“Lúc Tuế Tuế bọn họ rời , đại đội mới bắt đầu tuyết rơi, chung vẫn còn sắc xanh.”
bây giờ trở về, tuyết phủ núi đồi, cả đại đội đều tuyết dày bao phủ, đại đội Hồng Tinh tựa như một tòa thành tuyết, núi non trùng điệp, mái nhà khắp nơi đều là sắc trắng ch.ói mắt.
Thoạt thì , nhưng lâu thì nhức mắt.
Cả đám vội vàng vượt qua lớp tuyết dày đường trở về đại đội, thời gian tuyết mới bắt đầu rơi nên vẫn còn , chỗ tuyết sâu chỉ đến đầu gối, đợi thêm nửa tháng nữa, chỗ sâu thể chôn vùi cả .
So với bên ngoài trắng xóa, đại đội mặc dù cũng tuyết phủ, nhưng cũng chỉ là một lớp mỏng, cản trở việc .
Cả nhà rời chỉ mới năm ngày, nhưng trong sân phủ một lớp tuyết sâu bằng bắp chân, ngày tuyết rơi quét dọn chính là như .
“Tiểu Dư nhóm lửa sưởi ấm, đưa Tuế Tuế quần áo ủ ấm, Tiểu Nguyệt quét sân, chị dọn mái nhà."
Vừa về đến nhà, Vưu Niên Niên trật tự phân chia nhiệm vụ, đợi mỗi đều việc , cô nhớ còn một cùng tới, im lặng một lát, :
“Ừm, thanh niên trí thức Nghiêm cùng Tiểu Dư sưởi ấm ."
Nghiêm Nghiêm:
...
“Em khỏe gần như hết , em và đội trưởng Nghiêm quét sân."
Nghiêm Nghiêm là Nghiêm Nghiêm mới tới đại đội nữa , bây giờ là đàn ông chủ động tìm việc .
Vưu Nguyệt Nguyệt danh xưng của đại đội cho chấn động một chút, còn chút quen, nhưng Nghiêm Nghiêm vẻ thể hiện, nghĩ chắc là thời gian nhốt lâu quá, nên cô ngăn cản.
“Cậu tự chú ý vết thương của ."
Thế là, ai việc nấy, nhóm lửa thì nhóm lửa, quét đất thì quét đất, quét mái nhà thì quét mái nhà.
Nhà bọn họ là nhà gạch đất, mái nhà cũng chỉ lợp bằng rơm rạ.
Cái thứ chắc chắn như ngói, cho nên mỗi khi tới ngày tuyết rơi, Vưu Niên Niên bọn họ gần như ngày nào cũng quét tuyết, chỉ sợ tuyết đè nhiều quá sập mái nhà.
“Năm nay tuyết , dường như lớn hơn chút."
Vưu Nguyệt tuyết trong nhà ngoài sân, nhịn nhíu nhíu mày.
Phải năm ngoái thời điểm , tuyết phủ còn bằng một nửa chỗ .
“Hình như là ."
Đang quét tuyết Vưu Nguyệt Nguyệt cũng gật gật đầu, mỗi năm đều trải qua ngày tuyết rơi, bọn họ với tuyết rơi nhạy cảm.
“Củi nhà tích trữ đủ ?"
“Đủ ."
Nhắc tới chuyện Vưu Niên Niên chút khó , :
“Mấy tên nhóc con Vương Thủy Sinh năm nay tìm ít củi về, cũng là cải tà quy chính , là mua chuộc chị nương tay."
Vưu Nguyệt Nguyệt nhếch mép, cũng cạn lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-164.html.]
Cô nghĩ mấy tên lười biếng nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, chuyện đ.á.n.h cũng hình phạt gì, nên để bọn họ núi giúp Nghiêm Nghiêm tích trữ củi, dù cũng coi như là t.a.i n.ạ.n lao động.
Không ngờ mấy cũng là thông suốt , c.h.ặ.t một đống lớn củi .
Thông thường đại đội c.h.ặ.t củi đều quy định, nhưng mà, mấy tên lười biếng lưu manh khó khăn lắm mới 'tiến bộ' một , cũng ai quản bọn họ, cuối cùng ngược c.h.ặ.t một đống lớn củi, nhà chia một ít nhà chia một ít, còn giành ít tiếng thơm.
Vưu Nguyệt Nguyệt đương nhiên là , Vương Thủy Sinh mấy cải tà quy chính, mà là cô đại đội trưởng, bọn họ sợ a!
Phải Hà Dược Phú đại đội trưởng, bọn họ lớn lên, đối với bọn họ đều là mở một mắt nhắm một mắt, cách nào với bọn họ.
Mấy cũng chẳng sợ chút nào, nên quậy thì quậy, nên lĩnh công điểm thì lĩnh.
Vưu Nguyệt Nguyệt thì a, cô thật sự là việc nghiêm túc, mắt chứa nổi một hạt cát.
Cô lúc là bình thường trong đại đội, bọn họ ít ăn thiệt thòi trong tay cô, bây giờ đại đội trưởng , mấy cũng mắt tối sầm .
Bọn họ cũng dám quậy phá trong đại đội nữa, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của , chỉ sợ Vưu Nguyệt Nguyệt nhắm , lúc để bọn họ c.h.ặ.t củi, đó chẳng là vặn .
Một nhóm tiểu lưu manh sức lực chỗ dùng, liền cố sức c.h.ặ.t củi, khoác lác, tìm chút thú rừng, đó cũng là tìm chút hương vị .
Thêm ai quản bọn họ, củi đó là c.h.ặ.t càng ngày càng nhiều, cái chủ ý tồi đó đưa , mang ngoài bán về còn kiếm chút tiền nhỏ.
chuyện thì ai , dù bọn họ chỉ là lười chứ ngốc.
Vưu Niên Niên mấy ở đây bàn luận về 'tiểu t.ử' trong đại đội, Nghiêm Nghiêm việc bên cạnh chút vị, mấy chen miệng, nhưng chen , cũng chút ỉu xìu.
Vưu Nguyệt Nguyệt mặc dù đang chuyện với Vưu Niên Niên, nhưng cũng luôn chú ý tới Nghiêm Nghiêm, vì gì khác, vẫn là một bệnh nhân.
Nhìn bộ dạng ỉu xìu của , cô khẽ nhíu mày, tưởng rằng vết thương của đau mà ngại , liền :
“Cậu tới một bên nghỉ ngơi , đừng tới lúc vết thương lành hẳn cảm lạnh."
“Cơ thể lắm, nhiều năm cảm lạnh ."
Nghiêm Nghiêm cứng miệng , “Chỉ là quét chút tuyết thôi, lúc năm sáu tuổi, để theo đội quét tuyết quét tuyết kiếm tiền tiêu vặt ."
Vưu Nguyệt Nguyệt nhướng mày, lời cô còn chút tin ?
“Cô đừng tin, đó lúc nào đáng tin."
Nhắc tới Nghiêm Dữ, Nghiêm Nghiêm cái đó là chuyện để , chân mày hung hăng nhíu c.h.ặ.t, biểu cảm đó là vô cùng đau lòng tật thủ.
“Cô dám tin ?
Bố lúc bốn tuổi ném cho chăm, chị dâu chăm , mỗi ngày huấn luyện đều mang cùng.
còn sõi, khẩu hiệu hô đầy đủ , chạy còn chạy mà theo đá chính bước mặc dây sắt huấn luyện."
Nói mặt Nghiêm Nghiêm đều vặn vẹo mấy phần, với quân đội bóng ma lớn như , thà xuống nông thôn cũng , chẳng chính là vì chuyện ?
Cậu ngay cả say còn đá chính bước, thể thấy bóng ma sâu đến mức nào.
Chỉ là thôi, Vưu Nguyệt Nguyệt mấy đều thể tưởng tượng cảnh tượng lúc đó, trong mắt đều mang theo ý .
Nhất là, bây giờ lớn lên đẽ như , lúc nhỏ chắc chắn cũng phấn điêu ngọc trác, như con gái nhỏ , trong nhóm các ông lớn, chừng liền một nhóm vây xem náo nhiệt.