“Tại khác dám suy đoán bừa bãi?”
Hiện tại đoán thì cứ đoán , tìm chuyện thì cứ tìm , đến một đứa thì cô cho ch-ết một đứa.
Đây mới là suy nghĩ thật sự của Vưu Nguyệt Nguyệt.
Nhà cô cần “hồng", nhà cô cần “chính", cô sẽ gánh vác tất cả.
Mẹ cô và bà cô cần kẹt ở đây cả đời, chỉ cần cô nên chuyện, chỉ cần cô gốc rễ đỏ tươi, chỉ cần giác ngộ tư tưởng vượt trội, chỉ cần cô khiến bắt bẻ lời nào.
Họ sẽ thể ngoài.
Còn về nhóm ở Ủy ban Cách mạng , cho dù vụ của Vưu Dư Dư, Vưu Nguyệt Nguyệt cũng sẽ tìm cách dọn dẹp bọn họ.
Chẳng qua quá trình đó sẽ diễn thường xuyên hơn, dài đằng đẵng hơn, và lặng lẽ tiếng động hơn, tựa như dùng d.a.o cùn cứa thịt.
Chứ giống như hiện tại, một d.a.o hạ xuống dứt khoát.
Mặc dù chuyện thuận lợi, mặc dù nhóm đó từng một đều trả giá cho hành vi của , một ai sống sót.
mà...
“Mày gan to bằng trời , cánh cứng , chủ kiến , chắc cái đầu cũng nước luôn ?
Lớn chừng nào mà việc thể vững vàng một chút ?"
“Chỉ với chút công phu mèo ba hoa của mày, mày thật sự thấy lợi hại lắm ?"
“Mày ngoài mà xem, cao hứng , lợi hại ?
Bây giờ mày là nổi tiếng đấy, đặt ở hồi thì minh tinh báo cũng chẳng độ thảo luận cao bằng mày ."
“Người xem minh tinh báo, tivi, còn lão nương đây suýt chút nữa là mộ mà thăm mày ..."
chuyện dù thuận lợi đến , điều cũng ngăn cản việc Vưu Dư Dư một chuyện ngu ngốc thể ngu ngốc hơn.
Hiện tại cuộc sống hằng ngày của nhà bọn họ, là mắng Vưu Dư Dư thì chính là mắng Vưu Dư Dư...
Vưu Dư Dư thực sự cảm thấy uất ức, và cũng thực sự chột .
Cô, cô vẫn một chút xíu nắm chắc mà.
Hơn nữa, hàng xóm xung quanh cũng xa, nếu thật sự xảy chuyện, cô hét lên một tiếng cũng sẽ chạy tới.
Và tốc độ Vưu Nguyệt Nguyệt chạy về cũng trong dự liệu của cô.
Tốc độ truyền tin của đại đội hề chậm, vả nơi cũng lớn như tưởng tượng, chạy chạy chẳng mất bao lâu, lúc gã tông cửa cô kéo dài thời gian một chút .
“Mày là óc lợn ?"
Vưu Niên Niên mắng mấy ngày nay , nhưng Vưu Dư Dư vẫn cái bộ dạng .
Con , con chột , nhưng con chính là sửa.
Bà tức đến mức đá cho một cái, nhưng nghĩ đến những gì cô chịu đựng, cuối cùng vẫn đành lòng xuống tay.
Chỉ là Vưu Dư Dư ngày thường bất cần đời, vẻ cởi mở thản nhiên, nhưng thực chất vẫn chỉ là một đứa trẻ con, Vưu Niên Niên tức giận mắng xối xả.
“Mày là lợn ?
Mày tưởng đàn ông chuyện đó thì cần bao lâu hả?
Mày kết hôn đến mức lú lẫn đầu óc ?"
“Mẹ kiếp, bao nhiêu thằng chỉ vài phút vài giây là xong, mày là một đứa con gái chồng, thật sự trộn lẫn với đám đàn bà con gái lâu ngày nên thấy cũng ?
Cái lá gan đó của mày, Thiên Vương lão t.ử tới cũng giơ ngón tay cái cho mày, gấu đen thấy mày cũng gọi một tiếng đại ca."
“Phụt."
“Khụ khụ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-187.html.]
Ngoài sân, Tô Thục Phấn và Vưu Nguyệt Nguyệt đang uống thì những lời cho chấn động, thể tin nổi mà dùng ánh mắt như khỉ về phía Vưu Dư Dư.
Ai?
Con gái chồng?
Ai cơ?
Không thể nào chứ.
“Ơ!"
Bản Vưu Dư Dư cũng kinh ngạc, mắt trợn tròn xoe, “Sao chị ?"
Cô chuyện ngoài .
“Cái thật sự ?"
Vưu Dư Dư gãi gãi đầu, lắc đầu, “Cũng đúng nha, đám đàn bà ."
Vưu Niên Niên thật sự đá một phát ch-ết tươi cái con nhỏ ngày ngày năng ba hoa xì xầm .
Bà thể ?
Ở đây ai từng kết hôn, từng đàn ông chứ?
Người ngoài chỉ cô năng ba hoa, hiểu nhiều, nghĩ đến việc cô kết hôn ba , dù mỗi chỉ vài ngày, nhưng cũng nhất định là cưới mới chuyện đó.
Cái vùng nông thôn mà, là nơi phong kiến nhất, nhưng cũng , cũng là nơi cởi mở nhất.
Chuyện cầm vợ, thuê vợ, bán vợ ngày xưa nhiều như thế, tưởng thật sự coi trọng cái sự trong trắng đó chắc?
Chẳng qua là đàn ông mở miệng một cái là quy tắc tới luôn, cho nên những đàn bà và khi kết hôn như là hai khác .
Trước khi cưới lộ cánh tay thì gọi là hổ, khi cưới vạch áo cho con b.ú thì bảo là ai chẳng thế, dù Vưu Niên Niên bao nhiêu năm nay cũng hiểu nổi.
dù đó cũng là chuyện nhà , Vưu Niên Niên quản, nhưng em gái nhà thì tuyệt đối thể như .
Cho nên khi cô kết hôn, Vưu Niên Niên cũng sẽ hỏi han quan tâm một chút, cũng chẳng cần hỏi đặc biệt, chỉ cần thỉnh thoảng một câu là hiểu ngay.
Cái con nhỏ ch-ết tiệt suốt ngày năng linh tinh tưởng chơi bời phóng khoáng lắm, thực tế thì ?
Ba kết hôn như đầu.
Mấy bà thím cứ thích khoe khoang về chuyện đó, ai kết hôn mà chẳng chứ, tóm là cứ c.h.é.m gió thôi, ai c.h.é.m giỏi nhất cũng là một loại bản lĩnh.
Thế mà Vưu Dư Dư tin, cũng học đòi c.h.é.m theo, cái gì mà mấy tiếng đồng hồ, nửa ngày trời, cả một đêm mới gọi là chuyện .
Vưu Niên Niên đối với chuyện cạn lời xót xa, cũng , cuối cùng đành nhắm một mắt mở một mắt, coi như thấy.
Mà trong lúc Vưu Niên Niên đang nghiến răng nghiến lợi thương giận, Vưu Dư Dư đó ngây ngô, tự hỏi tự trả lời một hồi lâu mới đột ngột phản ứng , trố mắt chị đầy kinh ngạc.
“Cái gì gọi là vài phút vài giây?"
Người vốn chỉ dựa mấy câu chuyện “mười tám cộng" và mấy lời c.h.é.m gió của các bà thím để não bổ như Vưu Dư Dư thật sự sốc tận óc.
Cái gì, cái gì, cái gì mà vài giây vài phút?
À...
Không chứ...
“Thế, thế, rể ảnh..."
Vưu Dư Dư cẩn thận Vưu Niên Niên, trong mắt mang theo vài phần đau lòng.
Chị gái đáng thương của cô ơi.
Đây là chị ruột, là chị ruột, chị ruột, chị ruột.
Cũng !