Du Nguyệt Nguyệt cũng im lặng, Đoạn Tuyết Hoa đầy vẻ khó , một lúc lâu mới , “Nếu là như thì cũng cần thiết, thể trực tiếp gọi điện cho dì nhỏ của .”
“À, ồ, ha ha.”
Đoạn Tuyết Hoa khô khốc đáp.
“Được , đừng lề mề nữa, về nhanh , lớn thế , còn cần chăm sóc ?”
Nghiêm Cách dối.
Tuế Tuế bên cạnh nửa ngày, thấy ‘nhảy nhót tưng bừng’, nhịn nghiêng nghiêng đầu, vươn tay chạm nhẹ bụng của .
“Suỵt.”
Nghiêm Cách lập tức hít một khí lạnh.
Tuế Tuế cũng đẫm lệ, bĩu môi đầy tiếng nức nở, “Anh dối.”
Nghiêm Cách đau đầu, hướng ánh mắt cầu cứu về phía Nghiêm Dữ đang bên cạnh, giúp vài câu.
Nghiêm Dữ đang xem kịch vui, thể giúp chuyện?
Còn ở bên cạnh châm dầu lửa.
“Ai da, đúng là , cái đây?
Anh là trai ở bệnh viện đáng thương vô trợ ai chăm sóc, vốn còn hy vọng Nghiêm Cách tới chăm sóc , ngờ nó cũng thương.”
“Khó xử thật.”
“Thảm thế mà còn với một tiếng, chắc tưởng là ông già cô đơn nhà, thế mà ai chăm sóc.”
Nghiêm Dữ nhạo xong, cửa phòng bệnh lập tức truyền đến giọng dịu dàng mang theo tiếng .
Nghiêm Dữ nãy còn đắc ý biểu cảm lập tức cứng đờ, đầy luống cuống phụ nữ ở cửa.
“Em, em tới đây?”
Nghiêm Dữ cẩn thận cô, , “Em đừng vội, chỉ thế thôi, thật nghiêm trọng .”
“Không nghiêm trọng nghiêm trọng, thành xác ướp mà còn nghiêm trọng, chẳng lẽ chỉ khi quan tài…”
Tiêu Nhược Thủy giận quá, đến đây vội ngậm miệng, hít sâu một , đỏ mắt , tới mặt .
“Em chỉ hỏi nhiệm vụ gì mà ngoài lâu như , nếu Nghiêm Cách xảy chuyện chạy tới, định đợi kh-ỏi h-ẳn mới với em ?
Anh, .”
Tiêu Nhược Thủy c.ắ.n môi, khóe mắt ngấn lệ, dịu dàng như nước mang theo sự thất vọng.
“Có căn bản coi em là nhà ?”
“Anh gì , em thế là oan cho ch-ết mất, đây là sợ em lo lắng, em xem xem, đều khỏi , đừng buồn nữa, thật đấy, hai ngày nữa là thể nhảy nhót……”
Nghiêm Dữ luống cuống dỗ dành.
Thấy Tiêu Nhược Thủy, Du Nguyệt Nguyệt đầu tiên kinh ngạc một chút, chỉ thấy quá trùng hợp.
thấy bộ dạng họ ở chung, lập tức trở nên cạn lời, cái chỉ thể đúng là em nhà , cách dỗ đều giống hệt .
Nhảy nhót cái quỷ gì.
Giây tiếp theo, Du Nguyệt Nguyệt thu biểu cảm, nghĩ bậy bạ gì thế, hai là vợ chồng, một khái niệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-105.html.]
Tiêu Nhược Thủy xuất hiện thế , cô cũng thở phào nhẹ nhõm, xem vấn đề nãy vướng mắc giờ giải quyết .
Tiếp theo mấy ở đó Tiêu Nhược Thủy và vợ chồng Nghiêm Dữ tương tác, một dịu dàng như nước, một hề hước lấy lòng, mãi tự nhiên đều cảm thấy no bụng.
Cuối cùng Tiêu Nhược Thủy mới phá nước mắt thành nụ lời của Nghiêm Dữ, nhẹ nhàng ôm , lau lau nước mắt khóe mắt, sang những khác.
“Thật trùng hợp, ngờ các quen với Nghiêm Cách.”
Tiêu Nhược Thủy dịu dàng tới, những đầy lo lắng giường bệnh Nghiêm Cách.
“Nghiêm Cách em chứ, em qua đây với chị?
Sao xảy chuyện, nếu với chị, thấy em ở bệnh viện, chị còn chẳng .”
“Có em cũng trai em thương, theo giấu chị ?”
“Là chủ ý của , em mới qua đây.”
Nghiêm Cách nhanh ch.óng kéo cách với .
“Cậu cũng giấu em, tháng tám mới qua tri thức thanh niên luôn giấu , đến bệnh viện quân đội em mới .”
Nghiêm Dữ cũng theo đó bóc mẽ.
Tình em mỏng manh của hai em lập tức tan vỡ, cuối cùng nào nấy đều cúi đầu, ngoan ngoãn hết sức.
Tiêu Nhược Thủy mang theo vài phần xin mỉm với họ, ngại ngùng , “Để chê , họ luôn như , gây phiền phức cho nhỉ?”
“Không chuyện đó, Nghiêm Cách là vì giúp chúng mới thương, cũng là chị tới, thì chẳng .”
Du Nguyệt Nguyệt thở dài, , “Nếu chỉ là việc công xã bình thường thì , về muộn vài ngày thì muộn.
bây giờ là đội trưởng đại đội, còn hợp tác giữa nhà máy và đại đội, về trông chừng, thể ở trông Nghiêm Cách.”
Vẻ kinh ngạc thoáng qua mặt Tiêu Nhược Thủy, khôi phục vẻ dịu dàng, , “Việc chính quan trọng, Nghiêm Cách cứ giao cho chị, chị sẽ chăm sóc .”
Du Nguyệt Nguyệt cau mày, cảm thấy lời vẻ quái gở, nhưng dường như cũng là đạo lý đó, Nghiêm Cách chính là vì họ mà thương, chần chừ một chút, gật đầu.
“Phiền chị.”
“Không phiền chút nào, Nghiêm Cách lúc nhỏ là chị chăm, ngoan lắm.”
Tiêu Nhược Thủy dịu dàng , mang theo vài phần hoài niệm .
“Lúc đó mới năm sáu tuổi, to bằng Tuế Tuế, sinh lắm, chị còn tết tóc, mặc váy cho .”
“Chị dâu.”
Nghiêm Cách đỏ bừng mặt ngăn chị tiếp.
“Được , Nghiêm Cách cũng lớn .”
Tiêu Nhược Thủy dịu dàng , tới xoa xoa đầu Tuế Tuế, , “Tuế Tuế sợ hãi lắm nhỉ?”
“Một chút thôi ạ.”
Tuế Tuế mắt đỏ hoe, mặt cũng vì dị ứng mà đỏ bừng, may là nốt nhỏ gì, đáng thương.
giây tiếp theo, Tuế Tuế kéo kéo tay áo Tiêu Nhược Thủy, chỉ Nghiêm Dữ đang ghen tị vợ dỗ khác bên , mách lẻo.
“Tên xa, chị Tiêu đừng thích .”
Tiêu Nhược Thủy sững sờ một chút, che miệng nhẹ, trêu chọc Nghiêm Dữ , “Em bắt nạt Tuế Tuế thế nào?”