An ủi Ngôn Dực xong.
Ôn Bạch về phía bậu cửa sổ, hít thở một chút để đổi khí.
Thế nhưng luồng khí quá đỗi ngột ngạt, nó va đập loạn xạ trong l.ồ.ng n.g.ự.c cô, khiến cô nhất thời thể giải tỏa .
Ngay cả khi giữa cô và Ngôn Dực từng xảy rạn nứt đến mức tuyệt giao, thì lời nguyền rủa lớn nhất cô dành cho cũng chỉ là mong ăn miếng cơm nào cũng miệng, đóng cảnh nào cũng , mỗi hôn nữ chính đều sẽ mẻ răng.
Cô là một xuyên trưởng thành, cô sẽ vì một cốt truyện định sẵn mà nguyền rủa ngôi do chính tay vun đắp vụt tắt cõi c.h.ế.t.
Huống hồ giống những kẻ "não tàn vì yêu" dồn cô chỗ c.h.ế.t , giữa họ ân oán, nhưng đến mức trả giá bằng m.á.u.
Một cơn gió cuốn lấy mái tóc dài của cô, thổi tung vạt áo.
Ôn Bạch xoay , ngược chiều gió, qua lớp kính sát đất, cô Ngôn Dực đang giường bệnh với vẻ yếu ớt khôn cùng.
Cô kìm lòng mà nhíu c.h.ặ.t đôi mày.
Phải thừa nhận rằng, cô thể chịu đựng khi thấy như thế .
Cơn bực bội vô cớ khiến cô móc điện thoại , nhấn mạnh dãy lưu tên là Tát Sa.
Đầu dây bên nhanh ch.óng bắt máy: "Có chuyện gì thế?"
Tát Sa mấy yên tâm về tình trạng của Ngôn Dực, đây là trạng thái mà suốt một năm qua cô ngày nào cũng duy trì.
"Có chuyện gì ư?"
Ôn Bạch hỏi ngược , càng cảm thấy đối phương đang giả ngu ngơ, chuyện lớn như thế tại báo cho cô một tiếng.
"Cô còn hỏi chuyện gì ?"
Tát Sa mấy để tâm:
"Đừng lấp lửng nữa. Có chuyện gì mà chẳng đều do hai gây ?"
"Cô là lợn ? Lợn chắc còn não hơn cô đấy!"
Ôn Bạch nghiến răng, âm thanh dồn nén trong l.ồ.ng n.g.ự.c ngày càng lớn hơn.
"Cậu ăn cơm thì cứ mặc kệ cho ăn? Cậu ngủ thì cũng kệ ngủ ?
Cái chứng chỉ nghề nghiệp mua bằng tiền của cô trả ? Một nghệ sĩ mà cũng quản nổi?
Chỉ riêng năm nay thôi, vì hạ đường huyết và việc quá sức mà nhập viện bao nhiêu ?
Tâm trạng tệ như , cô mới đúng là quản lý tâm đen, ông chủ thất đức đấy!"
Tiếng mắng c.h.ử.i cuốn trong gió, rít lên từng hồi.
Đối phương rõ ràng mắng cho ngơ ngác, sững sờ mất một lát:
"Mẹ kiếp! Cô phát điên cái gì thế! Cậu tính khí thế nào cô còn ?
Cả đội ngũ ai khuyên nổi ?
Bây giờ cô xót , thế đây cô cái quái gì ?
Cái tính khí thất thường, cái thói hư tật đó chẳng đều do chính cô nuông chiều mà thành ?"
"Chẳng các bắt ?"
Ôn Bạch vốn tìm để trút giận, ngờ trong lòng càng thêm nghẹn khuất, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
"Cô tiếp quản thì tiếp quản cho t.ử tế! để cô đưa thành nông nỗi ?"
"Đồ thần kinh! Hai các đều bệnh cả ! Là cô chắc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-dai-lao-quy-cau-co-quay-lai/chuong-52-dung-co-gia-lam-cuu-the-chu-nua.html.]
Tát Sa cũng nổi khùng lên.
"Cô mà hỏi , trong một năm ! mời cho bao nhiêu quản lý !
Cậu ý định để khác tiếp quản ? Người nào nấy chẳng đều chọc cho tức phát điên mà bỏ ?
Cô tưởng tiếp quản lắm đấy ? Là vì trong giới chẳng ai dám nhận cả!
Cậu nổi tiếng đến mấy cũng ai dám nhận !"
"Cô bảo ai thần kinh cơ?"
Ôn Bạch thẳng , mặt đen đáng sợ.
" cho cô đúng một tiếng đồng hồ, nhất là cô hãy dắt theo đội ngũ của , mang theo tất cả kế hoạch công việc và lịch trình gần đây của cút tới đây cho .
Nếu sẽ lên mạng bóc phốt giải trí X, để các còn đường mà ăn !
Rác rưởi, ai cần giữ thể diện nữa hết."
"..." Đầu dây bên vang lên hai tiếng "loảng xoảng", giống như tiếng đá cửa.
Tát Sa nghiến răng:
"Vậy là hợp đồng quản lý của , cô đồng ý ký đúng ?"
" đồng ý."
Ôn Bạch xoay , xuống ngã tư đường qua kẻ tấp nập, mặc cho gió lạnh lùa cổ áo, giọng dần bình :
" bận."
Cô khựng một chút:
" giúp các xử lý rắc rối mắt, các cho nghỉ ngơi để tẩm bổ sức khỏe.
Cơ hội thì đầy, con mới là quan trọng nhất."
"Ngây thơ."
Tát Sa lạnh một tiếng.
"Đây là chuyện thể quyết định .
Lịch trình của kín mít đến tận sang năm .
Cậu ly hôn xong là mất một nửa gia sản, nghỉ ngơi , cô cứ hỏi xem đủ tiền đền hợp đồng .
Cậu dừng nhưng công ty cũng sẽ đồng ý . Đều là trong giới cả, đừng giả cứu thế chủ nữa."
"Nếu thật sự giúp …"
Tát Sa gằn từng chữ một.
"Tự cô về mà dẫn dắt ."
Gió luồn qua kẽ tay.
Các đốt ngón tay của Ôn Bạch dần trắng bệch.
"Câm miệng."
"Đưa tới đây."