Ngoại trừ chuyện đó , thứ duy nhất thể khiến thực khách vui chính là vị đại gia đang thu tiền ở quầy .
……
“Tuyết t.ử.”
Bên khe cửa tiệm Tô Ký thò mấy cái đầu.
“Sáng nay trời mưa, buổi chiều mấy thứ chui từ nước lên, bọn liền nghĩ mang đến cho nếm chút vị tươi.”
Tô Miên Tuyết nhận lấy giỏ ếch đồng từ tay mấy thiếu niên.
Đám nhóc đó chẳng đợi nàng kịp câu nào chạy mất hút.
“Đám nhóc thật là nghịch ngợm quá thể!
Tặng một giỏ cóc nhái thế , rõ ràng là cố ý trêu mà?” Bùi Du vén rèm bước , mặt đen như nhọ nồi.
“Thật là hư hỏng!
Không thể dạy bảo nổi!
Hôm nay ngoài còn chúng ném bùn , giờ mang cóc nhái tới đây, chẳng cần cũng là cố tình !”
“Đây là ếch đồng, hầm canh uống tươi ngọt.
Ngươi ngoài cứ trưng cái bộ mặt như thể nợ ngươi mấy chục lượng bạc , chớ qua cửa chính của Tô Ký, thấy sẽ ảnh hưởng đến việc ăn của .”
Tô Miên Tuyết xách giỏ bếp, lấy cái chậu đựng cá tôm , phân phó cho kẻ đang rảnh rỗi là Bùi Du: “Đi rửa bát .
Thịt ếch tươi, tí nữa sẽ cho ngươi nếm thử một chút.
Đại phu dặn ngươi ăn cơm ô tinh, trời nắng thì lật mấy cuốn sách của xem, tự mang phơi lấy lá nam chúc mà tẩm.”
Ếch đồng đổ cái chậu lớn đầy nước.
Các loại cá tôm nàng xử lý thuần thục, ếch đồng cũng thuộc họ nhà ếch, thịt tuy ngon nhưng bảo nàng tự tay rửa sạch lớp da trơn tuột thì đúng là cảm giác khó mà chấp nhận nổi.
Bùi Du ghét bỏ như , chỉ thể để nàng thôi.
Nhị Nha tay chân lanh lẹ, dùng hành động để chứng minh cho Tô Miên Tuyết thấy một lượng bạc chi đáng giá đến nhường nào.
Cốt yếu cũng bởi mụ mìn thấy nàng tuổi còn nhỏ nên hét giá cho cao.
Nàng vốn là một tiểu nha đầu bẩn thỉu lấm lem, ngày thường cơm ăn chẳng đủ no, hạng đáng giá nhất là bán các gia đình giàu sang trong thành hoặc chốn Hồng Tụ Lâu, chứ ở cái trấn Cảnh Hương thì bán cho ai .
"Tô tỷ tỷ, bát đũa rửa sạch , tỷ bảo Bùi ca ca nghỉ ngơi ạ."
Bùi Du mới chạm tay giẻ lau, tâm tình bỗng chốc lên hẳn, vẻ ban ơn xoa xoa mái tóc xơ xác vì thiếu dinh dưỡng của Nhị Nha, đáp: "Ngoan lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ghi-chep-ve-mon-ngon-nha-ho-to/chuong-30.html.]
"Tô lão bản cần món phụ gì cứ để chuẩn cho."
Tô Miên Tuyết bốc một nắm đậu nành trong tay, ngắt bỏ phần mầm đặt bát, mặc kệ tự ý sắp xếp, nàng dự tính tối nay sẽ xào một đĩa giá đỗ.
Lý Đại Ngưu hôm nay tan sớm, lúc trở về đúng lúc thấy Tô Miên Tuyết đang thịt ếch đồng trong chậu.
"Miên Tuyết , mau buông mấy thứ đó ." Con gái nhà thể chạm những thứ .
Dù Tô Miên Tuyết cứng cỏi đến , nàng cũng chỉ là một thiếu nữ mười sáu tuổi mà thôi.
"Hắn ?
Muội là lão bản, là tạp công thì việc để mới đúng.
Nói cũng , là phận nữ nhi, là nam nhi đại trượng phu cơ mà." Lý Đại Ngưu kéo ghế xuống.
Tô Miên Tuyết vén váy, xuống bên cạnh phụ giúp một tay.
Trấn Cảnh Hương cạnh sông nước, Lý Đại Ngưu thường xuyên ở nông thôn nên tự nhiên lạ gì mấy thứ đồ bùn đất .
Tô Miên Tuyết giải thích một câu: "Hắn đang bệnh."
Bùi Du đúng là đang bệnh thật, nhưng phần nhiều là vì chạm mấy thứ bẩn thỉu .
Thân thể như ngọc quý, đôi bàn tay trắng ngần một vết chai, vốn là đôi tay để cầm cuốn Tứ Thư Ngũ Kinh mượn từ thư xá, chứ chẳng dùng để những việc thế .
Tô Miên Tuyết nhiều chữ, những giáo d.ụ.c và tri thức nàng từng học vốn chẳng hề tương thích với triều đại Đại Chu , thậm chí chẳng đất dụng võ.
Nàng chỉ thể dựa chút vốn liếng ít ỏi của mà xoay xở, còn chắt bóp thời gian vốn chẳng dư dả gì để học chữ.
Lớp da ếch đồng lột sạch, xát qua muối đặt đĩa chờ sẵn.
Sau cơn mưa, khí lạnh hơn nhiều.
Tô Miên Tuyết hớp một ngụm canh, còn Nhị Nha thì cứ dán mắt mâm cơm nàng xong.
Tiểu cô nương bỏ đói lâu, giờ ăn gì cũng thấy hương vị đậm đà.
Ếch bắt bùn lên, đem hầm canh là tuyệt nhất, chẳng cần thêm thắt gì nhiều, chỉ chút sài hồ, hạt sen, cam thảo cùng ít muối là đủ vị.
Bếp lò nhỏ nhóm lên, d.ư.ợ.c liệu bọc trong túi vải bông thả nồi đất.
Nhị Nha nhanh nhảu nhóm lửa, xung phong nhận nhiệm vụ canh chừng lò.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Tô tỷ tỷ, tỷ với Bùi ca ca nghỉ ngơi , ở đây cứ để lo."