Ghi chép về món ngon nhà họ Tô - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-01-15 15:59:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước cửa Tân Vị Lâu treo lên tấm biển "Bánh Hoa Tươi", giá chỉ ba văn một cái, khói tỏa nghi ngút.

 

Bánh của Dục Mãn Lâu bán quá nhanh, hôm qua nhiều mua nên tránh khỏi nuối tiếc, nay thấy bên rẻ hơn thấy nhân bánh lộ hấp dẫn, ai nấy đều câu mất hồn vía, chen mua.

 

Tiểu nhị đóng gói bánh, Triệu Sơn thu tiền, còn Triệu Nho thì dòng tiền ngừng đổ túi , vuốt râu đắc ý: "Xem bánh hoa tươi của Dục Mãn Lâu cũng chỉ thế mà thôi."

 

Triệu Sơn nịnh nọt: "Đêm qua chúng gia công suốt đêm, Dục Mãn Lâu dù ba ngày ba đêm cũng chẳng bằng lượng của chúng trong một đêm.

 

Ngài xem, lượng bán buổi sáng của bằng cả ngày của bọn họ !"

 

Sáng sớm tinh mơ, một tia nắng đầu tiên xua tan màn đêm.

 

Tô Miên Tuyết xe ngựa của La phủ, kéo rèm bắt gặp Triệu Nho đang vuốt râu với .

 

Nàng cũng mỉm đáp , vịn tay Lâm bà t.ử xuống xe, khách sáo lời cảm tạ xoay t.ửu lầu.

 

Hôm nay lượng bánh hoa tươi chuẩn nhiều hơn hôm qua.

 

Có kinh nghiệm của ngày đầu tiên, hôm nay nàng tự nhiên dám mạnh dạn xuống tay lớn.

 

Chỉ là như mong đợi, bánh hôm nay chỉ bán hai phần ba, so với hôm qua thì t.h.ả.m đạm hơn nhiều.

 

Hỏi thăm mới Tân Vị Lâu bán bánh chỉ ba văn, còn mua ba tặng một.

 

"Đang đ.á.n.h chiến tranh giá cả với đây mà."

 

"Đến tiệm nhà họ mua ba cái bánh hoa tươi mang về đây."

 

Tiểu nhị cầm đồng tiền, mặt lộ vẻ khó hiểu, Bùi Du trừng mắt đến mức lạnh cả sống lưng, liền vắt chân lên cổ mà chạy.

 

Chủ nhân định tự bỏ cuộc, còn tiếp tay cho đối thủ ?

 

Bốn cái bánh nhanh ch.óng mang về, Tô Miên Tuyết chia thành từng miếng nhỏ.

 

Hàn Lăng Vân nhanh tay bốc một miếng bỏ miệng, lập tức phun ngay: "Đồ nhà họ dở tệ, hèn chi giá rẻ hơn chúng ."

 

Tô Doanh đang kỳ nghỉ ở trường tư thục, Hàn Lăng Vân vốn quen với Tô Miên Tuyết, cộng thêm Tô Doanh hiếu học nên lưu t.ửu lầu để dạy sách.

 

Còn Tô Doanh, cả ngày ôm sách thì cũng cầm b.út, dường như ý phân cao thấp với Bùi Du.

 

So với thái độ đầy hậm hực của những khác, Tô Miên Tuyết nhấm nháp một cách nghiêm túc.

 

Nhân bánh của Tân Vị Lâu thơm bằng nhà nàng, chút vị chát, nhưng hương hoa nồng đậm, chắc hẳn là thêm phụ gia gì đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ghi-chep-ve-mon-ngon-nha-ho-to/chuong-81.html.]

Lớp vỏ bên ngoài cũng tinh xảo bằng, lẽ do gấp để chạy theo lượng nên chú trọng công phu.

 

"Nhà bọn họ bán rẻ, nhưng tổng thể thơm ngon bằng nhà .

 

Cứ để họ nếm chút vị ngọt , chờ khi thêm nhiều nếm thử bánh nhà , họ tự khắc sẽ sự chênh lệch."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Việc gì vội, việc gì tự loạn trận tuyến chứ?

 

Ánh mắt quần chúng vốn tinh tường, ăn qua món ngon thực sự, họ sẽ lựa chọn và phán đoán của riêng .

 

"Tân Vị Lâu lấy lượng để áp chế chúng , điều so , nhưng về hương vị, chúng thắng họ một bậc.

 

Từ ngày mai, hãy giảm lượng xuống như hôm , chỉ cần đảm bảo tay nghề tinh túy, Tân Vị Lâu nhiều đến cũng bì kịp chúng ."

 

Tô Miên Tuyết cụp mắt, bóng cây ngoài cửa sổ lay động.

 

Nàng đủ thời gian, nàng cũng đủ trầm .

 

Bên ngoài lâu sắc xanh vẫn dạt dào, giọt mưa đọng mái hiên tan làn nước trong vắt, lan tỏa trong màn sương mờ ảo.

 

"Có thư từ Tô Ký gửi tới, đưa thư thấy ở nhà ai nên mang thẳng đến Dục Mãn Lâu." Bùi Du tay cầm ô, bước qua cửa thấy giọng lười biếng vọng .

 

Tô Miên Tuyết vẫn nhúc nhích, tay đang nặn bánh trôi đặt sang một bên.

 

Hai mươi "đứa nhỏ" béo mập xếp hàng ngay ngắn, trông còn khiến nàng bớt lo hơn kẻ đang ngoài .

 

"A Tuyết, gửi thư cho nàng ."

 

Hắn thu ô, bên ngoài mưa lớn, lúc lấy thư và khi trở , ướt sũng quá nửa.

 

"Ta ở đây vốn chẳng quen mấy , thư gửi cho .

 

Chắc là gửi cho đấy, đừng bảo bóc sang nổi cáu với ."

 

Tô Miên Tuyết nhận lấy phong thư, liếc mắt qua, mặt bì thư đề hai chữ "Khanh Khanh".

 

Quả nhiên gửi cho nàng.

 

Bức thư gác sang một bên, trong t.ửu lầu qua thấy đều tiến lên một cái. Cho đến tối mịt vẫn chẳng thấy ai đến nhận, Lâm Nương mới lên tiếng, bảo rằng thư gửi đến Dục Mãn Lâu thì chắc chắn là của một trong bọn họ, cứ để đấy ai nhận cũng , ng nhỡ lỡ mất việc gì quan trọng thì lợi bất cập hại.

 

Hay là cứ mở xem thử, nội dung bên trong ắt sẽ cho ai.

 

 

 

 

Loading...