Ghi chép về món ngon nhà họ Tô - Chương 212

Cập nhật lúc: 2026-01-15 16:08:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồng liêu thấy cứ khần , bèn khuyên nhủ: "Quận chúa sinh nhật, ngươi mà chính là kháng chỉ.

 

Nếu Hoàng thượng chỉ giáng tội ngươi thì còn tự gánh , ngộ nhỡ Ngài trách tội đến nhà, cha tỷ còn hưởng phúc chịu tai bay vạ gió, chẳng ngươi sẽ trở thành tội nhân của cả dòng tộc ?"

 

"Ngươi đúng, chỉ là..." Lý Thượng Võ suy tính , cuối cùng hạ quyết tâm: "Ngươi cứ , sẽ cung muộn một chút."

 

"Trong cung nơi ngươi lúc nào thì ." Đồng liêu tán thành : "Thôi , ngươi mau lên, chúng đợi ở cửa thành.

 

Đừng của ngươi mà lỡ mất giờ lành, Hoàng thượng giáng tội thì chẳng nể tình gì ."

 

Thấy lời đồng liêu lý, Lý Thượng Võ cảm ơn phi ngựa thẳng đến phường Thái Bình.

 

Trong con ngõ nhỏ yên tĩnh lạ thường, so với tới thì thêm phần ấm cúng, giếng nước còn treo bộ đồ mới tinh tươm.

 

Hắn kỹ, một bộ trong đó rõ ràng đồ nữ t.ử, mà là của nam nhân.

 

Trí nhớ của , rời cố ý quan sát, sân nửa cây hồng vươn , sân là cây táo.

 

Chẳng lẽ đổi chủ ?

 

Hắn bần thần ghế đá gốc hồng, cầm chiếc trâm trong tay mà ngẩn ngơ.

 

Đồng liêu đợi ở cửa thành mãi thấy tới, đến khi vị tướng quân phía tiến đến, rõ nguyên nhân xong chỉ bảo bọn họ cứ .

 

Có tướng quân lên tiếng, mấy chờ bên cạnh dám nán lâu, liền lục tục theo .

 

Hôm nay Tô Miên Tuyết phục sức lộng lẫy, y phục và trang sức đều do Thượng Phục cục chế tác, qua tay Hoàng hậu mới ban đến tay nàng.

 

Nàng ở cùng chỗ với Tạ Trường Hi, việc trang điểm chải chuốt hôm nay cũng do thị nữ của Tạ Trường Hi đảm nhiệm.

 

Ngồi bàn trang điểm, nàng cứ gà gật buồn ngủ, thỉnh thoảng mới ngẩng đầu lên cho xem xét để chỉnh sửa.

 

Cảm giác quá đỗi xa lạ, khiến nàng khỏi lúng túng.

 

Sau khi hầu nữ thu xếp xong xuôi, nàng dậy khoác lên chiếc áo choàng lông màu đỏ thắm.

 

Bên , tà váy vân cẩm sắc ngọc ẩn hiện theo từng nhịp bước.

 

Mái tóc b.úi kiểu Nguyên Bảo linh động, nhẹ nhàng, hợp với vẻ thiếu nữ xuất giá của nàng.

 

Vì nàng ngay ngắn nên trông càng thêm phần đoan trang.

 

Tuy vẫn đang tiết đông giá rét, nhưng trong cung thiếu những thợ trồng hoa tay nghề cao.

 

Dù là mùa đông khắc nghiệt, họ vẫn cách khiến hoa nở như mùa xuân, chỉ để phô diễn sự coi trọng của hoàng thất đối với buổi tiệc .

 

Tiệc ngắm hoa thực chất chỉ là một màn kịch, mục đích chính là để nàng giao lưu với các tiểu thư quyền quý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ghi-chep-ve-mon-ngon-nha-ho-to/chuong-212.html.]

Mấy vị thiên kim thấy nàng đều chủ động tiến gần tỏ ý giao hảo.

 

Duy chỉ Lương gia tam cô nương sắc mặt tái nhợt.

 

Đi bên cạnh Tô Miên Tuyết, nhan sắc nàng chẳng hề kém cạnh các quý nữ khác, cử chỉ tiến thoái chừng mực.

 

Nàng chính là dưỡng nữ danh nghĩa của Tạ Trường Hi, nhị tiểu thư của phủ trưởng công chúa — Lương Thuần.

 

Hai vốn hiềm khích từ , lúc ít đang đổ dồn ánh mắt về phía họ.

 

Tô Doanh chỉ khẽ liếc mắt, hờ hững : "Nàng đáng để tốn công trả thù."

 

Nàng càng lớn càng thích vùi sách vở.

 

Lương Thuần kẻ chỉ giỏi màu bên ngoài, nhưng kịch cũng ngày hạ màn, đến lúc đó chỉ con đường tự tự chịu.

 

"Muội xem nàng kìa, khi về chắc mất hai ngày mất ăn mất ngủ." Tô Miên Tuyết hướng mắt về phía đám võ tướng quan sát, nhưng mãi vẫn thấy bóng dáng nọ .

 

Tô Doanh hỏi: "A tỷ vẫn cho Đại Ngưu ca ?"

 

Tô Miên Tuyết gật đầu.

 

Lần Lý Thượng Võ với nàng rằng Hoàng thượng cưới quận chúa, khi bảo cưới, nàng nảy ý định trêu chọc một phen.

 

Sự xuất hiện của nàng cũng là dấu hiệu bắt đầu buổi tiệc.

 

Chỉ là nàng ngờ Lý Thượng Võ cứng đầu đến thế, dám thực sự phật lòng Hoàng thượng.

 

"Ta tìm ."

 

Nàng mà , e là Lý Thượng Võ thể đợi cả ngày thật.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Lúc là thời gian để các quý nữ và công t.ử trò chuyện ngắm hoa.

 

Nếu đôi bên tâm đầu ý hợp, gia đình hai bên đồng thuận thì cũng thể nên duyên định mệnh.

 

Trong lòng Tô Miên Tuyết bỗng dâng lên một ngọn lửa vô danh.

 

Chuyện nào lớn chuyện nào nhỏ phân biệt cho rõ chứ, nên hành động khinh suất như .

 

Vừa đến cửa cung, từ xa thấy một bóng vội vã chạy tới.

 

Rõ ràng là mùa đông mà chạy đến mồ hôi đầm đìa.

 

Tô Miên Tuyết khẽ nheo mắt, Đậu Khấu đỡ lên xe ngựa.

 

 

 

 

Loading...