Gả Vào Quỷ Trạch - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:43:16
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc về đến nhà, liền cha , Đại thiếu gia Thẩm gia cưới vợ.

 

Ta mang cõi lòng thấp thỏm động phòng.

 

Khi khăn voan vén lên, ngọn nến đỏ phản chiếu đôi mắt chứa chan ý của .

 

Đêm , cực kỳ kiên nhẫn.

 

Chàng : "Hòe Y, sẽ đối với nàng."

 

6.

 

Cơm tối xong, một dạo trong sân.

 

Trong sân Thẩm gia trồng cây hòe.

 

Đang là mùa hoa hòe chớm nở, ánh trăng như sương, hương thơm ngập tràn.

 

Lúc , bỗng truyền đến tiếng bước chân.

 

Ta đầu , thấy Thẩm Yến Lan đang ánh trăng.

 

Bước lên hai bước đón , mới phát hiện Thẩm Yến Lan, mà là Hành Chi.

 

Giọng lười biếng: "Đại tẩu một ngắm trăng, thấy cô đơn ?"

 

Ta : "Nhị đùa ."

 

Hắn chằm chằm một lát, trầm giọng :

 

"Có một lời, bắt buộc cho tẩu ."

 

"Nhị cứ thẳng."

 

"Lâm Hòe Y, tẩu nên sớm rời khỏi Thẩm gia, rời khỏi trấn Thê Lãnh ."

 

"Tại ?"

 

"Tẩu căn bản thuộc về nơi . Cổ trạch Thẩm gia cũng nên cưới vợ nữa. Chẳng lẽ tẩu cảm thấy cổ trạch quái đản ?"

 

Trong lòng bất an, nhưng vẫn bướng bỉnh :

 

"Ta thích Thẩm Yến Lan, cho nên sẽ rời ."

 

Hành Chi cúi đầu, khi ngước mắt lên nữa, trong đáy mắt tối tăm khó lường.

 

"Tẩu tẩu, tẩu mê đắm ca ca đến thế ?"

 

"Tẩu đổi khác thử xem ? Phải rằng, và ca ca giống ."

 

7.

 

Ta kinh ngạc giận dữ: "Ngươi... ngươi đang bậy bạ gì đó?"

 

"Tẩu tẩu ở độ tuổi thế , chỉ để ca ca độc chiếm, thật công bằng."

 

Hắn từng bước đến gần.

 

Ta lớn giọng : "Quanh đây ít hầu, nếu hô lên, bọn họ sẽ tới ngay lập tức."

 

Hành Chi chẳng hề để ý.

 

Mãi đến khi lưng chạm cây lạnh lẽo, còn đường lui.

 

Hắn khẽ nhắc nhở: "Tẩu tẩu, tẩu kêu chứ. Ta , nếu danh tiết của tẩu hủy hoại, ca ca liệu còn giữ tẩu Thẩm gia ."

 

Ta đang định hét lên thì khựng .

 

Giọng điệu Thẩm Hành Chi cợt nhả, nhưng hành động hề vượt quá giới hạn.

 

Hắn sàm sỡ , mà là đuổi khỏi Thẩm gia.

 

Thế là mím môi, lên tiếng.

 

Một lát , Thẩm Hành Chi lùi hai bước, thở dài một :

 

"Nếu tẩu tẩu đưa lựa chọn, thì chúc tẩu may mắn."

 

Dứt lời, xoay , hòa trong bóng tối.

 

Ta dựa cây, tim đập ngày càng loạn.

 

Hành Chi , thuộc về nơi ?

 

8.

 

Ta trong sân lâu, đến khi nhịp tim bình mới về phòng.

 

Vừa đẩy cửa phòng, liền thấy Thẩm Yến Lan cửa sổ.

 

Ánh trăng rơi vai , đang cây hòe trong sân, đang suy nghĩ điều gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-quy-trach/chuong-2.html.]

 

Nghe thấy cửa, hỏi: "Sao lâu thế?"

 

Ta : "Trăng trong viện khá , nên dạo thêm vài vòng."

 

Thẩm Yến Lan : "Ánh trăng quả thực , hơn nữa, hoa hòe cũng thơm."

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Chàng tới, dường như lơ đãng hỏi:

 

"Hòe Y, nàng gặp ai ?"

 

Tim thót một cái, nhưng vẫn trả lời:

 

"Không , cứ mải dạo, để ý đến khác."

 

Chàng gật đầu, nhưng ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy .

 

"Hòe Y, mỗi nàng đỏ mặt đều ."

 

Ta mặt : "Ta... đỏ mặt..."

 

Chàng : "Hòe Y, lúc nàng căng thẳng, động tình dối, đều sẽ đỏ mặt."

 

"Nói cho , bây giờ nàng là trường hợp nào?"

 

Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, dám .

 

Chàng bỗng thở dài, kéo tay lên, thổi nhẹ vết hằn trong lòng bàn tay .

 

"Hành Chi tìm nàng, đúng ?"

 

"... Vâng."

 

"Nó du học nhiều năm, tính tình ngỗ ngược. Nếu nó lời xằng bậy gì, nàng đừng để trong lòng."

 

Ta do dự một chút, vẫn hỏi: "Hắn , Thẩm gia nên cưới vợ mới nữa, ý là ?"

 

Thẩm Yến Lan : "Cái trấn tồn tại bao nhiêu năm, thì Thẩm gia tồn tại bấy nhiêu năm. Một gia tộc cổ xưa, tất nhiên sẽ một truyền thống ho cho lắm. mà, bất kể xảy chuyện gì, đều sẽ bảo vệ nàng."

 

"Thật ?"

 

"Ừ." Chàng ôm lấy : "Nàng là thê t.ử của , ai cũng hại nàng."

 

Trái tim dần dần an định .

 

Chàng ngừng một chút, :

 

"Có điều, nàng đừng ở riêng một với Hành Chi nữa."

 

"Ta sợ sẽ ghen."

 

9.

 

Đêm hôm , ngủ hề yên giấc.

 

Trong mộng, thứ đều là ảo ảnh mờ mịt.

 

Ta giữa một vùng trắng xóa, xung quanh trôi nổi những sợi tơ trong suốt mềm mại.

 

Có một nữ t.ử mặc áo trắng bên cạnh , cúi xuống, bên tai :

 

"Hòe Y, ngươi bao giờ tên..."

 

Ta choàng mở mắt, phát hiện trán toát mồ hôi lạnh.

 

Trên chiếc giường lớn chạm trổ, vị trí bên cạnh trống .

 

Thẩm Yến Lan ?

 

Ta ngủ , dứt khoát xuống giường, ngoài hít thở chút khí.

 

Vừa bước khỏi cửa phòng, thấy đèn đuốc ở tiền sảnh đang sáng.

 

Từ đó truyền đến tiếng trò chuyện trầm thấp, mang theo sự tức giận kìm nén.

 

Ta rón rén tới gần, thấy giọng già nua của chồng:

 

"Thẩm Yến Lan, thời gian của Lâm Hòe Y còn nhiều nữa, con nhất định cho nó mau ch.óng mang thai. Con chiều chuộng nó, cho khắp nơi trấn, nó quen càng nhiều thì càng phiền phức!"

 

Đầu ngón tay run lên, vội vàng dán tường im.

 

Giọng Thẩm Yến Lan lạnh nhạt: "Những việc tự chừng mực, cần bà xen ."

 

Mẹ chồng một tiếng đầy ẩn ý.

 

"Nếu con , chi bằng để Hành Chi thử xem. Thực sự nữa thì còn nam nhân ở mấy phòng khác. Dù , chỉ cần nó sinh huyết mạch của Thẩm gia..."

 

Thẩm Yến Lan đột nhiên ngắt lời bà.

 

"Bà đủ đấy! Ta cha , sẽ bảo vệ nữ nhân của ! Còn nữa, bà ruột của , quyền bảo thế nào."

 

Loading...