Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại - Chương 81: Tôi chính là thích cái vẻ mặt họ không ưa tôi mà chẳng làm gì được tôi đấy

Cập nhật lúc: 2026-04-19 17:16:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bầu khí trở nên gượng gạo.

Ánh mắt Tát Sa đảo qua đảo giữa một lát.

"Hôm nay cứ nhé? Bánh kem cũng cắt , tất cả đều là chuẩn cho mà."

ngập ngừng, quan sát sắc mặt của Ôn Bạch:

"Đợi đến ngày cô ký hợp đồng chính thức, sẽ tổ chức một buổi thật hoành tráng để chào đón đại công thần của chúng , lúc đó chụp ảnh cũng muộn. Giờ ai nấy đều chuẩn gì, chụp lên cũng ."

Ngôn Dực đầu Ôn Bạch, như thể đang hỏi ý kiến của cô.

Ôn Bạch thấy buồn , chẳng đây là ý định tự nghĩ ?

Cô nhàn nhạt đáp: "Thôi bỏ ."

Ánh mắt Ngôn Dực thoáng tối sầm , khẽ mím môi:

"Vậy thì chúng tự chụp với ."

Giọng lớn, mang theo vài phần dò xét đầy cẩn trọng.

Trong lòng lúc nào cũng treo lơ lửng một nỗi bất an, luôn cảm thấy Ôn Bạch thể biến mất khỏi cạnh bất cứ lúc nào.

Tại công ty quản lý, đa đều là nhân viên nữ, dù tiếp xúc gần với thần tượng nhưng họ hề bớt cuồng nhiệt mà ai nấy đều là fan cứng.

Chứng kiến cảnh tượng , tiếng hét trong lòng họ như trào ngoài qua ánh mắt.

Ôn Bạch nhận sự u ám đang tích tụ nơi đáy mắt , cô chần chừ mấy: "Được thôi."

Gương mặt Ngôn Dực lập tức rạng rỡ hẳn lên, nắm lấy tay cô :

"Vậy thôi, chị chụp ở ?"

Chuyện chụp ảnh cứ thế khéo léo gác .

Giám đốc điều hành dành cho Tát Sa một cái tán thưởng, nhưng khi ánh mắt lướt qua Ôn Bạch mang theo vài phần lạnh lẽo, rõ ràng là hài lòng với biểu hiện điều của cô .

Hệ thống: [Chị gái ký chủ ơi! Cái lão đang lườm chị kìa.]

Đốm sáng của hệ thống lơ lửng giữa trung, bộ dạng xem náo nhiệt sợ lớn chuyện:

[ là ăn gan hùm mật gấu! Nếu chị, Ngôn Dực giờ sẽ nữa, lúc đó mà họ kịp.]

Ôn Bạch liếc xéo kẻ đang phía , hề kiêng dè mà đảo mắt khinh bỉ một cái.

"Không cần chấp. chính là thích cái vẻ mặt họ ưa mà chẳng đấy."

Hệ thống dường như nuốt trôi cơn giận , đột nhiên "bùm" một tiếng biến thành một bóng ma lơ lửng, cuồng nhiệt mặt quỷ bên cạnh Giám đốc điều hành, khiến Ôn Bạch - duy nhất thấy nó - suýt chút nữa thì bật thành tiếng.

Ngôn Dực đang nắm tay kéo cô dẫn đầu bỗng nhiên đầu , thấy nụ thoải mái hiếm hoi của cô thì ngẩn , giọng cũng trở nên mềm mỏng theo nhịp đập của trái tim:

"Sao thế? Chị ?"

Ôn Bạch cách nào giải thích, chỉ khẽ lắc đầu.

Ngôn Dực siết c.h.ặ.t bàn tay cô, cũng theo: "Chị một cái, thấy như cả bầu trời đều bừng sáng ."

“Á á á á á!”

Đám đông hóng chuyện phát những tiếng hét đầy kìm nén.

Thực tế, đây Ngôn Dực cũng thường xuyên những lời sến súa như với Ôn Bạch.

khi đó địa vị của Ôn Bạch quá uy quyền, mỗi câu Ngôn Dực đều mang hàm ý nịnh nọt quản lý để mong tha .

Các fan ẩn trong công ty chỉ âm thầm hóng chuyện, coi đó là "món tráng miệng" ngọt ngào trong giờ việc chứ ai coi là thật.

Tất nhiên, lý do chính vẫn là...

Ôn Bạch lúc đó chẳng mấy khi trau chuốt, mỗi ngày đều đeo cặp kính gọng đen dày cộm, buộc kiểu tóc đuôi ngựa cao bất biến, ngoại trừ những dịp cần thiết thì đều là một bộ đồ thể thao cùng giày bệt, chủ yếu là sự thoải mái mặc kệ ánh của đời.

Thái độ phớt lờ nhận xét "cổ hủ" của Ngôn Dực, cũng chẳng thèm coi Ngôn Dực là đàn ông, khiến tài nào nghi ngờ cho nổi.

Tuy nhiên, Ôn Bạch xuất hiện trở mắt công chúng như thể thoát t.h.a.i hoán cốt.

Vẫn là gương mặt đó nhưng xinh đến mức khiến thể rời mắt.

Ngay cả giữa công ty quản lý vốn dĩ nhiều mỹ nhân, cô cũng hề kém cạnh.

một cái, chỉ bầu trời của Ngôn Dực bừng sáng, rõ ràng là cả thế giới đều bừng sáng theo.

...

Cả nhóm rồng rắn kéo phòng họp.

Những nhân viên xem náo nhiệt tự động tản .

Với tư cách là Giám đốc điều hành, Hạ Chí Minh đương nhiên vị trí chủ tọa.

Ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu lên mặt tường tạo nên những vệt sáng ch.ói mắt.

Ôn Bạch tháo bỏ phận nhiệm vụ, việc công ty và tiếp tục quản lý cho Ngôn Dực thực chất là do tình thế bắt buộc.

Một mặt, cô đầy rẫy oán khí, sang đầu quân cho công ty đối thủ để hạ bệ họ lắm .

Mặt khác, sự an nguy của Ngôn Dực liên quan mật thiết đến sự định của thực tại nên cô thể bỏ mặc.

Muốn ghép đôi Ngôn Dực và Phương Tri Hạ trở đúng quỹ đạo, cô cũng cần tìm kiếm cơ hội thích hợp.

Nội dung cuộc họp thật sự vô cùng nhàm chán, ngoài việc đe dọa dụ dỗ, công tác tư tưởng cho Ngôn Dực... Cứ như thể sẽ lọt tai .

Ôn Bạch chống cằm, nảy một ý tưởng kỳ quặc, là cho Ngôn Dực uống chút t.h.u.ố.c nhỉ?

Hệ thống: [Chị gái ký chủ! Chị... Ý tưởng của chị nguy hiểm lắm!]

Hệ thống vội vàng can ngăn:

[Chúng đến đây để nữ phụ độc ác , chị hãy tự kiềm chế !

Chị quên chúng đến đây bằng cách nào ?]

Ôn Bạch mặt cảm xúc, ánh mắt lơ đãng lướt qua từng bàn họp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-dai-lao-quy-cau-co-quay-lai/chuong-81-toi-chinh-la-thich-cai-ve-mat-ho-khong-ua-toi-ma-chang-lam-gi-duoc-toi-day.html.]

[ chỉ nghĩ chút thôi ? Cô chạy xa như , khiến Ngôn Dực yêu cô ?

Người nhà cô ở trong nước ... Mà thôi, ngay cả một cơn đau tim mà mi cũng tạo nổi.]

Hệ thống: [... Chị tin sợi dây liên kết giữa họ, cô nhất định sẽ về.]

Ôn Bạch khinh bỉ: [Mười năm nối tiền duyên, đợi họ mười năm ?]

"Ôn Bạch."

Không đợi hệ thống trả lời, giọng của Hạ Chí Minh truyền tới, mang theo vẻ nghiêm khắc tự phụ:

"Cô với tư cách là quản lý của Ngôn Dực, yêu cầu nghệ sĩ thật nghiêm ngặt, tuyệt đối để xảy vấn đề tương tự nữa.

Nếu còn tái diễn, công ty nhất định sẽ nương tay."

Nói Ngôn Dực, Hạ Chí Minh sang gây áp lực cho Ôn Bạch như đây, ý dằn mặt cô.

Ôn Bạch ác cảm với công ty, chuyện cần nghĩ cũng .

Cái lườm ban nãy ông thấy rõ mồn một. trong công việc, một khi cô thì phục tùng cấp .

"Ông định gì?"

Ngôn Dực vốn chai sạn với những quy trình nên nãy giờ lên tiếng, nhưng ông dùng giọng điệu bất thiện với Ôn Bạch, liền phắt dậy, khiến chiếc ghế ma sát với sàn nhà phát tiếng kêu ch.ói tai.

Tát Sa giật , vội kéo : "Ngôn Dực, Ngôn Dực, chỉ là chuyện thôi mà, đừng kích động."

"?" Ôn Bạch định thần , lạnh lùng Hạ Chí Minh: "Ông đang chuyện với ?"

Giọng điệu đó giống như đang một gã hề trời cao đất dày là gì.

"... Chứ còn ai nữa!"

Hạ Chí Minh e dè Ngôn Dực nên chỉ trừng mắt:

"Đây là đang họp, cô đang cái gì thế?

thấy cô căn bản là chẳng gì cả!

thái độ của công việc hả?"

Bầu khí trong phòng họp bỗng chốc đông đặc.

Mấy trợ lý đưa mắt , Tát Sa theo bản năng sang Ngôn Dực. Sắc mặt đen đến mức đáng sợ.

Dáng vẻ đó giống như thể tay bất cứ lúc nào.

Ôn Bạch vẫn thản nhiên, nơi đáy mắt là sự chán ghét hề che giấu:

"Ông thể nhỏ tiếng một chút ?"

"Cô thái độ gì hả?"

Hạ Chí Minh mạnh tay đập bàn: "Nếu cô thì cút cho khuất mắt!"

"Ông cái gì!"

Ngôn Dực quả nhiên nổi trận lôi đình, mấy trợ lý nam giữ c.h.ặ.t lấy.

"Đừng nóng nảy, đừng nóng nảy mà, chị Ôn lúc nào mà chẳng cãi như thế?"

Hạ Chí Minh với tư cách là Giám đốc điều hành của giải trí X, nắm trong tay bao tài nguyên ngôi , đặc biệt là sở hữu quân bài chiến lược như Ngôn Dực, đến mà chẳng vây quanh như vây quanh trăng.

Hôm nay nếu vì đội ngũ của Ngôn Dực thì cũng chẳng đến lượt ông chinh tới đây.

"Biết bao nhiêu tranh cái vị trí , cô tưởng cô là ai?"

Ôn Bạch hề lay chuyển, ung dung chỉnh cổ tay áo, chậm rãi chuyển tầm mắt sang Tát Sa.

"Thế ? Sao là chẳng ai dám nhận cơ mà."

Sắc mặt Tát Sa trắng bệch.

Hạ Chí Minh ngạc nhiên liếc Tát Sa, chuyện Ngôn Dực nhiều quản lý thì ông , nếu cũng chẳng để Tát Sa tự theo sát.

loại chuyện thể cho ngoài chứ?

Chẳng mất mặt công ty ?

"Ngoài , vẫn ký hợp đồng với các , nên tính là của công ty."

Ôn Bạch ông một cách bình thản, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ như như .

"Làm ơn hãy rõ tình hình hiện tại , là các đến để gánh vác trách nhiệm , chứ hớt hải để trâu ngựa.

Hợp đồng , ký như thế nào, thù lao bao nhiêu, còn xem hài lòng ."

Phòng họp bỗng chốc im phăng phắc.

"Ông gào thét như là vì thấy các đưa mức giá trời, là tưởng Ôn Bạch ngoài cái công ty thì còn lựa chọn nào khác?

Chuyện năm xưa nhắc tới, nghĩa là mất trí nhớ.

Ông thế sẽ khiến nghĩ rằng ông vẫn đối đầu thêm nữa đấy."

"Thật sự coi hiền lành ?"

Mặt Hạ Chí Minh hết xanh trắng.

Năm xưa Ôn Bạch đưa bất kỳ lời giải thích sự phản kháng nào, trong công ty ai nấy đều cảm thấy may mắn.

Không ai cho rằng cô hiền lành năng lực, chỉ quy kết nguyên nhân là do cô nỡ tổn thương Ngôn Dực.

Ôn Bạch dậy, phủi nhẹ nếp nhăn hề tồn tại chiếc áo khoác, ánh mắt đầy ý vị thâm trường.

"Xem tinh thần Hạ tổng hôm nay , đầu óc vẻ minh mẫn cho lắm."

"Hay là để hôm khác chuyện tiếp ."

 

 

Loading...