Ghi chép về món ngon nhà họ Tô - Chương 161

Cập nhật lúc: 2026-01-15 16:07:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thanh Phong Lâu hiện nay đều do một tay Tô Miên Tuyết quán xuyến, Bùi Ngọc tuy mang danh đại chưởng quầy nhưng "chưởng quầy phủi tay", giao quyền cho nàng, chẳng rõ tâm tư toan tính điều gì.

 

cũng Nhị đương gia là nàng che chở, công việc nặng nhọc đến mấy cũng chẳng đến lượt Bùi Du động tay.

 

Cho dù mệt mỏi chút đỉnh, thì so với cái việc rửa bát đến tróc cả da tay suốt một tháng trời vẫn còn nhẹ nhàng chán.

 

Đợi kiếm đủ vốn liếng, sẽ tự mở một cửa tiệm, một tháng lăn lộn cũng giúp hiểu nhiều điều, tìm thể tùy tiện, tất cả đều dựa duyên phận.

 

Tô Miên Tuyết nhẹ giọng : "Huynh nên sớm tính toán cho tương lai ."

 

Trường An rộng lớn là thế, sớm lo liệu một chút, đợi đến cuối năm chia hoa hồng xong, nàng cũng nên rời .

 

*

 

Hạ thu sang, thu qua đông tới.

 

Hiện giờ ở Thanh Phong Lâu, tuy danh nghĩa Tô Miên Tuyết chỉ là Nhị đương gia, nhưng thực chất bộ nhân viên trong t.ửu lầu đều chỉ nhất nhất theo lệnh của một nàng.

 

Như Ý nương thường xuyên dẫn theo bạn bè hữu đến ủng hộ nàng.

 

Mỗi đến, tuy lượng khách lúc nhiều lúc ít, cũng đủ đẳng cấp để bước qua ngạch cửa phòng bao lầu ba, nhưng chính cái tâm thường xuyên lui tới cùng tính tình sởi lởi của bà kéo về cho Tô Miên Tuyết nhiều khách khứa.

 

Để đáp tấm thịnh tình , Tô Miên Tuyết phá lệ thăng cấp thẻ khách hàng cho Như Ý nương, khiến bà nở mày nở mặt mỗi khi dẫn quen đến quán.

 

Hơn một nửa thời gian của mùa đông Tô Miên Tuyết dành cho việc tính toán sổ sách.

 

Ngoài các khoản thu chi thường nhật, quan trọng nhất chính là khoản chia hoa hồng cuối năm.

 

Trường An quả hổ danh là kinh đô phồn hoa bậc nhất, thương hiệu Thanh Phong Lâu đ.á.n.h bóng, mộ danh kéo đến nườm nượp.

 

Bạc trắng cứ như nước lũ đổ túi, mà cái giá để đổi lấy sự hào phóng , chẳng qua chỉ là một thái độ phục vụ chu đáo.

 

Một việc nhỏ nhặt, Tô Miên Tuyết đều thể chiều theo ý khách, nhưng dễ chuyện nghĩa là nàng dễ bắt nạt.

 

Bếp núc t.ửu lầu vốn là nơi đầy mùi khói lửa dầu mỡ, ở lâu ngày đừng đến việc ám mùi, ngay cả làn da cũng sẽ nóng hun cho thô ráp.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Tô Miên Tuyết ngày ngày luyện tập trù nghệ ở nhà, thời gian bỏ ít.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ghi-chep-ve-mon-ngon-nha-ho-to/chuong-161.html.]

Vì là nấu cho chính ăn nên nàng hạn chế tối đa dầu mỡ và khói lửa bốc lên.

 

Hiện nay trong tay rủng rỉnh ngân lượng, nàng mạnh tay chi tiền mua sắm ít các loại phấn sáp, kem dưỡng da mặt.

 

Sau nửa năm kiên trì, nhan sắc nàng rạng rỡ hơn hẳn, cửa Thanh Phong Lâu xinh tựa như một cây trúc thúy ngọc, nụ môi luôn giữ chừng mực, khéo léo mất vẻ đoan trang, sống động đến mức câu hồn đoạt phách bao ánh mắt si mê.

 

Kẻ chủ, đều toát một cỗ khí thế cự tuyệt từ ngàn dặm.

 

Ai đối với nàng t.ử tế, nàng sẽ đáp bằng sự t.ử tế; còn kẻ nào tâm tư bất chính, Nhị đương gia tự nhiên cũng chẳng cần khách khí.

 

Trước đây từng kẻ uống rượu say sưa giở thói côn đồ quấy rối.

 

Tô Miên Tuyết lạnh lùng cho tản , lôi một góc khuất, chẳng chẳng rằng vớ ngay lấy chiếc ghế dài phang thẳng đầu .

 

A Phúc và A Tài, hai gã vốn xuất từ thảo khấu, chỉ chờ thế liền đóng c.h.ặ.t cửa , lôi kẻ sân cho đám tiểu nhị dạy dỗ một trận nên , đ.á.n.h cho đến khi cha cũng chẳng nhận nổi.

 

Tên bợm rượu tỉnh định báo quan, nhưng chẳng hiểu Đại đương gia dùng biện pháp gì mà chặn họng .

 

Về phần sự việc đó , tự nhiên là chìm quên lãng, giải quyết gì.

 

Tâm tư Tô Miên Tuyết linh hoạt, trong lòng sáng tựa gương soi.

 

Thân phận của Bùi Ngọc chắc chắn đơn giản.

 

Bất kể dùng cách gì, nhưng ngay chân Thiên t.ử mà vẫn thể âm thầm thao túng cục diện, há thể là một nhân vật tầm thường?

 

Lợi nhuận của Thanh Phong Lâu tăng vọt, một phần nhờ việc mở cửa lầu ba, giá cả các món sơn hào hải vị cũng lục tục tăng theo.

 

Mức tăng tuy cao nhưng vẫn trong phạm vi khách hàng thể chấp nhận .

 

Những món điểm tâm bình thường, chỉ cần đổi nguyên liệu một chút là thể bán với giá một lượng bạc một phần; một món ăn đặc biệt thậm chí cần đến vài lượng bạc mới thưởng thức.

 

Giá cả càng cao, các vị hào khách càng chịu thua kém, mỗi đến nhất định gọi một bàn đầy ắp để thể hiện đẳng cấp tiêu tiền.

 

Cuối năm, Tô Miên Tuyết phát cho mấy vị đầu bếp và tiểu nhị mỗi một bao lì xì năm lượng bạc.

 

 

 

 

Loading...