“Vưu Niên Niên bản trong gương, vài phần hoài niệm, vài phần hài lòng.”
“Tuế Tuế cũng , Tuế Tuế cũng ."
cảm xúc đó còn nghĩ thông suốt là thế nào, cô bé con bên cạnh lập tức xáp , cô với đôi mắt lấp lánh.
Vưu Niên Niên nheo mắt , cơn buồn ngủ nhẹ nhàng ập đến, cô bé con mềm mại mặt, trực tiếp đưa tay véo má nó, véo cho miệng nó thành cái miệng nhỏ của gà con.
“Á, hi hi."
Tuế Tuế nhếch miệng với cô, cả mềm nhũn, khiến khó nảy sinh tâm lý phản kháng, cho dù Tuế Tuế đôi khi đúng là một đứa bé nghịch ngợm.
“Đứa nhóc đáng ghét."
Nghĩ đến lúc nó nũng, Vưu Niên Niên nhịn mà nghiến răng, giơ tay b-úng trán nó, nhưng ngón tay hạ xuống cô liền thấy , mạnh tay .
nuôi cô bé con bao nhiêu năm, sắc mặt Vưu Niên Niên đổi, hành động nhanh nhẹn, khi Tuế Tuế nước mắt lưng tròng liền ôm lòng.
Cầm son môi bôi lên cho nó, đó lấy gương đối diện với nó để nó tự xem.
Động tác đó liền mạch, Tuế Tuế còn kịp phản ứng, đối diện với bản trong gương.
Trong gương là nó, bĩu môi, tạo dáng sắp , thôi, một thở nghẹn ở đó, trừng mắt chính trong gương.
Một giây, hai giây, ba giây.
Tuế Tuế phản ứng , phồng miệng, tức giận Vưu Niên Niên.
Nhìn vết đỏ trán cô bé, Vưu Niên Niên chột chút, nhưng lập tức lấy vẻ lý lẽ cứng rắn, thì , cô sinh đứa nhỏ mà cô chơi ?
dù lý lẽ cứng rắn thế nào, cũng cản giây tiếp theo cô dùng vết son tay ấn một cái lên trán Tuế Tuế, che vết đỏ đó, chẳng chút sơ hở nào.
Vưu Niên Niên hài lòng , thế thì sẽ phát hiện nữa.
Còn Tuế Tuế thì nhăn mặt, bản trong gương, Vưu Niên Niên, tức phồng má.
“Xấu."
“Đồ nhóc xa nhà mày mới , tự chơi ."
Vưu Niên Niên vỗ vỗ đầu Tuế Tuế, tự việc của .
Nếu đứa nhóc quấy rối, cả buổi sáng cũng xong.
Thấy cô thèm để ý , Tuế Tuế hừ hừ hai tiếng, chậm rãi tới cửa, nhón chân tháo then cửa.
Trong khoảnh khắc, một luồng gió lạnh thổi , tuyết lớn mà bọn họ đắp đêm qua trong sân sừng sững đó, khói bay mù mịt trong bếp.
Vưu Lệ và Vưu Nguyệt Nguyệt đang ở trong bếp, một nhóm lửa, một múc nước.
“Qua đây, rửa mặt."
Vưu Nguyệt Nguyệt vẫy tay với Tuế Tuế.
“Mẹ ."
Nhìn thấy Vưu Nguyệt Nguyệt, Tuế Tuế cứ như tìm chỗ dựa, chạy bịch bịch tới ôm c.h.ặ.t lấy đùi Vưu Nguyệt Nguyệt, nhón chân đưa trán cho cô xem.
Trán Vưu Nguyệt Nguyệt thấy , nhưng cái mặt hoa hoè của nó, khóe miệng Vưu Nguyệt Nguyệt giật giật, dở dở .
“Con vẽ cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-179.html.]
Rửa mặt xong vẫn xóa sạch ?"
Tuế Tuế ngây , nhớ là còn rửa mặt, vội ôm lấy Vưu Nguyệt Nguyệt lắc đầu tỏ ý rửa nữa, nó thế cơ.
điều đó là thể, Tuế Tuế Vưu Nguyệt Nguyệt ấn đầu rửa sạch mặt mũi cổ họng, mặt chẳng còn thứ gì.
Tuế Tuế tức ch-ết .
“Đừng giận đừng giận, qua bà ngoại bế, ngày Tết là vui vẻ, đây là phong bao mừng tuổi cho Tuế Tuế chúng ."
Vưu Lệ vui vẻ vẫy tay với Tuế Tuế.
Tuế Tuế mắt sáng rực, lập tức chạy về phía Vưu Lệ, nhận lấy bao mừng tuổi.
Tuy Tuế Tuế mấy hứng thú với tiền, nhưng thích nhận bao mừng tuổi.
Ở chỗ Vưu Lệ nhận phong bao mừng tuổi, lập tức chạy sang chỗ Vưu Nguyệt Nguyệt, mềm nhũn lời chúc cát tường, mở to đôi mắt cô đầy mong đợi.
“Cho."
Đợi Vưu Nguyệt Nguyệt đủ , lúc mới chậm rãi thò tay túi rút phong bao mừng tuổi đưa cho nó.
Còn phong bao mừng tuổi của Vưu Niên Niên, Tuế Tuế lúc mới dậy sờ lấy từ gối cô , giờ chỉ còn cái thôi.
Tuế Tuế hì hì, lập tức quên hết chuyện đó, bịch bịch bịch vui vẻ chạy về phía phòng của Vưu Dư Dư.
Trong phòng, Vưu Dư Dư cả vẫn chôn trong chăn, chỉ lộ nửa cái đầu, cả cuộn một cục, dáng ngủ tương đối t.h.ả.m họa.
“Mau dậy thôi."
“Dì nhỏ dậy thôi."
Tuế Tuế đối xử bình đẳng, an tâm đắc ý phiền ngủ, cởi giày nhỏ liền bò về phía Vưu Dư Dư, giọng tuy mềm mại dễ , nhưng cứ như kinh lặp lặp , giọng đến mấy cũng chịu nổi.
“Đủ đủ , đừng kêu nữa, dậy là chứ gì."
Vưu Dư Dư kêu t.h.ả.m một tiếng, lật dậy, liền thấy Tuế Tuế ngoan ngoãn bên giường cô đầy lấp lánh, một tay cầm ba phong bao mừng tuổi lớn, tay trống , chìa mặt cô, rõ ràng là quá rõ ràng .
“Đồ nhóc con ."
Vưu Dư Dư kéo chăn lăn lộn giường, Tuế Tuế liền bò bên cạnh theo cô từ đầu giường đến cuối giường, cho đến khi Vưu Dư Dư lấy phong bao mừng tuổi từ gối đưa cho nó.
Ba hai một.
Tuế Tuế lật mặt nhận , lập tức rời khỏi chỗ , chạy về phòng , tìm hộp sắt của , bới nửa ngày mới mở , nhét phong bao mừng tuổi trong.
Trong hộp sắt là dày đặc các phong bao mừng tuổi lớn nhỏ, còn đủ loại tiền lớn tiền nhỏ, tất cả đều hỗn độn chất trong đó.
Đợi đến khi phong bao mừng tuổi đều đặt trong đó , Tuế Tuế hài lòng lộ hàm răng trắng, thỏa mãn thu hộp , đó cũng thèm một cái liền nhét hộp tủ quần áo.
là, chỉ chú trọng quá trình quan tâm kết quả.
Toàn bộ quá trình, Vưu Niên Niên bên cạnh, nhóc con lăn qua lăn cũng gì, cũng quan tâm cái kho báu nhỏ hỗn độn của nó, tự tết tóc.
Còn về lông mày son môi mặt nãy, xóa .
Cô chỉ là nổi hứng lên thì vẽ vẽ thôi.
Cả nhà rửa mặt xong xuôi, liền quây quần bên bàn ăn bát sủi cảo đầu tiên của năm mới, sủi cảo là gói từ hôm qua, cái nào cũng tương đối tinh xảo, giống như thỏi vàng .