Đại trưởng công chúa thích con gái, đối với Tuệ An huyện chúa cũng hết lòng che chở, thể là "hòn ngọc quý tay" của cả hoàng thành.
Bùi phủ nhờ mối quan hệ cận mà đôi bên cùng lợi, tình cảm vô cùng gắn bó.
Chiếc sưởng y màu xanh nhạt dày dặn và ấm áp khoác lên Bùi Du.
Thị nữ đưa cho Tô Miên Tuyết một chiếc lò sưởi tay tinh xảo nhỏ nhắn, bên vẫn còn vương ấm cùng mùi hương thoang thoảng.
Bùi phu nhân dẫn rời , sân viện thoắt cái trở nên trống trải.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Trên nền tuyết vẫn còn in dấu chân và mùi phấn thơm nhàn nhạt trong khí lạnh lẽo, minh chứng cho sự hiện diện của đoàn Bùi phủ.
Tô Miên Tuyết đỡ Bùi Du trở về phòng.
Chậu than trong phòng vẫn còn vài đốm lửa, nàng lấy xẻng khơi lên cho than hồng rực , kéo xuống cạnh cửa sổ.
Nàng nhét lò sưởi tay tay Bùi Du, thấy đau đến tái mặt, nhất thời còn tâm trí để ý đến Tô Doanh đang trốn trong phòng nức nở.
Nàng xuống bếp sắc một thang t.h.u.ố.c, nửa ngày lăn lộn cũng đến giữa trưa.
Thuốc sắc xong, Tô Doanh cũng bước với đôi mắt sưng mọng.
Mái tóc rối chải chuốt gọn gàng, nàng bưng bát t.h.u.ố.c đặt lên khay gỗ nhỏ mang .
Sắc mặt Tô Doanh vẫn uể oải, hai với câu nào.
Trong nồi còn cơm, Tô Miên Tuyết đem cải thìa và củ cải rửa sạch.
Rau xanh cắt khúc, củ cải bào sợi, lấy miếng thịt tươi thái chỉ.
Thịt nạc xào sơ với chút dầu, đổ thêm nước ấm, đợi nước sôi thì cho cơm , nêm thêm chút muối, cùng mới cho cải thìa và củ cải nồi, đảo đều đậy nắp gỗ đun lửa nhỏ.
Tô Doanh mang khay và bát trở , đem bát nhúng nước ấm, dùng chút nước vo gạo rửa sạch xếp lên giá.
Mùi thơm ngào ngạt bốc lên từ chiếc nồi lớn khơi dậy vị giác của nàng .
Ánh mắt Tô Doanh cứ dán c.h.ặ.t cái nồi, liếc qua liếc .
Tô Miên Tuyết phản ứng gì, ánh mắt nàng vẫn ôn hòa và bình thản.
Nàng dường như chẳng mị lực gì đặc biệt, rõ ràng chỉ là một nữ t.ử bình thường thể bình thường hơn, nhưng sâu trong đáy mắt ẩn chứa một sự kiên định lạ thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ghi-chep-ve-mon-ngon-nha-ho-to/chuong-171.html.]
Tô Doanh vốn luôn cho rằng Tô Miên Tuyết là gì thể, tỷ tỷ nàng lẽ sẽ để tâm chuyện gì đó, nhưng tuyệt đối vì một biến cố nào mà đổi bản tâm.
“Tỷ tỷ...” Tô Doanh lí nhí gọi.
Nước mắt trong tròng sớm chực trào, Tô Miên Tuyết tay mắt nhanh nhẹn, cầm khăn lau những giọt lệ : “Sao thế , trời tuyết lớn suốt quãng đường dài, giờ Ngọ cũng qua , xong cơm thì cũng đến chiều mất.
Mau dùng bữa thôi, đừng để bụng đói, hư hao thể là tội gánh đấy.”
Một chiếc bàn nhỏ chỉ đủ bốn bê bếp.
Giữa mùa đông giá rét mà hành lang dùng bữa thì chẳng khác nào đang nhai đá vụn.
Cơm trong nồi chín tới, Tô Miên Tuyết múc ba bát, hai bát đặt bàn, một bát đặt khay sơn, đích bưng đến phòng Bùi Du.
Cải thìa non xanh mang theo vị ngọt thanh, tay nghề của Tô Miên Tuyết vốn tinh tế, dù chỉ là bữa cơm đơn sơ trong chớp mắt cũng đủ khiến ấm lòng.
Sắc canh thanh đạm, nước rau xanh nhạt hòa cùng những sợi thịt ẩn hiện bên , Tô Doanh cúi đầu ăn mực nghiêm túc.
Nàng nhấm nháp vị canh thơm nồng, nhưng uất ức kìm nén đáy lòng rốt cuộc cũng giấu nữa, nước mắt cứ thế trào .
Cái chí khí hào hùng lúc mới nhập học nay tan thành mây khói.
Nàng nào cây trúc dẻo dai tự tại, nàng cũng từng oán hận tại là đóa hoa kiều diễm gia đình hết lòng chăm bẵm trong l.ồ.ng kính.
...
Đương kim Thánh thượng tuy cho phép nữ t.ử nhập học đèn sách, nhưng thực chất cũng là vì tương lai của phu quân họ.
Có một hiền nội trợ hiểu trong nhà giúp đỡ, bày mưu tính kế chính là một trợ lực lớn lao.
Mọi tâm tư tính toán của nữ t.ử cuối cùng đều sẽ gán cho danh nghĩa của nam nhân, bởi đó là phu quân, là đối tượng mà họ cần tận hiến cả đời.
Năm đó, sơ tâm của Chiêu Dương là vì nữ t.ử mà mưu cầu một lối thoát, một con đường cần dựa dẫm kẻ khác, một lối riêng thuộc về chính họ.
con đường cố tình dỡ bỏ, bóp méo, để chẳng còn ai đến nguyện ước ban đầu, chẳng ai thấu hiểu ý nghĩa thực sự của nữ t.ử thư viện.
Tựa như những hy sinh thầm lặng thế nhân vùi lấp lớp bụi mờ, còn ai nhắc sự tích của Đại Trưởng công chúa, chỉ còn hình bóng tỷ tỷ của hoàng đế lướt qua vội vã trong sử sách.
Trong thư viện Hạnh Hoa đều là những thiếu nữ mười lăm mười sáu, chính là lứa tuổi thích đua đòi, so bì.