Gia đình "cực phẩm" những năm 70 - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-04-24 11:21:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghiêm Cách thương cũng là chuyện bình thường, nhưng chỉ một thương thì hổ.”

 

Nghiêm Cách bi phẫn, vươn tay cầm lấy cái gối bên cạnh ném về phía Nghiêm Dữ, ném thẳng xuống chân .

 

“Anh còn xong hả Nghiêm Dữ, chính thành xác ướp , còn mặt mũi mà ở đây .”

 

Nghiêm Cách nghiến răng nghiến lợi, “Còn nữa, ở đây?

 

Anh đang giường bệnh ?

 

Thật sự sợ thành kẻ què ?”

 

“Ha ha ha ha, cũng còn hơn , đây là thương vinh quang do công vụ, đây là hùng cứu mỹ nhân, tự thành mỹ nhân.

 

Cái lỗ m-áu ha ha ha, suýt chút nữa là đ.â.m thận , Giai Giai nhỏ, suýt chút nữa thôi là thành mỹ nhân thật .”

 

Nghiêm Dữ ha hả một trận, về phía Du Nguyệt Nguyệt đang điềm tĩnh bên cạnh, gầy gò mà kiên định, trong mắt thoáng qua vẻ tán thưởng, trêu chọc.

 

“Thận của nếu mà xong, nữ đồng chí e là chịu trách nhiệm đấy.”

 

“Cút.”

 

Nghiêm Cách tức giận, “Còn ăn bậy bạ nữa, lát nữa gọi điện cho chị dâu, bảo chị tới thưởng thức bộ dạng thương vinh quang của .”

 

Nghiêm Dữ vốn đang hống hách, thì gượng một tiếng, lập tức an phận .

 

“Giai Giai nhỏ đúng là, đùa thế nhỉ?

 

Ha ha, nữ đồng chí, chào cô chào cô, tên Nghiêm Dữ, là trai của thằng nhóc , cô giỏi thật đấy.”

 

Nghiêm Dữ nghiêm túc cũng dáng hình, mặc dù mặt cũng băng bó quá nửa, nhưng vẫn chắc là trai, nghiêm túc đỡ cho Nghiêm Cách.

 

“Cô đừng thằng nhóc dù trông như cô gái nhỏ, tính khí cũng , như đứa trẻ , nhưng cũng từng huấn luyện bài bản, thành tích cũng khá , đ.á.n.h hai ba thành vấn đề.

 

Cô cũng từng tập luyện ?”

 

Du Nguyệt Nguyệt Nghiêm Dữ, cũng hiểu tại Nghiêm Cách trông , vết thương đúng là nhẹ chút nào.

 

Mặc dù tới đây nhạo, nhưng vết thương nặng đến mức ngoài xe lăn, tin thương mà lập tức chạy tới xem, chứng tỏ tình cảm em nhà cũng tệ, chẳng qua là cách ở chung thì như thôi.

 

“Công xã đây một sư phụ dạy võ, lúc học luôn theo ông học.”

 

Du Nguyệt Nguyệt , liếc Nghiêm Cách đang đầy vẻ bi phẫn giường, .

 

“Cũng cứu , là giúp chúng , nhát d.a.o cuối cùng đó nếu đỡ thì là dính .”

 

cũng là hai chọi ba, đối phương còn d.a.o, chuyện cũng thể trực tiếp đ.á.n.h ch-ết tươi, cũng chẳng thời gian kiểm tra tên ngất, cho nên đó để ý tên lao tới .

 

“Ra là , chắc là một vị cao thủ , cơ hội nhất định bái kiến.”

 

Du Nguyệt Nguyệt khựng , , “Vậy thôi quên .”

 

Vẫn là đừng gặp thì hơn, nhất là cái cảnh gặp mặt trong bệnh viện thế .

 

Nghiêm Dữ giật giật khóe miệng, nhổ nước bọt hai cái, lập tức khôi phục bộ dạng cợt đó, tiếp tục đẩy xe lăn đến bên giường vỗ vỗ tay Nghiêm Cách, vẻ mặt đầy sự an ủi.

 

“Giai Giai của chúng cũng coi như lớn nhỉ, là một đàn ông trách nhiệm , thế nào, bộ đội , trai coi trọng đấy.”

 

“Cút.”

 

Mặt Nghiêm Cách tái xanh, hất , bộ dạng thê t.h.ả.m của trai, chút đành lòng, chỉ thể coi như thấy , chịu đựng sự chế giễu của .

 

Hai em bộ dạng khó khăn cùng chịu cũng vài phần buồn , Du Nguyệt Nguyệt bên cạnh nhịn bật , nhưng lập tức thu vẻ mặt, tránh chọc tức .

 

“Giai Giai là nhũ danh của ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-103.html.]

Là chữ Giai nào?”

 

Du Nguyệt Nguyệt hỏi.

 

“Ha ha ha ha, là chữ Giai trong giai nhân, chính là câu ‘Bắc phương hữu giai nhân, tuyệt thế nhi độc lập’ đấy ha ha ha.”

 

“Nghiêm Dữ.”

 

Nghiêm Cách giường, tức giận ngăn , nhưng rõ ràng chẳng tác dụng gì, em trai chính là để hố mà.

 

“Thằng nhóc lúc còn trong bụng cực kỳ ngoan, thím ba chẳng chịu chút khổ sở nào, ăn gì cũng ngon, cứ tưởng là bé gái.”

 

“Hơn nữa lúc nó sinh cực kỳ xinh , mắt to, lông mi dài, trắng trắng mềm mềm, chú ba ha ha ha ha liền đặt tên luôn, đặt xong mới phát hiện là bé trai.”

 

“Ha ha ha ha đặt cho nó cái tên Nghiêm Cách, nhưng Giai Giai vẫn là nhũ danh thôi.”

 

Nghiêm Dữ tiếp tục nhạo.

 

“Vậy còn hơn tên Cẩu Đản.”

 

Nghiêm Cách lạnh, hai em bắt đầu bóc mẽ , cái giường, cái xe lăn, cũng đúng là em hoạn nạn.

 

Trong tiếng ha hả, Tuế Tuế cái giường khác mơ màng tỉnh dậy, mắt còn mở dang rộng đôi tay, sướt mướt tìm .

 

“Chị.”

 

“Tuế Tuế.”

 

Du Nguyệt Nguyệt cực kỳ quen thuộc với giọng của con bé, thấy liền chạy tới bế lên, đó thở phào nhẹ nhõm, trái tim treo lơ lửng bấy lâu nay cuối cùng cũng đặt xuống .

 

“Đừng sợ đừng sợ, .”

 

“Hu hu.”

 

Tuế Tuế ôm c.h.ặ.t lấy , nín nhịn nước mắt sụt sịt một lúc lâu, lau lau nước mắt nhảy xuống giường, xuống giường liền chạm mặt Nghiêm Dữ đang đầy vẻ tò mò.

 

Tuế Tuế sững sờ, giây tiếp theo, nước mắt tuôn rơi như mưa, sụt sịt đầy vẻ xót xa.

 

“Nghiêm, Nghiêm, , thê t.h.ả.m quá hu hu.”

 

Con bé chạy tới ôm , nhưng bộ dạng quấn đầy băng gạc chỉ để hở mỗi đôi mắt, liền đầu ôm lấy đùi Du Nguyệt Nguyệt sụt sịt.

 

“Nghiêm, Nghiêm, thê t.h.ả.m quá, chân, chân cũng còn nữa , sắp thành què , chị, chị ơi hu hu.”

 

“Anh thê t.h.ả.m quá.”

 

“Sau chúng nuôi .”

 

……

 

Tuế Tuế cứ thế đó sướt mướt.

 

Nghiêm Cách giường:

 

……

 

“Em cái gì?

 

Anh ở đây ?

 

Cái tên Nghiêm Dữ vô liêm sỉ thì liên quan gì đến , em chỗ nào giống hả?”

 

Nghiêm Cách trợn mắt, vô cùng tổn thương.

 

Tuế Tuế đầu qua, lúc mới thấy Nghiêm Cách đang giường phía Nghiêm Dữ, sững sờ một chút, vội vàng lấy tay lau nước mắt, lạch bạch chạy tới, leo lên giường ôm lấy .

 

 

Loading...