“Chỉ ở góc bên , Du Dư Dư mặc áo khoác màu nâu, xõa mái tóc đen nhánh, hai bên dùng kẹp tóc buộc , rạng rỡ mang theo vài phần thục nữ, đang ôm lấy Mạnh Dương.”
Vốn dĩ họ đang đường, nhưng Mạnh Dương đột nhiên kéo cô góc .
Du Dư Dư tựa tường Mạnh Dương, chớp chớp mắt, lông mi khẽ run, má ửng hồng, giọng nhẹ nhàng nhỏ nhẹ.
“Sao thế?”
“Anh, .”
Mạnh Dương cứng đờ, thần sắc căng thẳng, tay nắm thả , nắm thả , trong cái thời tiết mùa đông mà cũng nhịn đổ mồ hôi lạnh.
Du Dư Dư đang mang theo chút ngượng ngùng mắt, hít sâu một , bước lên một bước, hai gần.
“Anh, , thích em, đồng chí Dư Dư, em nguyện ý ở bên , sẽ đối với em, tuyệt đối để em chịu chút uất ức nào.”
Du Dư Dư dựa tường, ngẩng đầu khuôn mặt căng thẳng của Mạnh Dương.
Anh là dáng mặt ưa chuộng nhất hiện nay, mày rậm mắt to đầy chính khí, ngày thường cởi mở giỏi ăn , dễ thiện cảm của khác.
Du Nguyệt Nguyệt lúc đó chính là bộ dạng cởi mở của thu hút.
“Anh.”
Lông mi Du Dư Dư run rẩy, cả trông ngượng ngùng mang theo chút căng thẳng, giọng cũng nhẹ nhẹ.
“Em từng kết hôn ba , còn lớn hơn ba tuổi, thật sự nghĩ kỹ ?”
“Anh.”
Mạnh Dương hít sâu một , thể những điều khiến chần chừ, ban đầu cũng nghĩ tới từ bỏ, nhưng chịu nổi cô với khác.
Khoảng thời gian Lỗ Thanh Thư và Vu Bưu hiến ân cần mặt cô, sắp ghen ch-ết .
Cứ nghĩ tới vì sự do dự của mà để Du Dư Dư ở bên khác, lòng đau như kiến bò, thể chấp nhận.
“Anh bận tâm, nữ đại tam bão kim chuyên (gái hơn hai trai hơn một), thích em, hy vọng thể cùng em trải qua quãng đời còn .
Dư Dư, em thì ?”
Mạnh Dương kiên định .
Anh luôn cảm thấy Du Dư Dư cũng thích , nhưng cảm thấy cô thích quá nhiều , khiến nắm bắt .
Loại chắc chắn , thời gian đó sắp ép phát điên , công việc bận rộn cũng khiến bình tâm .
Cuối cùng, hôm nay cơ hội liền lập tức chạy tới tìm cô, hạ quyết tâm tỏ tình, cho một sự quyết đoán.
Nhìn những giọt mồ hôi lạnh trán vì căng thẳng, cùng với sự kỳ vọng cầu khẩn trong mắt, Du Dư Dư đột nhiên mỉm , như hoa xuân nở rộ, kiều diễm rạng rỡ.
“Được thôi.”
Mạnh Dương chỉ cảm thấy trong đầu trắng xóa, ch.óng mặt, xung quanh là mùi hương thanh đạm, cùng cảm giác mềm mại, đợi đến khi hồn , mới phát hiện ôm c.h.ặ.t lòng .
Trong thâm tâm mang theo sự vui mừng thể kiểm soát, do dự quá vài giây, vẫn theo ý trong lòng ôm c.h.ặ.t lấy , dùng cằm tựa đầu cô.
Cả lâng lâng, trong lòng chỉ sự chân thực mềm mại, bây giờ thật sự đối tượng , mặt cũng tự chủ để lộ hàm răng trắng, khép miệng .
Ngay lúc đây, Mạnh Dương đột nhiên đẩy mạnh .
“Sao, thế?”
Mạnh Dương căng thẳng, theo bản năng xin , , “, đúng xin , mạo phạm , , chỉ là.”
Nhìn mặt sắp trắng bệch , Du Dư Dư hít sâu một , chần chừ , “Không vấn đề của , em chỉ là cảm thấy, hình như đang chúng .”
Cảm giác đừng quá quen thuộc, quen thuộc đến mức mí mắt cô cứ giật giật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-107.html.]
Du Dư Dư hít sâu một , từ từ đầu, liếc mắt liền thấy chiếc máy kéo quen thuộc phía bên , cùng Du Nguyệt Nguyệt vô cảm họ.
“……”
Thật sự xong đời .
Tuyết rơi ngừng, rơi lạnh buốt.
“Khụ khụ.”
Trái tim Du Dư Dư phía xe cũng lạnh buốt lạnh buốt.
Trên xe ai câu nào, Đoạn Tuyết Hoa tự coi như tồn tại, Tuế Tuế gió chiều nào theo chiều , xác định đây là trạng thái dẫn cô chịu trận, con bé cũng dứt khoát ngậm miệng tự coi như tồn tại.
Du Nguyệt Nguyệt càng khỏi , từ lúc đón Du Dư Dư lên, đó là một câu, xe yên tĩnh, thậm chí nặng nề.
Du Dư Dư chịu nổi bầu khí yên tĩnh , khi xe chạy rời xa công xã, cô liền từ phía xe trèo lên phía , ôm Tuế Tuế lòng, phá vỡ bầu khí nặng nề hiện tại.
“Mọi cuối cùng cũng về , bốn ngày , sốt ruột ch-ết mất.
Thế nào, tỉnh thành thuận lợi ?
Đồ đạc bán hết ?
Tuế Tuế nhà chúng bệnh viện ?”
“Đừng đ.á.n.h trống lảng, chị đây là chuyện gì?”
Du Nguyệt Nguyệt liếc cô, lạnh nhạt , “Cái ban ngày ban mặt ôm là sợ khác bắt các ?
Giữa đám đông chơi lưu manh?”
“Con bé cái gì đấy?
Đừng những lời mặt Tuế Tuế.”
Bị cô thẳng mặt như , Du Dư Dư ngại ngùng lườm cô, ôm Tuế Tuế mang theo vài phần mắng.
Du Nguyệt Nguyệt đảo mắt, ghét bỏ , “Đừng thế, ghê tởm ch-ết .”
“Du Nguyệt Nguyệt.”
Du Dư Dư lườm cô, cũng bực bội .
“Em phát điên gì mà uống thu-ốc nổ ?
Không thể năng t.ử tế ?
Chị gì em?
Không chỉ là ôm theo lễ tiết thôi , cái đồ cổ hủ đối tượng như em hiểu gì?”
“Đối tượng?
Chính là ?”
Du Nguyệt Nguyệt giật giật khóe miệng mang theo vài phần châm chọc, , “Chị xem chị chơi mấy tháng.”
“Phi phi phi, cái miệng quạ đen của em đừng vu khống chị, nào chị chơi là chơi đùa ?
Dì nhỏ của em nào cũng là thật lòng thật , đây cứ tình huống ngoài ý xảy !”
“Mạnh Dương thế nào, ngoại hình , điều kiện , cũng , ngoài ý chính là dượng nhỏ của em, em cho chị lịch sự chút.”
Du Dư Dư hừ hừ, đàng hoàng mà còn mang theo chút ngượng ngùng nhỏ, “Anh nhỏ hơn chị, chúng nhường nhịn chút, em đừng cho sắc mặt .”