Gả Vào Quỷ Trạch - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:45:55
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt quét qua mặt họ, cảm thấy chút đúng.
Những gã sai vặt, tỳ nữ đến khiêng , gương mặt đều lạ lẫm.
Mà nha đầu A Dung của ... thì thấy nữa.
Kể từ ngày đó, mấy ngày liền gặp Thẩm Yến Lan.
Ngoài cửa thêm mấy tên lính canh, ngay cả khi sân dạo, họ cũng bám theo sát gót.
Đến tối, họ cũng rút , rõ ràng là phụng mệnh giám sát c.h.ặ.t chẽ .
Khi hầu mang cơm canh tới, :
"Ta ăn mì sợi bạc do A Dung ."
Nha đầu lạ mặt : "Phu nhân, nô tỳ cũng thể thử ."
"Không , chỉ thích ăn mì A Dung thôi."
Nửa ngày , A Dung thực sự trở .
Vành mắt nàng đỏ hoe, nhưng vẫn bưng tới một bát mì sợi bạc nóng hổi.
Nàng : "Hòe Y, tranh thủ ăn lúc còn nóng ."
Ta đón lấy, thấp giọng hỏi:
"Gần đây xảy chuyện gì?"
A Dung lộ vẻ u sầu: "Mấy vị trưởng lão gần đây ngày nào cũng tới cửa, tiền của ngân trang Thẩm gia mất, bắt Thiếu gia đưa lời giải thích."
"Thiếu gia vẫn luôn trả lời, những đó tức giận đập bàn, Thẩm gia sinh đứa con bất hiếu, dùng quy củ tổ tiên với Thiếu gia và Thiếu phu nhân."
Tay khựng : "Quy củ tổ tiên? Đó là cái gì?"
A Dung vẻ mặt sợ hãi: "Nghe là tập hợp nam đinh trai tráng của các phòng khác, áp giải và Thiếu gia đến Hình đường. Nơi đó đáng sợ lắm, đối phó nam nhân và nữ nhân dùng những cách khác . Kẻ hầu hạ phạm đưa đó... lúc đều còn hình nữa."
Ta hít sâu một khí lạnh:
"Sao bọn họ dám như ?"
A Dung : "Ở trấn Thê Lãnh, quy củ gia tộc còn lớn hơn quy định của trấn. Việc riêng của Thẩm gia, xưa nay đều là tự xử lý, miễn là xảy án mạng là ."
Ta hỏi: "Thẩm Yến Lan hiện giờ bao nhiêu ?"
A Dung : "Thiếu gia hiện bố trí phần lớn lính canh ở phía , nhưng mà, so với nhân lực của mấy phòng khác, vẫn là ít địch nhiều."
Ta suy tính một lát, hỏi:
"A Dung, em thể giúp một việc ?"
28.
Đêm đó, đài hương trong từ đường Thẩm gia bỗng sụp một góc, tro hương vương vãi đầy đất.
Khiến đám già khiếp sợ là, tro tàn rơi vãi tạo thành một chữ "Tru".
Trên Thẩm gia đều đồn đại, là tổ tiên nổi giận, đang trách phạt con cháu trái lời răn.
Để an ủi vong linh tổ tiên, các tộc lão tổ chức tế lễ trong đêm.
Ngay khi bọn họ bắt đầu văn tế, một tiếng động nhỏ vang lên, then cửa đóng .
Ngay đó, trong sảnh nổi lên làn sương mỏng màu đỏ u ám.
Bọn họ còn kịp kinh hô, bên tai vang lên giọng nữ thanh lãnh:
"Hậu nhân Thẩm gia, đều do m.á.u sinh ."
"Quên mà giận dữ, trong xương tự diệt vong!"
Âm thanh rỉ từ , mang theo ngữ khí bi oán.
Dư âm giọng nữ phiêu diêu, đó, tất cả trở về tĩnh lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-quy-trach/chuong-9.html.]
Có lạnh giọng : "Mau lục soát từ đường! Xem xem nữ t.ử chuyện trốn ở !"
Tiếng bước chân vội vã vang lên trong phòng.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Đám hầu lục soát từng tấc, chẳng tìm thấy gì.
Có lén đoán: "Liệu là... Ngẫu nữ ngày xưa hiển linh ?"
Nam nhân Thẩm gia tuy tin, nhưng cũng dám tin.
Bọn họ hiểu về cơ quan máy móc, thể giải thích việc tro hương hiện chữ.
Bởi vì thể lý giải, cho nên sợ hãi.
Giọng nữ đó là của .
ở trong từ đường.
Hôm , A Dung giúp đào khóa Nghịch Ngữ gốc cây hòe lên, lén mang cho .
Ta xóa đoạn ghi âm đó , bóp giọng ghi lời mới, bảo nàng giấu trong thần khám ở từ đường.
Còn về tro hương hiện hình, sương đỏ quỷ dị, là do Hành Chi giúp đỡ.
Hắn trộn bột thạch , bột than và muối để đốt, bỏ trong lư hương, dùng dầu trẩu chữ đất.
Lư hương chịu nhiệt, bột phấn giãn nở kịch liệt, khiến đài hương sụp đổ, tro rơi xuống hiện chữ .
Dưới đáy bồ đoàn giấu túi bột hương chế từ chu sa, khi tộc lão quỳ lạy, bồ đoàn chịu lực ép, bột hương theo nhiệt độ cơ thể và ẩm giải phóng , liền khuếch tán sương mù đỏ u ám trong phòng.
Khi khóa Nghịch Ngữ phát giọng của , bánh răng ở bên xoay ngược chiều, lặng lẽ thu từng tấc âm thanh vang vọng trong từ đường.
Tiếng kinh hô, nghi ngờ, tiếng quỳ lạy của bọn họ, tất cả đều thu trong cơ quan.
Thẩm gia dùng "Ngẫu nữ" để nối dõi tông đường, mong cầu con cháu bệnh tai.
họ nhận , họ cũng là con rối, chỉ là sống lâu hơn mà thôi.
29.
Mấy ngày , Thẩm trạch yên ắng hơn một chút.
Các tộc lão e ngại chuyện "Ngẫu nữ" đời hiển linh trong từ đường, dám tùy tiện hại .
Còn Thẩm Yến Lan, vẫn luôn xuất hiện.
Ta tưởng đang tĩnh dưỡng trong phòng, từng nghi ngờ nhiều.
Chỉ là, luôn cảm thấy mặt đất trong tòa nhà tỏa lạnh, ngay cả gió luồn qua sảnh cũng lạnh buốt.
Chập tối hôm đó, hành lang sách, thấy vài bóng dáng quen thuộc.
Bọn họ là những đại phu đây khám bệnh cho , đang rảo bước về phía cửa hông.
Những vết lốm đốm màu nâu đỏ dính vạt áo họ thu hút sự chú ý của .
Ta chạy tới, giơ tay chặn họ .
"Các vị tới đây, là thương ?"
Bọn họ cúi đầu, im lặng .
Ta khẩn cầu: "Nếu các ngài gì, xin hãy cho !"
Một vị đại phu do dự một chút, cuối cùng mở miệng:
"Chúng phụng mệnh tới xử lý vài chỗ nứt xương, còn khớp xương... giập nát nghiêm trọng."
Trong lòng hoảng hốt, gấp gáp hỏi:
"Là phu quân ? Vì thương?"
Một vị đại phu khác dường như chút nỡ, ấp a ấp úng :
"Thiếu phu nhân, ngài khuyên Đại thiếu gia, bảo ngài khai tung tích ngân lượng trong ngân trang , đám tộc lão tàn nhẫn quá, Thiếu gia sắp mất mạng ..."