Ghi chép về món ngon nhà họ Tô - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-01-15 16:06:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng khỏi cửa mang theo hai mươi lượng bạc.

 

Khẽ vuốt ve những đường vân chìm áo, nàng thầm nghĩ cùng lắm cũng chỉ mười lượng bạc là cùng.

 

Chiếc áo choàng lớp bông bên trong dày dặn, mặc lên khí phái, bỏ mười lượng bạc cũng thật đáng giá.

 

Tô Miên Tuyết hỏi: "Chiếc áo khoác giá bao nhiêu?"

 

Chưởng quầy hớn hở: "Một trăm lượng bạc.

 

Ta thấy cô nương đầu ghé tiệm, chỗ đồ tính tổng cộng cho cô nương một trăm năm mươi lượng, thấy ?"

 

Số đó là tính riêng cho bộ phục trang của nam t.ử.

 

Một chiếc áo choàng, hai chiếc áo bông mà giá tận một trăm năm mươi lượng bạc.

 

Có bán cả Dục Mãn Lâu nàng cũng chẳng đào chừng tiền.

 

Nụ mặt nàng cứng đờ.

 

lúc , Bùi Du cầm lấy xấp vải màu vàng nhạt ban nãy lên hỏi: "Xấp vải giá bao nhiêu?"

 

"Xấp vải , xấp vải giá hai mươi lượng bạc. Nhãn quang của ngài thật tinh đời, vị cô nương đây ưng ý ngay. Chỗ thể may hai bộ y phục, nếu các vị , sẽ bảo tiểu nhị gói hết cho." Chưởng quầy đon đả tiếp đón, gọi với trong cho tiểu nhị.

 

Tô Miên Tuyết vội lên tiếng ngăn : "Chưởng quầy, chúng đường xa mang theo bao nhiêu ngân lượng. Chiếc áo choàng quả thực , chỉ là túi tiền hạn, để xem thứ khác ."

 

Dẫu lời khéo léo như thế, nhưng ánh mắt nàng vẫn luyến tiếc khôn nguôi, chẳng thể rời khỏi chiếc áo choàng nửa bước.

 

Vật gì lọt mắt xanh từ cái đầu tiên, quả nhiên là thứ khó quên nhất.

 

Mặt trời dần khuất núi Tây, buổi tỷ thí chiều nay hạ màn.

 

Ánh rực rỡ của ráng chiều nhuộm đỏ quá nửa mặt nước, từng lớp sóng xô chồng chất lên , vỗ nhè nhẹ mạn thuyền hoa giữa dòng.

 

Gió nhẹ mơn man mặt hồ, vén lên từng tầng màn che.

 

Ánh vàng rực rỡ từ đỉnh tháp phản chiếu lên khuôn mặt nàng, khiến nàng trong phút chốc ngẩn ngơ, nỡ dời mắt.

 

Tô Miên Tuyết nhất thời mê đắm cảnh tượng , trong lòng trào dâng niềm khao khát.

 

Nàng tự hỏi lòng , chẳng quản vạn dặm xa xôi tìm đến nơi , há chẳng vì những điều tươi mà ai ai cũng hướng tới ?

 

......

 

Đài Tiêu vẫn như khi, dừng chân ở vòng thi chiều nay.

 

Ngày mai chính là lúc phân định thắng bại cuối cùng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ghi-chep-ve-mon-ngon-nha-ho-to/chuong-110.html.]

Ngoại trừ sự náo nhiệt lúc ban đầu, về chẳng còn mấy bá tánh mặn mà tiêu tốn thời gian những việc nữa.

 

Mọi nỗi bất công đều c.ắ.n răng nuốt ngược trong, nếm trải mười mấy , tâm tính sớm mài giũa đến mức phẳng lặng như tờ.

 

Nếu lúc đầu là thất vọng, về phục, thì giờ đây cam chịu, coi như sự đều an bài từ .

 

Dùng bạc để thông đường thì , chiếm lấy mặt tiền.

 

Những kẻ An Vương sắp xếp thỏa mới thể đến cuối cùng, mấy đó mới phân định thắng thua, trở thành tâm phúc để phái Trường An xa xôi.

 

Tất cả suy cho cùng đều là sự trao đổi lợi ích ẩn giấu bên trong.

 

Còn gì để mà chống đối nữa đây?

 

Đến cuối cùng chỉ bản mang thương tích đầy mà chẳng chiếm chút lợi lộc gì.

 

Điều khiến ngạc nhiên là Tô Miên Tuyết thế mà ngự thiện.

 

Món "Sơn Hải Đâu" rõ ràng là món ăn chốn cung đình, chỉ là gã lễ quan mắt tròng, chẳng hàng.

 

Nếu để chọn, tin chắc An Vương sẽ tìm cách lôi kéo Tô Miên Tuyết, đợi đến năm sẽ đưa tiểu cô nương .

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Đài Tiêu tự giễu một tiếng, tìm đến khách điếm nơi Tô Miên Tuyết đang ở.

 

Không thấy nàng , bắt gặp Bùi Du đang ôm một bọc đồ trong lòng.

 

Nhìn xấp vải màu vàng nhạt linh động xinh xắn, Đài Tiêu đưa qua một túi tiền, bên trong năm trăm lượng ngân phiếu.

 

"Gửi cho nha đầu .

 

Một năm mới tới đây một cũng chẳng dễ dàng gì, Thanh Hà thành cái gì cũng đắt đỏ, bảo nàng mua chút đồ mang về, chớ để bản chịu uỷ khuất."

 

Đài Tiêu vội vã rời , cho Bùi Du kịp mở lời.

 

Con đường qua cảm thấy quá nhanh, còn kịp rõ phong cảnh dọc đường, nhưng những gì trải qua ở nơi , khi ngẫm chỉ thấy chua xót và nực .

 

Điếm tiểu nhị bưng đồ ăn lên vẫn là những món cũ rích: một đĩa rau cải xào và một bát thịt kho dưa cải.

 

Hơi lạnh ùa về, thổi cánh cửa sổ cũ kỹ lâu năm khiến nó kêu lên "kẽo kẹt".

 

Tô Miên Tuyết tựa bên bậu cửa, bên là tiệm bán bánh hoa quế, hương vị thơm ngọt ngừng len lỏi cánh mũi.

 

Ba mươi văn một phần bánh hoa quế, chỉ cần từ xa cũng đủ hương vị thơm ngọt đến nhường nào, bên còn rưới một tầng mật đường đỏ đặc sánh.

 

Nàng khẽ l.i.ế.m môi, cái bụng hương bánh hoa quế khiêu khích bắt đầu kêu "ùng ục" ngừng.

 

 

 

 

Loading...