Mạnh phu nhân lên tiếng: "Đã sớm tin thông gia bệnh nặng, vẫn kịp tới thăm.
Lát nữa về phủ, qua xem thông gia thế nào ."
"Nhuỵ nhi, đừng nữa." Mạnh phu nhân lau những giọt nước mắt mặt con gái: "Hắn lúc đối với con , ở tại nhà chúng , chịu ơn huệ của cha con, hai đứa vốn là thanh mai trúc mã.
Con gả cho một lang quân như , nương thiệt lòng mừng cho con.
Trên đời bao trùm khăn đỏ xuất giá khi còn thấy mặt chồng, con gả ít cũng là chỗ hiểu tận gốc rễ.
Hiện tại tuy chỉ huyện lệnh, nhưng chờ thêm hai năm nữa, Hoàng thượng ắt sẽ triệu về kinh thôi."
Bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy tay Mạnh phu nhân dần buông lỏng, La phu nhân ngoảnh mặt sang bên, rút tay về lau lệ: "Hắn tự nhiên là ."
"Con thật là!
A Chỉ chẳng cũng một đường tới như , giờ là Thái thú phu nhân .
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Sao con chỉ thể cùng hưởng thái bình mà thể cùng chịu gian khổ ?"
La phu nhân mím c.h.ặ.t môi đáp, A Chỉ bèn lên tiếng: "Bá mẫu."
A Chỉ quanh một lượt, đành ấm ức nuốt cơn giận lòng.
Suốt dọc đường xe ngựa lặng ngắt như tờ, Tô Miên Tuyết cùng mấy thị nữ nín thở ngưng thần.
Đường từ trấn lên huyện dài nhưng khí quá đỗi áp lực.
La phu nhân đang giận, còn Mạnh phu nhân thì cố chấp, chẳng ai chịu nhường ai.
Khi về đến La phủ, lượt A Chỉ, La phu nhân và Mạnh phu nhân xuống , cuối cùng mới đến Tô Miên Tuyết và các thị nữ.
Lâm bà t.ử đợi phủ, thấy Tô Miên Tuyết xuống xe liền dẫn nàng xuống nhà bếp.
Gian bếp trong Tùng Đình viện mà là bếp chung của cả phủ, quy mô lớn hơn hẳn, kệ bày biện đủ loại nguyên liệu phong phú, rực rỡ sắc màu.
"Cô nương, hai vị là đầu bếp nữ phái tới phụ giúp ngài, việc gì cứ việc sai bảo họ, sẽ ở bên ngoài đợi ngài." Lâm bà t.ử lùi ngoài, để gian bếp cho Tô Miên Tuyết.
Trong bếp chỉ mấy bọn họ, các phòng thê của La huyện lệnh cũng sai tới đây lấy thức ăn, nhưng vị trí dành cho Tô Miên Tuyết rộng rãi, xung quanh nàng đều để trống.
Nàng dạo một vòng, hỏi vị đầu bếp nữ phía : "Chỗ nguyên liệu đều chuẩn cho phu nhân ?"
Một đáp: "Thưa , hai vị đầu bếp chuyên lo bữa cho lão gia và Giả di nương." Nghĩ đoạn, nọ tiếp: "Bốn chị em chúng lo cho phu nhân, thiếu gia, tiểu thư và các vị di nương khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ghi-chep-ve-mon-ngon-nha-ho-to/chuong-132.html.]
Trong ba vị phu nhân, A Chỉ phận cao quý nhất, là Thái thú phu nhân.
Chức Thái thú hề thấp, La phu nhân và A Chỉ là hảo hữu lâu năm.
Nàng liếc phần thức ăn sơ sài mà hai đầu bếp nữ đang cho phu nhân, trong lòng câu trả lời.
Xưa là tỷ tình thâm, chỉ cần địa vị của phụ nên chênh lệch đáng kể.
Nay khác xưa, một là Thái thú phu nhân, một là Huyện lệnh phu nhân, quan chức như một lằn ranh ngăn cách.
Nàng thể than vãn đời khổ cực, nhưng mặt hảo hữu — nhất là địa vị một trời một vực với — nàng vẫn cần giữ lấy cái mặt diện.
La phu nhân ở trong phủ như ý, bổng lộc của La huyện lệnh thấp kém, còn bám víu ngân lượng nhà họ Giả để tiêu xài.
Đầu bếp của Giả di nương thì phu nhân dùng yên tâm, nên mới tìm tới Tô Miên Tuyết.
Tiểu cô nương cần cù, thạo việc, chỉ bổn phận, nguyên tắc riêng, dùng bạc mua chuộc nổi.
Vì Mạnh phu nhân nên bữa cơm cần mang hướm gia đình một chút, nàng dự tính năm món mặn và một món canh.
Nàng ngâm nấm hương và nấm rừng cho nở.
Thịt gà sơ chế sẵn, nàng rửa một lượt bằng nước sạch, vung đao c.h.ặ.t thành từng khúc ngâm trong nước muối.
Trên kệ những quả cam vàng mọng, to tròn.
Đầu bếp nữ giải thích: "Đại thiếu gia mùa đông ho khan, đại phu bảo cắt nắp quả cam, rắc muối chưng chín để trị ho, nên mùa đông năm nào bếp cũng dự trữ sẵn."
Nàng lấy ba quả cam, cắt bỏ phần nắp, đào bỏ ruột nhưng để chút nước cốt bên trong.
Ba c.o.n c.ua giao cho hai đầu bếp nữ rửa sạch, c.h.ặ.t bốn gỡ lấy thịt và gạch cua, nhồi ba quả cam khoét rỗng.
Nàng rưới thêm rượu vàng, dấm và nước, đậy nắp cam cho chõ chưng chín, dùng dấm và muối gia vị điều hòa.
Hai đầu bếp nữ bên giúp gì nhiều, một bèn đem cá lươn khứa nhẹ vài đường, ướp cùng hành gừng, rượu gia vị và muối.
Tô Miên Tuyết bỏ thêm tiêu xay , dặn nàng xoa đều cho thấm.
Người thì rửa ngó sen và rau xanh, xếp gọn sang một bên.