Gặp Nhau Là Duyên, Bên Nhau Là Phận - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-04 15:28:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời đổ mưa lúc hoàng hôn tắt.

Không dấu hiệu báo . Ban nãy còn là ánh chiều tà nhạt màu, chỉ chớp mắt , mây đen kéo kín bầu trời Thanh Vân trấn. Gió nổi lên, cuốn theo mùi đất ẩm nồng nặc, từng giọt mưa nặng hạt đập xuống mái ngói như trút.

Liên Tâm bên cửa sổ khách điếm, mưa rơi mà lòng bất an yên.

Mưa bình thường.

Nàng cảm nhận rõ, trong từng giọt nước xen lẫn tà khí mỏng, đủ để phàm nhận , nhưng đối với nàng, nó như kim châm thần châu. Đây mưa tự nhiên, mà là trận mưa dẫn linh.

Đạo sĩ bắt đầu tay.

Liên Tâm siết c.h.ặ.t t.a.y. Nàng do dự cả ngày, nhưng giờ thì thể do dự nữa. Nàng khoác áo, bước nhanh khỏi khách điếm, mặc cho mưa xối ướt tóc và váy.

Nàng về hướng thư quán.

Nàng chỉ , nếu chuyện gì xảy , nơi đó sẽ là nơi nguy hiểm nhất.

Con đường đá xanh trơn trượt, nước mưa đọng thành vũng. Đèn l.ồ.ng hai bên đường chao đảo, ánh sáng mờ nhạt. Thanh Vân trấn vốn yên tĩnh, giờ chỉ còn tiếng mưa và tiếng cửa sổ đóng sầm trong gió.

Khi Liên Tâm đến nơi, tim nàng chìm xuống đáy.

Thư quán vẫn sáng đèn.

Cửa mở hé.

Trong cơn mưa như trút, ánh sáng vàng giống như một ngọn lửa nhỏ yếu ớt, thể dập tắt bất cứ lúc nào.

Liên Tâm đẩy cửa bước .

“Ầm—”

Một tiếng sét nổ vang bầu trời, ánh chớp chiếu sáng cả gian phòng. Trong khoảnh khắc đó, nàng thấy Thẩm Ngôn đang giữa thư quán, tay cầm đèn dầu, vẻ mặt bối rối.

“Liên Tâm?” ngạc nhiên.

“Sao cô nương ngoài lúc mưa thế ?”

Nước mưa nhỏ xuống từ tóc nàng, thấm ướt vai áo. Liên Tâm trả lời ngay, chỉ từ đầu đến chân, xác nhận thương, tim nàng mới khẽ thả lỏng.

“Ngươi… còn đóng cửa?” nàng hỏi.

Thẩm Ngôn nhẹ:

“Có mấy quyển sách cất xong. Với , mưa lớn thế , chắc cũng khách.”

Liên Tâm bước nhanh tới, đặt tay lên cổ tay .

Thẩm Ngôn giật :

“Cô nương—?”

Nàng gì, chỉ khẽ nhắm mắt. Một luồng linh lực mỏng manh theo đầu ngón tay nàng thấm mạch . Rất nhanh, nàng cảm nhận một dấu ấn mờ – nguyền rủa, mà là dấu dò xét.

Đạo sĩ từng đến đây, và để dấu vết Thẩm Ngôn.

Liên Tâm rút tay về, sắc mặt tái.

“Tối nay, ngươi nên ở đây.”

“Theo rời khỏi trấn.”

Thẩm Ngôn sững :

“Rời… rời trấn?”

“Ngay bây giờ.”

Giọng Liên Tâm còn dịu dàng như khi, mà mang theo sự gấp gáp khó che giấu. Thẩm Ngôn nàng, thấy rõ sự nghiêm trọng trong mắt nàng, nhưng vẫn lắc đầu.

“Không . Sách ở đây—”

“Sách quan trọng bằng mạng sống!”

Câu bật , Liên Tâm liền sững . Nàng từng lớn tiếng với như . Không khí trong phòng chợt đông cứng.

Thẩm Ngôn im lặng một lát, khẽ :

“Liên Tâm… rốt cuộc chuyện gì đang xảy ?”

Ngoài trời, sấm sét vang lên. Đèn dầu chao đảo, ánh lửa suýt tắt. Trong khoảnh khắc , Liên Tâm hiểu : nàng thể tiếp tục giấu nữa. nàng cũng thể hết sự thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gap-nhau-la-duyen-ben-nhau-la-phan/chuong-5.html.]

“Có hại ,” nàng chậm rãi.

“Và nếu ở gần ngươi, ngươi sẽ liên lụy.”

Thẩm Ngôn nàng thật lâu.

“Vậy thì càng thể để cô nương một .”

Câu nhẹ, nhưng như một nhát d.a.o cắm thẳng tim Liên Tâm.

Nàng , hít sâu một :

“Ngươi hiểu.”

“Ta hiểu,” Thẩm Ngôn thừa nhận.

, nếu đêm nay cô nương rời trong mưa, sẽ hối hận.”

Liên Tâm siết c.h.ặ.t t.a.y áo.

Ngay lúc đó, cửa thư quán đột nhiên đóng sầm .

Gió tắt.

Mưa ngoài vẫn rơi, nhưng âm thanh như ngăn cách bởi một bức màn vô hình. Không khí trong phòng trở nên đặc quánh, lạnh buốt.

Liên Tâm lập tức , kéo Thẩm Ngôn lùi .

“Đừng động.”

Từ bốn góc thư quán, những phù văn mờ dần hiện sàn gỗ, ánh lên sắc đen xám. Đó là tà trận phong khí, dùng để phong tỏa gian, ngăn thoát .

Một giọng trầm thấp vang lên từ bên ngoài:

“Tiên t.ử quả nhiên phụ lòng chờ đợi.”

Cửa gỗ chậm rãi mở .

Đạo sĩ áo xám đó, áo bào hề ướt dù mưa lớn đến . Ánh mắt lướt qua Liên Tâm, dừng Thẩm Ngôn, khóe môi cong lên.

“Thú vị thật.”

“Tiên sen ngàn năm… che chở cho một phàm nhân.”

Thẩm Ngôn cảm nhận nguy hiểm, nhưng vẫn chắn Liên Tâm:

“Đạo trưởng, đây là tư gia. Xin mời rời .”

Đạo sĩ bật lớn.

“Phàm nhân, ngươi tư cách chuyện với .”

Hắn phất tay.

Một luồng lực vô hình đ.á.n.h thẳng n.g.ự.c Thẩm Ngôn. Chàng hất văng, đập mạnh giá sách, sách rơi loảng xoảng xuống đất.

“Thẩm Ngôn!” Liên Tâm kêu lên.

Trong khoảnh khắc , phong ấn trong nàng nứt .

Ánh sáng trắng nhạt bùng lên quanh nàng, gió nổi lên trong thư quán. Mái tóc nàng bay tán loạn, đôi mắt vốn trong veo giờ ánh lên sắc lạnh hiếm thấy.

“Ngươi dám động .”

Giọng nàng trầm xuống, còn là thiếu nữ nhân gian, mà là tiên linh mang thiên uy.

Đạo sĩ nheo mắt:

“Cuối cùng cũng lộ diện.”

Liên Tâm bước lên một bước, chắn Thẩm Ngôn. Nàng giơ tay, linh lực sen hóa thành những cánh hoa trắng lơ lửng trong trung, tỏa uy áp khiến phù trận rung lên.

“Rời khỏi đây.”

“Nếu , sẽ nương tay.”

Đạo sĩ nàng, ánh mắt tham lam che giấu.

“Ta chờ câu lâu.”

Bên ngoài, sấm sét nổ vang dữ dội.

Trong thư quán nhỏ, cuộc đối đầu đầu tiên giữa tiên và tà đạo chính thức bắt đầu.

Loading...