Sau khi đem chuyện với Tạ Bảo Xu, nàng hiểu rõ tâm ý , cũng bằng lòng thuận nước đẩy thuyền một việc .
Đợi khi việc kết thúc, và nàng sẽ chấm dứt đoạn ân tình hoang đường vốn nên .
Tạ Bảo Xu hiểu rõ, lẽ sẽ chút tiếc nuối, nhưng chỉ cần thời gian đủ dài, tất cả sẽ đè nén xuống nơi sâu thẳm nhất, tựa như những bức tranh chữ cổ vật xếp xó trong kho, mãi mãi bao giờ mang nữa.
Bóng cây xanh ngắt, sen ao thanh nhã vươn , một màu lục ý dạt dào xua tan phần lớn cái nóng mùa hạ.
Tô Doanh cẩn thận túm lấy vạt áo, cúi đầu đôi giày thêu mới chân, vẻ lúng túng và bất an mãi tan biến.
Nàng cùng Tô Miên Tuyết đến ít phủ để chuẩn món ăn, nhưng tiến cung thì đây là đầu tiên.
Tô Miên Tuyết so với nàng cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Những Trương phủ, Bùi phủ, Vương phủ Lương phủ gì đó, căn bản thể nào sánh với sự trang trọng và uy áp tột cùng của hoàng cung.
Đi nhầm một bước, sai một câu, đều là chuyện thể hóa giải bằng vài lời xin .
Nàng chăm chú con đường chân, vì bộ một quãng xa nên dám nghĩ ngợi lung tung sợ phân tâm mà vấp ngã.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nàng lẳng lặng theo một vị Phúc ma ma mặt mày nghiêm nghị, đến thở mạnh cũng dám.
Đi qua hồ sen, đến một khu vườn rực rỡ kỳ hoa dị thảo.
Khu vườn lớn, nàng lén liếc một cái, muôn hồng nghìn tía khiến nàng hoa cả mắt.
Tô Doanh mải miết duy trì bước chân, vì ngắm quá lâu nên chút xuất thần, suýt chút nữa đ.â.m sầm lưng Tô Miên Tuyết.
Phúc ma ma dừng bước, đợi đến khi hai Tô Miên Tuyết định thần mới chậm rãi tiếp, nhưng nhịp chân còn vội vã như lúc đầu.
Liên tục qua hai lớp cửa, cảnh sắc lướt qua mắt, sắc đỏ thắm càng thêm rực rỡ, một tòa cung điện rộng lớn hiện mặt.
Phúc ma ma suy nghĩ hồi lâu, khẽ nhún hành lễ với Tô Miên Tuyết: “Tô cô nương, gần đây tiết trời oi bức, Thái hậu nương nương vốn sợ nóng, hiện tại chắc mới chợp mắt.
Nô tỳ đưa cô nương chỉnh đốn trang phục một chút, đó hãy đến tiểu phòng bếp chuẩn điểm tâm cho Lão tổ tông dùng thử.”
Tô Miên Tuyết gật đầu đồng ý.
Nàng nãy giờ bộ khá nhiều, tóc mai sớm bết dính mồ hôi.
Nàng hiểu ý của Phúc ma ma, diện kiến Thái hậu mà lôi thôi thì thật khiếm nhã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ghi-chep-ve-mon-ngon-nha-ho-to/chuong-187.html.]
Nàng bèn theo bà phòng, lau sạch mồ hôi trán, b.úi mái tóc mới đến tiểu phòng bếp.
Phúc ma ma một bên, tinh tế quan sát thiếu nữ mặt.
Thực khi Tạ Bảo Xu và Bùi Du tiến cung hôm qua, khi Bùi Du đến Ngự Thiện Phòng hỏi thăm Tô Thượng thiện về Tô Thời Chương, Thái hậu đang ẩn cư trong cung nhận tin tức.
Nghe thấy cái tên quá đỗi xa xăm tưởng chừng rơi quên lãng , khỏi nhớ về đứa cháu gái yểu điệu mệnh bạc, lập tức sai xuống điều tra rõ ràng.
Chẳng quá nửa ngày, thông tin lên Thọ Khang Cung.
Nhìn kỹ , gương mặt Tô Miên Tuyết trông vẻ ôn hòa, nhưng khi , đôi mắt hạnh đôi lúc ánh lên vẻ sắc sảo.
Dung mạo hoàng tộc Tạ thị vốn kiểu kinh diễm, phần lớn bọn họ đều ôn hòa tĩnh lặng như nước, thoạt đều là những dễ bề thương lượng.
Phúc ma ma là Thái hậu mang cung.
Thái hậu xuất tướng môn, diện mạo khí, tính cách cũng vô cùng quyết liệt, cho phép bất kỳ ai mạo phạm nửa phần.
Bởi vì quá mực quạnh quẽ, quan hệ với Tiên đế chỉ thể coi là tương kính như tân, khi công chúa và hoàng t.ử thì chỉ còn là phu thê danh nghĩa.
Trong tiểu phòng bếp chỉ Tô Miên Tuyết và Tô Doanh, ít cung nga liên tục liếc mắt sang.
Sau khi vị Thượng thiện phó quản lý nơi quở trách, họ mới cúi đầu việc của .
“Tỷ tỷ, ngày hè nên dùng chè hạt sen, ở đây hạt sen bóc sẵn .” Tô Doanh mấy thích ứng với những ánh mắt tò mò dò xét của đám cung nga.
Tô Miên Tuyết vươn tay, vỗ nhẹ lên vai Tô Doanh như trấn an: “Ta sẽ nấu cháo, thêm một phần điểm tâm thanh mát.”
“Yên tâm , chúng cũng chẳng gì sai trái cả.”
Tô Doanh lo lắng Tạ Bảo Xu sẽ cố ý gây khó dễ.
Suy cho cùng, kẻ danh tiếng “Bồ Tát sống” như Lương Thuần còn thường xuyên đến thư viện tìm phiền phức, nàng thường nghĩ nếu yên tâm như , nhốt quách ở trong nhà cho .
Liễu Tiếu Di hiện tại cũng chẳng còn thích vị thư sinh nữa.
Cái thái độ kiêu căng ngạo mạn đó, thật cứ ngỡ là Trạng nguyên, thực chất cũng chỉ là Tiến sĩ hạng ba mà thôi.