Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại - Chương 51: Có tôi ở đây

Cập nhật lúc: 2026-04-15 09:20:14
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì qua giờ cao điểm ăn trưa nên nhà ăn còn mấy .

Hai đang ăn.

Trong đầu Ôn Bạch chợt lóe lên một phân cảnh…

Đó là hình ảnh Ngôn Dực giữa vũng m.á.u.

Dòng m.á.u đỏ tươi đặc quánh chậm rãi loang tấm ga giường trắng muốt, phản chiếu gương mặt nhợt nhạt chút sức sống của .

Cơn ớn lạnh thấu xương gần như chạy dọc từ sống lưng lên tận gáy cô.

"Chuyện gì thế ?"

Tâm trí Ôn Bạch chấn động, vội vàng hỏi hệ thống.

"Cái gì cơ?"

Hệ thống dường như kịp phản ứng, giọng mang theo vài phần ngơ ngác.

Giây tiếp theo…

Hệ thống: [Cảnh báo! Tại thế giới Y4313, nhân vật Ngôn Dực đang biến động cảm xúc quá lớn, phát hiện khuynh hướng hành vi nguy hiểm cao.

Yêu cầu ký chủ kịp thời ngăn chặn để bảo vệ an tính mạng cho nhân vật chính.]

Tiếng máy móc ch.ói tai vang lên dồn dập.

Ôn Bạch rùng , đôi đũa trong tay rơi "keng" một tiếng xuống mặt bàn.

Đây là đầu tiên cô nhận lời cảnh báo như thế .

Hệ thống cũng sợ tới mức đèn đỏ nhấp nháy liên tục, nhanh ch.óng bay về phía cửa:

Hệ thống: [Chị ơi! Ngôn Dực đang gặp nguy hiểm! Mau ngăn !

Nếu c.h.ế.t, nhiệm vụ sẽ trực tiếp tuyên bố thất bại đấy!]

Ôn Bạch bật dậy, chân ghế nặng nề ma sát với sàn nhà tạo âm thanh ch.ói tai, thu hút sự chú ý của những xung quanh.

"Xin , lát nữa em sẽ về giải thích với ."

Chẳng kịp đợi Cố Dự phản ứng, Ôn Bạch lao khỏi nhà ăn như một cơn gió.

Bóng dáng hoảng loạn để chuỗi bước chân dồn dập hành lang dài.

chạy móc điện thoại , đôi bàn tay run rẩy bấm .

"Ngôn Dực... Ngôn Dực..."

Thế nhưng…

Không nhấc máy.

Thang máy xuống quá chậm.

Cô tung chân đá văng cánh cửa thoát hiểm, chạy thục mạng theo lối cầu thang bộ.

Cho đến khi cô xông tới cửa phòng bệnh, khoảnh khắc đẩy cửa , trái tim cô gần như ngừng đập.

Bên trong phòng bệnh…

Ngôn Dực đang bên mép giường, tay cầm con d.a.o gọt hoa quả, đang nghĩ gì.

Trên hàng mi vẫn còn vương những giọt nước mắt, gương mặt tê dại chút biểu cảm, ngay cả thở cũng giống như ngừng .

"Ngôn Dực!"

Ôn Bạch gần như lao đến, giật lấy con d.a.o trong tay .

Lưỡi d.a.o sượt qua đầu ngón tay cô, truyền đến một cảm giác đau nhói mà cô chẳng còn tâm trí để quan tâm.

"Cậu đang cái gì thế hả?"

Cô thở hổn hển, giọng vẫn còn run rẩy kiềm chế .

Phải thừa nhận rằng, cô thể chấp nhận cảnh tượng mà hệ thống cảnh báo , nghĩ đến việc Ngôn Dực sẽ chuyện nông nỗi đó, cả ngừng run lên bần bật.

Ngôn Dực ngơ ngác cô, ánh mắt trống rỗng thoáng d.a.o động.

"Chị Tiểu Bạch..."

Tiếng gọi nhẹ tựa như một giấc chiêm bao.

"Cậu cầm d.a.o gì?"

Ôn Bạch nghẹn ứ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c thở nổi, ánh mắt găm c.h.ặ.t lấy .

Còn Ngôn Dực giống như đang chìm đắm trong thế giới riêng, chậm rãi hạ tầm mắt con d.a.o gọt trái cây trong tay cô, nhíu mày lộ vẻ thẫn thờ:

"Không ."

Hệ thống chắc chắn sai.

Nỗi sợ hãi từng chút một leo lên trong lòng Ôn Bạch, cô chằm chằm rời mắt.

Bao nhiêu lời hỏi han, trách móc, an ủi đều nghẹn nơi cổ họng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-dai-lao-quy-cau-co-quay-lai/chuong-51-co-toi-o-day.html.]

Cô sợ thì sẽ điều dại dột, sợ toạc sẽ khiến khó xử mà chuyện bất cần đời.

"Tiểu Bạch..."

Thời gian như kéo giãn vô tận, trong khí chỉ còn tiếng thở của hai .

Ngôn Dực nhẹ nhàng kéo lấy tay cô.

"Em thế?"

Ôn Bạch khẽ nhíu mày, bủa vây bởi những cảm xúc hỗn độn trong lòng nên mở miệng .

Từ đầu đến cuối, cô chỉ coi như một đứa trẻ nuông chiều mà sinh hư, coi hành vi và nước mắt của là quân bài để uy h.i.ế.p ...

bệnh chỉ một .

tin thực sự mắc căn bệnh đó.

Một đứa con cưng định sẵn cả thế giới yêu thích, một thiên tài xuất chúng và vô song như , thể trầm cảm chứ?

Thế nhưng ngay

Hệ thống phát cảnh báo cầu cứu .

"Chị..."

Ngôn Dực khẽ bóp lòng bàn tay cô.

Đầu ngón tay lạnh ngắt.

" em giận ?"

Anh mím môi, đầu hộp cơm rỗng tủ.

" ăn hết sạch ."

Ôn Bạch nghẹn ngào, nước mắt ngừng xoay vòng trong hốc mắt.

"Nguội hết cả ... Mà còn ăn."

Khóe môi Ngôn Dực khẽ nhếch lên, nhưng trong mắt mang theo nỗi u sầu đậm đặc.

" sợ ăn cơm em cho nữa."

Dứt lời…

Một tiếng "ầm" vang lên.

Ôn Bạch cảm thấy trong l.ồ.ng n.g.ự.c thứ gì đó sụp đổ.

Chẳng kịp dọn dẹp đếm xỉa gì nữa.

Cái miệng tự chủ : "Không bậy."

"Chờ khỏe thể ăn ."

Tay Ngôn Dực siết c.h.ặ.t từng chút một, kéo cô về phía như đang bám lấy một sợi dây cứu mạng.

"Thật ?"

Vành mắt ướt át của đỏ hoe: "Nếu em lừa ..."

" cũng vẫn sẽ tha thứ cho em."

Ôn Bạch chút bất lực, đưa tay định lau vệt nước mắt nơi khóe mắt , nhưng vô tình để đó một vết đỏ ch.ói mắt.

Ngay khi cô định lấy giấy để lau…

Ngôn Dực vòng tay ôm lấy eo cô.

Anh vùi mặt n.g.ự.c cô.

"Tiểu Bạch."

Giọng rầu rĩ, mang theo sự ỷ đầy lúng túng: " nhớ em lắm."

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân khẽ.

Cả hai đều nhận .

Qua khe cửa khép hờ, Cố Dự thấy Ôn Bạch đang Ngôn Dực ôm trong lòng, thấy bàn tay trắng trẻo mềm mại của cô nhẹ nhàng đặt mái tóc đối phương.

Khoảnh khắc đó, biểu cảm của hề gợn sóng, chỉ các đốt ngón tay là siết .

Cánh cửa phòng bệnh gió thổi khẽ khép .

Phát một tiếng "cạch" nhẹ.

"Ừ."

Ôn Bạch đáp , giống như vô đây khi nũng, dịu dàng và kiên nhẫn:

"Có ở đây."

 

 

 

Loading...