Nếu Phủ Thượng thư lấy cớ đó để đòi t.ửu lầu, cũng chẳng thể nào lý luận .
Biện pháp duy nhất hiện giờ là để Tô Miên Tuyết trở thành chủ nhân lớn nhất, giao bộ t.ửu lầu cho nàng, còn chỉ một kẻ màn, phụ giúp việc vặt và chia hoa hồng.
"Tửu lầu gì cũng là tâm huyết gầy dựng, tuy lúc đầu chẳng thu nhập gì, nhưng lâu ngày sinh tình, cũng cơ ngơi chúng vất vả dựng lên chắp tay dâng cho khác." Bùi Ngọc vẻ mặt đau khổ, đưa khế đất cho nàng.
"Giấy trắng mực đen chuyển nhượng cho ngươi.
Vẫn như đây thôi, điều từ nay về ngươi là đại đương gia, là nhị đương gia, sự đều theo ngươi."
Bùi Ngọc xòa: "Đại đương gia, ngài mau chuẩn , lát nữa Bùi phu nhân sẽ tới.
Nếu để ấn tượng , sợ là chúng đều gặp rắc rối to."
Tô Miên Tuyết nhận lấy khế đất, kéo tay tên Bùi Ngọc lúc nào cũng thiếu đắn , nghiêm túc : "Bùi Ngọc, thứ để tâm bao giờ là cái t.ửu lầu .
Đối với , chỉ một nơi thực sự thuộc về ."
Vô công bất thụ lộc, cho dù Bùi Ngọc nàng phối hợp, nàng cũng sẵn lòng giúp đỡ, nhưng vô cớ nhận lấy khế đất khiến nàng thật sự câm nín.
Cầm củ khoai lang bỏng tay , nàng còn lý do gì để từ bỏ nơi mà mở rộng Tô Ký đây?
"Ngươi đổi tên ?" Bùi Ngọc : "Tửu lầu ngày hôm nay đều là công lao của ngươi, đưa cho ngươi cũng là tư tâm của .
Nếu ngươi thể chấp nhận, cứ coi như chuyển nhượng cho ngươi, nhưng vẫn là nhị đương gia, vẫn tham gia chia hoa hồng cuối năm."
Thanh Phong Lâu kiếm ít tiền, năm nay mới chỉ là khởi đầu, đợi thời gian lâu hơn, tiền vô như nước cũng chơi.
"Tiền thuê cửa tiệm ở khu đất vàng Trường An là ba trăm lượng bạc.
Ta cả ngày ăn , cũng chẳng thích đến t.ửu lầu, từ lúc khai trương đến giờ đều do ngươi lo liệu.
Nếu ngươi đồng ý, mặc kệ kiếm nhiều ít chỉ lấy một nửa, ngươi tư tâm gì thì cứ việc ." Bùi Ngọc giọng nhẹ tênh, cởi áo khoác ngoài, gác chân lên ghế thái sư với dáng vẻ cà lơ phất phơ: "Bà dì b.ắ.n đại bác cũng tới của sắp đến , khó hầu hạ lắm đấy."
Bùi Ngọc khổ sở nhăn mặt, mang theo vài phần bất lực dẫn đường.
Tô Miên Tuyết đẩy cửa bước , bên ngoài đợi sẵn, nhưng quanh một vòng thấy bóng dáng Bùi Du .
Nàng tìm kiếm thêm vài thì cổ tay nắm lấy.
Chưa kịp phản ứng, nàng kéo một gian phòng, xoay liền thấy khuôn mặt tuấn tú phóng đại ngay mắt.
Bùi Du vốn tính tùy hứng, trốn trong một gian phòng ló đầu vẫy tay gọi nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ghi-chep-ve-mon-ngon-nha-ho-to/chuong-163.html.]
Chờ nàng , đưa ngay một bát bánh trôi đến tận tay, kéo nàng cùng xuống: "Ăn , chuyện bên ngoài bọn họ lo là đủ , đông chỉ thêm vướng tay chân."
Bánh trôi hương vị ngọt ngào, chọc nhẹ lộ lớp nhân mè đen bên trong.
Tô Miên Tuyết ăn mấy viên.
Bên ngoài ban đầu còn tiếng ồn ào, nhưng ngay khoảnh khắc cửa lớn mở , gian lập tức trở nên tĩnh lặng.
Là tới.
Tô Miên Tuyết qua lớp giấy dán cửa sổ, thấy mấy vị phu nhân ăn vận sang trọng đầu, khí thế bức , ánh mắt quét qua một vòng khiến cau mày.
Bùi Ngọc bên cạnh lành.
Tô Miên Tuyết ăn xong bát bánh trôi cho ấm bụng, trong lòng vẫn yên, sợ xảy chuyện rắc rối.
Nàng trấn an Bùi Du xong, đợi đám qua lầu hai thẳng lên lầu ba mới lặng lẽ theo phía .
Những khác lẽ đều chặn bên ngoài.
Tô Miên Tuyết len qua đám đông ở hàng đầu tiên, xuyên qua lớp giấy cửa sổ màu vàng chỉ lờ mờ thấy bóng , chẳng bên trong gì, đành chờ.
Đứng hồi lâu, đám vây bên ngoài im lặng đến mức chỉ thấy tiếng hít thở của đối phương.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Hàng chục đôi mắt dán c.h.ặ.t trong, hận thể xuyên qua tường vách ngăn cách.
Có đang đợi khách quý bên trong hài lòng, đang chờ xem vị khách từ bỏ ý định thu hồi t.ửu lầu .
Hồi lâu , cửa rốt cuộc cũng mở.
Bùi Ngọc mày cau c.h.ặ.t, mắt chằm chằm mũi giày, hồi lâu thốt nên lời.
Hắn c.ắ.n răng, tựa như đang kìm nén cơn giận kịp tắt, hai tay buông thõng.
Hắn khẽ : "Ta sẽ cố gắng."
Sẽ cố gắng thuyết phục Thượng thư phu nhân thêm chút nữa, khuyên bà từ bỏ lợi nhuận của t.ửu lầu .
Tô Miên Tuyết cau mày tại chỗ, đặt tay lên vai , đẩy sang bên cạnh nửa bước.