những việc học hành khác nữa, về là về ngay .
Ngôi nhà cứ để trống thì phí, chi bằng nhường cho những nhà nào đông quá thì đến ở, hoặc ký túc xá cho trường học cũng ."
Mặc dù bây giờ học sinh đều là học về trong ngày, nhưng lúc tuyết rơi quá dày hoặc mưa bão, học sinh vẫn về .
Đạo lý ai cũng hiểu, dù những xa, thật sự cả năm trời cũng thể về một .
nghĩ đến việc đó, ai nấy đều thấy bùi ngùi.
“Sau thời gian, các chị nhất định về thăm nhé, lúc đó về thì cứ đến nhà em mà ở."
Vưu Niên Niên sang, đó là bình thường vốn đối đầu với bà nhất, lúc , vẻ nỡ mặt bà cũng là giả.
“Đến lúc đó về đừng chê là ."
Thần sắc Vưu Niên Niên cũng dịu ít, thậm chí còn mang theo vài phần nhẹ nhõm.
Cái đại đội , dù , rốt cuộc cũng che chở cho bà suốt một thời gian dài.
“Cái đó thì bao giờ , chỉ cần các chị đừng chê nhà em sạch sẽ là ."
Người đàn bà đó trêu chọc thêm một câu.
“Hầy, vợ lão Lục , cái nhà nhà chị , đừng là Kế toán chê , là cũng chê đấy."
Những bên cạnh một câu một câu, cả nhóm ngoài đó, kể những chuyện ngày xưa.
Những chuyện đó cũng chính là tuổi thanh xuân của tất cả bọn họ.
Chỉ thời gian và những xung quanh đây mới chứng kiến dáng vẻ ban đầu của mỗi .
Bất kể quan hệ , trong thời khắc , ai nấy đều thấy bùi ngùi xúc động.
Người lớn cách chia tay của lớn, trẻ con cũng cách chia tay của trẻ con.
Vào ngày khi rời , Tuế Tuế cũng bắt đầu đem chia gia sản của .
Cả một thùng lớn truyện tranh cùng sách truyện, đủ loại sáp màu, màu vẽ, b-út chì, b-út mực, b-út lông, tẩy, giấy vẽ, giấy , giấy tuyên thành, cả một đống lớn.
Tiếp theo đó là một đống đồ chơi đồ sộ, ếch đồ chơi, xe đồ chơi, đàn piano đồ chơi, lật đật, b-úp bê lớn...
Còn cả một đống nhạc cụ của cô bé nữa.
Ghi-, tỳ bà, cổ tranh, vĩ cầm, phong cầm, sáo, phách...
“Tất cả cho các đấy, các tự chia mà chơi nhé."
Tuế Tuế giường đất, khoe gia sản của cho các bạn nhỏ xem.
Thật sự là từ lớn đến nhỏ, tất cả đều để hết.
“Cậu... mang ?"
Nhị Niệm và mấy đứa khác lắp bắp đống đồ .
Họ ngốc nghếch gì, đương nhiên giá trị của những thứ .
Chưa đến những thứ khác, chỉ riêng vĩ cầm, ghi-, tỳ bà, cổ tranh , cái nào cũng mất mấy trăm đồng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-266.html.]
“Ừm, đều cho các hết, mang ."
Tuế Tuế đối với bạn bè là vô cùng hào phóng, :
“Mẹ tớ , đợi đến bên sẽ mua cho tớ cái hơn."
Những thứ hiện tại của cô bé bộ đều là nhạc cụ dành cho mới bắt đầu, giá cả thể là rẻ, nhưng so với nhạc cụ cao cấp thì chỉ là lẻ thôi.
Trước đây ở đại đội cần khiêm tốn thì gì, đợi khi thành phố , Vưu Niên Niên cũng chẳng định để con gái chịu thiệt thòi nữa.
Chẳng là thích nhạc cụ ?
Mua mua mua, đều mua loại nhất, bà tiền mà.
“Thật... thật ?"
Nhị Niệm và mấy đứa khác vô cùng kinh ngạc:
“Thế mà còn bảo là ?"
Tuế Tuế những món đồ tâm huyết bấy lâu nay của , nghiêng đầu, giọng trong trẻo:
“Cũng khá , nhưng còn loại hơn, âm thanh phát giống .
Tuy nhiên, các đối xử với chúng nhé."
“Yên tâm Tuế Tuế."
Nhị Niệm là vui nhất, cô bé nhào tới ôm chầm lấy Tuế Tuế, kéo cô bé đến bên cây đàn cổ tranh, lầm bầm.
“Nhanh nhanh, Tuế Tuế xem giúp tớ xem tớ nhớ đúng , nếu , tớ đàn sai cũng chẳng ai cho tớ nữa."
Tuế Tuế cho họ đồ cũng là cho để đó, dù cũng chơi với lâu như , ngày nào cũng thấy Tuế Tuế đàn đàn hát hát, mấy đứa nhỏ cũng học một chút.
Nhị Niệm thì thiên về tỳ bà và cổ tranh, những thứ cơ bản nhất đều , còn thì chỉ cần từ từ luyện tập thôi.
Nhị Cẩu T.ử và Thiết Trụ thì là ghi- và phong cầm.
Hà Song Hạ thì là vĩ cầm, những đứa trẻ khác đều học , kéo lên cứ như là cưa gỗ , chỉ cô là kéo trông dáng hình.
Nhân cơ hội , đám trẻ một nữa nhờ Tuế Tuế ôn kiến thức, nếu thì đợi , họ chỉ còn nước mà ngơ ngác thôi.
Đối với việc chia đồ, họ chẳng hề vội vàng, mấy đứa quan hệ , đồ đạc đều để chung một chỗ để chơi....
Cho dù lưu luyến đến , thì thời khắc chia tay rốt cuộc cũng đến.
Sáng sớm ngày hôm , gia đình họ Vưu lên xe máy cày rời khỏi đại đội.
Vị trí của Vưu Nguyệt Nguyệt đây giờ cũng mới thế.
Gia đình họ, với tư cách là những cũ, rời khỏi đại đội.
Và cũng với tư cách là những mới, tìm đến thủ đô.
Tuế Tuế là đầu tiên tàu thủ đô.
Trên thực tế, những năm qua năm nào cô bé cũng về kiểm tra sức khỏe một , nhưng , tuyệt đối là đông đúc nhất.
Từ toa ghế đến toa giường , bất kỳ một góc nhỏ nào cũng đều chật ních .
Nhìn lướt qua một lượt, phần lớn vẫn là các thanh niên tri thức, lớn tuổi thì ba mươi, nhỏ tuổi thì cũng mới chỉ mười mấy tuổi đầu, gương mặt ai nấy đều mang theo niềm vui khó giấu giếm, cùng với sự thấp thỏm lo âu về tương lai.
“Các chị đều là thi đậu đại học ạ?"
Tuế Tuế thò cái đầu nhỏ khỏi chỗ , đôi mắt to tò mò cặp em, hoặc chị em, trông tầm tuổi chị gái ở mặt.
Hai trông mới chỉ hai mươi tuổi, gương mặt vẫn còn vương nét trẻ con, cả hai đang co ro ở một góc lối , quần áo quá dày, môi đều tím tái vì lạnh.
Chị em Hứa Vi và Hứa Đình vận may cũng coi như khá , lên xe chen toa giường .
Bên giống như bên ghế cứng thể chen chúc tùy tiện, đây đủ lượng thì sẽ cho khác chen nữa.