Bị thấu tâm tư, đương nhiên chẳng còn gan mà mấy chuyện trêu chọc nữa.
Ôn Bạch giường từ sớm, trằn trọc lật qua lật như nướng bánh chảo.
Hoắc Cảnh Hằng đúng là âm hồn bất tán.
Điện thoại cứ "tinh tinh" reo lên ngừng.
Hoắc Cảnh Hằng: [Đang gì đấy?]
Hoắc Cảnh Hằng: [Cô là sẽ .]
Hoắc Cảnh Hằng: [Trả lời .]
Hoắc Cảnh Hằng: [Muốn đến phá cửa bây giờ ?]
Hoắc Cảnh Hằng: [Ôn Bạch!]
Nhìn tin nhắn nhảy liên tục, tâm trạng vốn rối như tơ vò của Ôn Bạch ngay lập tức bùng nổ.
Ôn Bạch: [Anh cần ngủ ?]
Hoắc Cảnh Hằng: [Cô còn quản cả chuyện ngủ ?]
Ôn Bạch: [ cần ngủ!]
Hoắc Cảnh Hằng: [Cô quên cô vốn là cú đêm .]
Ôn Bạch: [Đó là vì cái vị đại gia như chịu ngủ đấy!]
Hoắc Cảnh Hằng: [Bây giờ cũng ngủ.]
Ôn Bạch: [ đang tán tỉnh !]
Hoắc Cảnh Hằng: [Thế cô tán tỉnh ai?]
là đồ thần kinh.
Ôn Bạch cảm thấy hổ thẹn vì sự thiếu hiểu năm xưa của .
Lúc đó cô thể thấy tên "cũng chút đáng yêu" cơ chứ?
là mù mắt .
Đang định tắt đèn ngủ…
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ nhẹ nhàng.
"Em ngủ ?"
Cố Dự như sợ phiền đến cô, giọng nén xuống thấp.
"Chưa ạ."
Ôn Bạch để điện thoại ở chế độ im lặng, chột giấu nhẹm nó xuống gối.
Cố Dự đẩy cửa bước , thấy cô xuống thì khựng .
Có vẻ đang đắn đo xem nên .
"Cần em giả vờ một chút thì mới dám ?"
Ôn Bạch chống tay dậy, chui khỏi chăn.
Những ngày cô mặc đồ ngủ của , cổ áo lỏng lẻo trượt sang một bên, để lộ đường cong thanh mảnh của cổ và xương quai xanh.
Cố Dự ở phía cuối giường.
"Dù em bình thường , nhưng nghĩ vẫn nên kiểm tra một chút thì hơn.
Ngày mai ca phẫu thuật, ở phòng khám."
Ôn Bạch chớp mắt, đưa hai đôi chân thon dài trắng nõn khỏi chăn.
Ánh mắt Cố Dự lướt qua thật nhanh, tùy tay kéo góc chăn che những phần cần kiểm tra.
"Em đây là đang thử thách... Y đức của đấy ?"
Ôn Bạch thấy lạ lẫm khi cũng đùa.
"Thế thì chắc y đức của lắm."
"Đại loại là ."
Cố Dự cúi đầu, đầu ngón tay men theo cổ chân cô để thăm dò và kiểm tra, vô cùng nghiêm túc và bình tĩnh.
Mãi đến khi kiểm tra xong, giọng điệu của mới mang theo chút ngạc nhiên:
"Hồi phục nhanh thật đấy."
"Đại loại là ."
Ôn Bạch học theo giọng của , ánh mắt khẽ móc lấy vạt áo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-dai-lao-quy-cau-co-quay-lai/chuong-45-khong-yeu.html.]
Bộ đồ ngủ của màu xanh thẫm, khuy áo luôn cài ngay ngắn đến tận nấc cùng.
Kiểu dáng rộng rãi che vòng eo, nhưng giấu phần da thịt lộ ở cổ và cổ tay.
Lớp lụa mỏng dán sát cơ n.g.ự.c, để lộ những đường nét vặn, rõ ràng là một vẻ cấm d.ụ.c nhưng toát lên sự gợi cảm nên .
"Nếu thì ngoài đây."
Cố Dự dậy.
Đầu óc Ôn Bạch nóng lên: "Cứ thế mà ?"
Cố Dự cô, ánh mắt trầm tĩnh mà đầy vẻ nuông chiều.
Khoảnh khắc đó, cô bỗng cảm thấy thấu hết tâm tư nhỏ nhặt của .
Ôn Bạch bò dậy, giường, từ cao xuống .
"Nhất định kết hôn mới yêu ?
Không kết hôn thì thể yêu ?
Không yêu thì thể kết hôn ?"
Cố Dự ngước lên, ngơ ngác cô.
Như sợ cô vững mà ngã xuống, hai tay tự nhiên đưa hộ vệ bên hông cô.
"Trên thế giới hai nào là hảo cả…"
"Em !"
Ôn Bạch bịt miệng , một chữ cũng thêm.
Anh đều đúng cả.
cô nắm giữ kịch bản của nữ chính, định sẵn là tư cách để nhận lấy lời hẹn ước trọn đời của .
"Em chỉ hỏi một câu thôi."
Giọng Ôn Bạch gấp gáp, gấp đến mức mang theo cả tiếng nức nở.
"Nếu đây là một cuộc tình mà chỉ thích em, em cũng thích , thì yêu ?"
Kể từ khi chân thành tỏ tình, cô luôn suy nghĩ, suy nghĩ mãi.
Liệu cách nào để bản thể nhắm mắt ngơ, lừa dối để bước cuộc tình mà mong , mà khi thành nhiệm vụ tổn thương .
Câu trả lời là: Không .
Cô là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Nhiệm vụ của cô là đến để lừa gạt tình cảm của , khiến nguội lạnh lòng tin mà bước một cuộc hôn nhân do cha sắp đặt, yêu vợ mà vốn dĩ yêu...
Thứ cô thể đáp lúc chỉ sự thành thật hèn mọn thôi.
Cố Dự sững tại chỗ, đầu ngón tay vẫn dừng bên hông cô.
Hồi lâu …
Anh gằn từng chữ một, công bố đáp án:
"Không. Yêu."
"Kết hôn thì gì chứ?"
Đáy mắt Ôn Bạch tức thì ướt đẫm.
"Nếu chỉ kết hôn, thì kết với ai mà chẳng ?
Anh vốn nên kết hôn từ lâu mới ."
Cố Dự hiểu tại cô bài xích hôn nhân đến thế.
Hay cách khác, cô đang bài xích... Cuộc hôn nhân với .
Nén cơn đau như d.a.o cứa l.ồ.ng n.g.ự.c, nhẹ nhàng đặt cô xuống.
"Anh thể đợi em năm năm, mười năm, thậm chí là lâu hơn nữa."
Anh chút đau đớn, như thể đang đồng cảm với nỗi đau của cô dù rõ nguyên do.
Giọng cũng nhuốm màu nghẹn ngào y như cô: "Thế nhưng, Ôn Bạch..."
Anh lau vệt nước mắt nơi khóe mắt cô, nhẹ nhàng ôm cô lòng.
"Anh thể mất tin tức của em thêm nào nữa, dù chỉ là một ngày."
Một nụ hôn mang theo vị mặn đắng của nước mắt đặt lên đỉnh đầu mềm mại của cô.
"Em thể thong thả suy nghĩ, thong thả lựa chọn."
" em đừng giống như ... Không cần nữa."