“Đứa nhỏ tội nghiệp của , chẳng danh t.ửu lầu vang xa, hôm nay bán món đá bào gì đó, trưa nay ăn xong là nó chẳng ăn uống gì nữa, một lát bụng đau dữ dội.
Nếu Tiểu Bảo đau đến chịu nổi, thèm đến đây quấy rối ?”
Phụ nhân lóc t.h.ả.m thiết, những thấy lời đều bất giác xoa bụng , trong đó kẻ phụ họa: “Cảm giác đúng là chút đau thật.”
Ngay lập tức, liên tiếp vài cũng bắt đầu kêu ca đau bụng.
Bọn họ náo loạn nhỏ, tiểu nhị thò đầu , vội vã chạy thông báo: “Chủ nhân, xong , ngoài vây quanh gây sự, bảo là ăn đồ nhà xong thì đau bụng!”
“Chủ nhân, đám cửa Dục Mãn Lâu nháo nhào lên , ngài xem chúng cần mặt khuyên giải ngay ?”
Nghe thủ hạ bẩm báo, Triệu Nho thong thả ghế thái sư, nheo mắt nhấp một ngụm trong chén.
Hai bên tóc mai của lão lốm đốm bạc, tuy tuổi nhưng trông vẫn nho nhã phong lưu.
Lão đặt chén xuống, liếc mắt kẻ : “Đi theo bao lâu mà vẫn hấp tấp bộp chộp, nặng nhẹ, xem Triệu Sơn vẫn dạy bảo ngươi cho .”
Mấy ngày gần đây, Triệu Nho sai thuộc hạ mua hết các món của Dục Mãn Lâu về nếm thử, hương vị quả thực ngon miệng hơn, giá cả chăng.
một núi thể hai hổ, tục ngữ câu trèo cao thì ngã đau.
Nàng chẳng ăn, lôi kéo khách khứa đó ?
Hôm nay hào phóng bỏ cả lượng bạc tặng kem đá bào, ngày mai mời đám tiểu quan trong lầu lên chữ, chẳng lẽ ngày định mở luôn một tiệm "Lam Nhan Quán" ?
Triệu Nho tức chứ!
Tô Miên Tuyết đây là c.h.ặ.t đứt tài lộ của lão.
Đáng lẽ nàng nên giống như , căn bản chẳng cần lão tay, chỉ vài ngày là sập tiệm mới đúng.
“Đi gọi Giả Tam đây, chờ khi nào Giả Tam và Tô lão bản đều mặt, lão gia mới ngoài.”
Đầu ngón tay Triệu Nho siết c.h.ặ.t chén sứ đến trắng bệch, nhất thời cổ tay run lên, chén nghiêng ngả bàn, đổ quá nửa nước.
Qua hết ngày hôm nay, danh tiếng của Dục Mãn Lâu sẽ quét rác, đầu bếp của Tân Vị Lâu đem các món của nhà nàng hết.
Chỉ cần gán cho một câu đồ ăn sạch sẽ, ăn đứt ruột nát gan, thì mặc kệ nàng bản lĩnh lớn đến cũng đừng hòng trở !
……
Tô Miên Tuyết từ trong phòng vội vã chạy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ghi-chep-ve-mon-ngon-nha-ho-to/chuong-66.html.]
Phụ nhân đang cúi đầu rơi lệ, tay ôm đứa trẻ choai choai, thấy nàng xuất hiện liền trợn mắt trừng trừng, đó rống lên to hơn.
“Đứa nhỏ tội nghiệp của !
Đều tại đám gian thương vô lương tâm , kiếm đủ tiền mà lẽ bỏ nổi hạt gạo miếng thịt ngon cho chúng ăn ?
Tiền của chúng là tiền, mạng của chúng là mạng ?
Đều là mồ hôi nước mắt cả đấy!”
Trấn Cảnh Hương quá lớn, hằng ngày ngoài mua thịt mua rau thường xuyên chạm mặt .
Tô Miên Tuyết dù hạng một nhớ mãi quên, nhưng ít nhiều cũng nhận ai là gương mặt quen thuộc.
“Lâm đại nương, bà hãy sờ kỹ bụng xem, ăn đồ nhà thật sự đau đến thế ?”
Lâm đại nương gọi tên liền ngừng bặt tiếng o o, xoa xoa bụng cảm nhận một chút.
Bụng đang no căng, bộ tịch lóc một trận, đúng là trướng đau thật.
Bà ngẫm nghĩ một lát lí nhí đáp: “Hình như chút trướng khí.”
“Xin nhé Tuyết nha đầu, chúng đều là cùng trấn cả, cha cháu phẩm tính thế nào còn lạ gì, cháu là con gái ông , tự nhiên cũng giáo dưỡng t.ử tế.”
Tô Miên Tuyết đỡ bà dậy, với những còn : “Các vị, chúng đều là một trấn, cha là hạng nào đều rõ.
Tiểu nữ t.ử vốn nay chỉ quanh quẩn nơi khuê các, nay gánh vác cửa hàng cũng nhờ bà con ủng hộ mới c.h.ế.t yểu giữa đường.”
Giọng nàng nhẹ nhàng thanh thoát, môi mỉm với : “Các vị hãy cảm nhận kỹ xem, thật là ăn đồ nhà mà đau bụng khó nhịn ?
Nếu , thì chắc do bà con ăn no náo loạn một hồi nên dày trướng khó chịu đó thôi.
Chi bằng trong dùng một chén quất bì để tiêu thực bài trướng.”
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Một lời vô cùng khéo léo, dân chúng xung quanh xong, sờ bụng thấy đúng là còn đau nữa, liền lục tục kéo trong lầu định uống chén nhỏ.
Trà quất bì chẳng đáng bao nhiêu tiền, bỏ chút lợi nhỏ xua tan đám đông xem náo nhiệt, để nàng gian riêng giải quyết với vị phụ nhân .
“Mang theo hài t.ử quỳ đất thế , sợ nó nhiễm lạnh thêm ?” Tô Miên Tuyết xổm xuống, định vén góc tay áo đứa trẻ lên thì phụ nhân nọ đập mạnh tay gạt .