Gặp Nhau Là Duyên, Bên Nhau Là Phận - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:35:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liên Tâm ở Thanh Vân trấn.

Ban đầu chỉ là một đêm, đó là hai ngày, dần dần, nàng còn đếm thời gian nữa. Khách điếm nhỏ ở cuối phố ồn ào, bà chủ là hiền lành, thấy nàng ít cũng hỏi nhiều. Mỗi sáng, khi sương còn tan, Liên Tâm tỉnh giấc, mở cửa sổ xuống con đường đá xanh còn vắng qua .

Nhân gian thức dậy chậm.

Không giống Cửu Thiên, nơi ngày đêm phân biệt, mỏi mệt. Ở đây, thứ đều khởi đầu và kết thúc, nghỉ ngơi, tiếp tục. Liên Tâm dần hiểu , chính sự hữu hạn mới khiến nhân gian trở nên quý giá.

Nàng bắt đầu quen với việc ngoài mỗi sáng.

Đi chợ, mua chút rau củ, học cách trả giá dù thật sự hiểu vì vài đồng tiền quan trọng đến thế. Có lúc nàng trả dư, bán hàng ngạc nhiên theo, cũng lúc quên mang tiền, lúng túng xin .

Mỗi như , Thẩm Ngôn đều tình cờ xuất hiện.

Không cố ý, cũng sắp đặt. Chỉ là Thanh Vân trấn nhỏ, quen gặp là chuyện thường tình. Thẩm Ngôn giúp nàng trả tiền, hoặc xách giỏ đồ, nhiều, cũng tỏ thiết quá mức.

Sự ôn nhu của giống như nước.

Không ồn ào, gấp gáp, nhưng thấm dần lòng lúc nào .

Liên Tâm bắt đầu quen với việc ghé thư quán mỗi chiều.

Nàng còn ngoài như đầu, mà thong thả bước , ở chiếc bàn gần cửa sổ. Thẩm Ngôn để sẵn cho nàng một chén nóng, đôi khi là bánh ngọt mua ở đầu phố.

“Hôm nay gì?” hỏi.

Liên Tâm lắc đầu:

“Ngươi chọn .”

Thẩm Ngôn mỉm , đưa cho nàng một cuốn thoại bản khác. Lần là câu chuyện về đôi phu thê bình thường, tiên, yêu, chỉ những ngày tháng cùng trải qua sinh lão bệnh t.ử.

Liên Tâm chậm.

Có những đoạn nàng , như ghi nhớ từng chữ. Nàng hiểu hết cảm xúc của nhân vật, nhưng mỗi khi đến đoạn chia ly, tim nàng khẽ nhói lên.

“Ngươi sợ chia ly ?” Thẩm Ngôn hỏi.

Liên Tâm ngẩng đầu . Ánh chiều rơi mắt , khiến đôi mắt trở nên sâu hơn.

“Ta ,” nàng đáp thật lòng.

thích cảm giác đó.”

Thẩm Ngôn im lặng một lát :

“Không ai thích. ở nhân gian, thể tránh.”

Câu nhẹ, nhưng Liên Tâm một nỗi buồn mơ hồ trong đó.

Nàng bắt đầu tò mò về Thẩm Ngôn.

Chàng sống một , nhắc đến gia đình. Thư quán là do mở, sách phần lớn là tự chép hoặc mua từ những qua đường. Chàng giàu, nhưng đủ sống. Mỗi ngày trôi qua đều giống , yên tĩnh và ngay ngắn như chữ của .

“Ngươi thấy cuộc sống như quá đơn điệu ?” Liên Tâm hỏi một ngày nọ.

Thẩm Ngôn :

“Ta quen . Với , yên cũng là một loại phúc phận.”

Liên Tâm đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/gap-nhau-la-duyen-ben-nhau-la-phan/chuong-3.html.]

Nàng nghĩ đến Cửu Thiên, nghĩ đến những tiên nhân suốt ngày tranh đoạt linh bảo, tu vi, địa vị. So với nơi , cuộc sống của Thẩm Ngôn quả thật đơn giản đến mức nghèo nàn, nhưng cũng chính vì mà lòng nàng thấy an .

Có những buổi chiều mưa.

Mưa nhân gian khác với mưa Cửu Thiên. Không linh khí, ánh sáng, chỉ là từng giọt nước rơi xuống mái ngói, nền đá, tạo nên âm thanh đều đều. Liên Tâm trong thư quán, mưa rơi ngoài cửa, bỗng cảm thấy thời gian trôi chậm.

“Nếu mưa mãi thế thì ?” nàng hỏi.

“Thì chờ,” Thẩm Ngôn đáp.

“Chờ đến khi tạnh.”

Liên Tâm sang . Trong khoảnh khắc đó, nàng bỗng hiểu một điều: mặt nàng sẽ chạy theo phận, cũng oán trách trời đất. Chàng chỉ lặng lẽ sống, lặng lẽ chấp nhận.

Điều khiến nàng bất an.

Bởi nàng , chính những như , khi cuốn sóng gió, sẽ sức chống đỡ.

Thần châu trong cơ thể nàng đôi khi rung nhẹ, như nhắc nhở. Liên Tâm hiểu, nàng thể ở nhân gian quá lâu. mỗi khi nghĩ đến việc rời , nàng thể hình dung cảnh còn thấy bóng dáng Thẩm Ngôn nơi cửa thư quán.

Một buổi tối, khi trấn lên đèn, Thẩm Ngôn tiễn nàng cửa.

“Ngày mai cô nương còn đến ?” hỏi, giọng như vô tình.

Liên Tâm dừng bước:

“Nếu rời thì ?”

Thẩm Ngôn sững .

Chàng nàng lâu, mỉm :

“Vậy chúc cô nương đường bình an.”

Không giữ, hỏi, níu.

Chính sự níu giữ khiến lòng Liên Tâm đau hơn bất kỳ lời van xin nào.

Đêm đó, nàng ngủ.

Nàng bên cửa sổ khách điếm, ánh đèn l.ồ.ng lay động trong gió. Lần đầu tiên, nàng cảm thấy sợ. Sợ thứ gọi là mất , dù nàng còn thật sự .

Ở một nơi khác trong trấn, Thẩm Ngôn cũng ngủ.

Chàng trong thư quán, chén nguội. Chàng hiểu vì quan tâm đến một chỉ mới quen vài ngày. mỗi khi nghĩ đến việc nàng rời , lòng trống rỗng.

Cùng lúc đó, một ngọn đồi xa trấn, một đạo sĩ áo xám lặng trong đêm.

Hắn nhắm mắt, hít sâu.

“Khí tức …”

“Không phàm nhân.”

Khóe môi cong lên, ánh mắt lóe lên tia tham lam lạnh lẽo.

“Cuối cùng cũng tìm .”

Trong bóng tối, một hồi chuông đồng khẽ vang.

Như báo hiệu rằng, những ngày bình yên bắt đầu đếm ngược.

Loading...