Lờ mờ thể thấy những đốm lửa trại và bóng ánh lửa .
Địa thế đủ để bọn họ đột phá vòng vây, nhưng lương thảo và mũi tên cạn kiệt trói buộc chân tay họ, khiến tình thế trở nên bế tắc, đành án binh bất động.
Hắn lên tiếng: "Tướng quân, nếu chúng đủ tên, tại lấy tên mồi nhử nghi binh, thực chất chia một tiểu đội xuống núi, g.i.ế.c mở một đường m.á.u!"
Giọng Lý Thượng Võ trầm thấp, trong mắt lóe lên một tia huyết sắc đỏ ngầu.
Trong góc, bốn gã tù binh lộ vẻ mặt tuyệt vọng, tạm thời co ro bên cạnh, chẳng khác nào đang chờ Hồ Bưu ban phát án t.ử hình.
Trong hai trăm , t.ử thương nghiêm trọng nhất chính là đám t.ử tù lưu đày .
Tuy là gán cho cái danh xưng vinh quang là "Tiên phong đội", xung phong thăm dò quân tình, nhưng trắng chính là nộp mạng.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Đám Hồ Bưu, Lý Thượng Võ trở về là lập công lớn, còn bọn họ chỉ là đang đếm từng ngày, sống ngày nào ngày .
Hồ Bưu trầm ngâm, tay xách cây đao hồi lâu đưa quyết định, ánh mắt lướt qua bốn mươi lăm còn , ánh lửa rực rỡ chân núi.
Đám thuộc hạ của chỉ túm c.h.ặ.t lấy vạt áo mỏng manh, ba năm tụ một chỗ tìm chút ấm.
Đốm lửa duy nhất cũng dập tắt vì sợ địch phát hiện.
Chẳng lẽ tia hy vọng cuối cùng chỉ thể là quyết định tàn khốc ?
"Để đích dẫn đầu.
Mười ba chúng sẽ cùng lao , mở một đường m.á.u!"
Hồ Bưu uy vọng cực cao trong đội ngũ .
Chỉ cần lệnh một câu, tất cả lập tức nắm c.h.ặ.t v.ũ k.h.í trong tay, giơ cao lên trời.
Khi cánh tay hạ xuống, đó chính là sự kiên định hướng về chiến thắng!
Ba mươi lính tinh nhuệ giương cung lắp tên, Hồ Bưu và Lý Thượng Võ dẫn men theo hai con đường mòn nhỏ lao xuống.
Hai con đường cuối cùng đều chỉ về một hướng: Tiểu đội năm trăm của địch đang hạ trại hoan hô chân núi.
Sau đợt giao tranh đầu tiên, quân địch hiện chỉ còn hơn trăm .
Mười ba từ hai ngả một nữa hội hợp.
Hồ Bưu thả tín hiệu, trận mưa tên từ ba mươi tay cung thiện xạ núi đúng hẹn trút xuống, đ.á.n.h cho đối phương trở tay kịp, chỉ lo chống đỡ tên bay đạn lạc mắt.
Lý Thượng Võ xách đao, dòng m.á.u nóng sôi sục trong xương cốt rốt cuộc thể kìm nén nữa.
Hắn lao thẳng về phía , mục tiêu chính là kẻ đang ở trong túp lều lớn nhất giữa trung quân —— Thác Bạt Đa Cát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ghi-chep-ve-mon-ngon-nha-ho-to/chuong-182.html.]
Tôm xào Long Tĩnh
Trong doanh trướng, ca vũ thái bình, mỹ nhân bầu bạn.
Thác Bạt Đa Cát ngã lòng mỹ nhân, say sưa trong giấc mộng phù hoa.
Một mỹ nhân tóc vàng quàng tay ôm lấy từ phía , nửa mềm mại tựa hẳn lên vai .
Các phó tướng đắc lực bên cạnh cũng đều đang chìm đắm trong rượu ngon và gái .
Đối với địch quân mà , đội quân Hùng Hổ thuộc Đệ nhất sư của Đại Chu đang nơi biên thùy Vân Thịnh chẳng khác nào mãnh hổ sa cơ, là tù nhân trong l.ồ.ng chờ ngày tận . Thác Bạt Đa Cát chỉ cần vây hãm cho bọn họ tự sinh tự diệt trong núi tuyết, thì bốn mươi bảy còn , năm ngày chính là ngày giỗ.
“Báo!”
Một tên binh sĩ hớt hải chạy tới, ống tay áo loang lổ vết m.á.u, giáp trụ xộc xệch, y quỳ sụp xuống đất, tay giữ c.h.ặ.t chiếc mũ sắt đầu, lắp bắp : “Trên núi...
bọn họ đang ở núi!”
“Ở núi thì gì?” Thác Bạt Đa Cát đang ôm ấp mỹ nhân, chẳng buồn để tâm.
Hắn lững thững rời ghế, vén tấm màn trắng bước ngoài.
Cảnh tượng mắt loạn thành một đoàn, quân lính như cát rời tan tác, đang kẻ địch bẻ gãy từng cánh quân một.
Một mũi tên lông trắng đột ngột xé gió lướt qua mặt Thác Bạt Đa Cát, để một vệt m.á.u dài cắm phập lều trại, đuôi tên run rẩy.
Giữa làn mưa tên dày đặc, Thác Bạt Đa Cát tuốt kiếm xông lên phía , vung tay gạt phắt những mũi tên đang lao tới.
Do đ.á.n.h úp bất ngờ, ít binh lính kịp phản ứng trở thành vong hồn mũi tên.
Phía bên , Hồ Bưu dẫn theo năm liều mạng sát phạt, mở một đường m.á.u.
Mục tiêu của chính là lều trữ lương thảo của đối phương.
Vốn dĩ lều lương thảo năm canh gác, nhưng do bên ngoài đang hỗn loạn, hiện chỉ còn hai tên cầm trường mâu canh, đôi mắt cảnh giác lùng sục khắp tứ phía.
Trong cơn mưa tên đổ xuống từ đỉnh núi, ẩn hiện những hàn quang lạnh lẽo xuyên thấu gian.
Một tiếng rít xé màn đêm, hai mũi tên cắm phập giữa mày hai tên lính canh.
Chúng ngã xuống giữa tiếng hò hét huyên náo mà phát một tiếng động nhỏ nào.
Dưới chân hai cái xác vẫn còn nửa vò rượu uống dở, Hồ Bưu đổ sạch rượu lên đống lương thảo, ném ngọn đuốc .